Sau khoảnh khắc kinh ngạc ngắn ngủi.
Ba Tắc Tây hoàn hồn, vừa định tiến lên, dưới chân liền xuất hiện kiếm khí sắc bén, bắn tung bọt nước.
"Đứng im đó, đừng nhúc nhích!"
Thiên Nhận Tuyết tay cầm Thiên Sứ Thánh Kiếm, lạnh lùng ra lệnh cho Ba Tắc Tây.
Giọng điệu hoàn toàn mang tính chất mệnh lệnh.
...
Thái độ của Thiên Nhận Tuyết khiến Ba Tắc Tây khựng lại, rồi nở nụ cười hiền hòa.
Nhiều năm tu thân dưỡng tính, tính tình của nàng vốn không tệ.
Huống hồ, người đối diện xét về tu vi, thực lực, có lẽ còn mạnh hơn nàng.
Đây là giác quan thứ sáu của phụ nữ mách bảo.
Còn về chuyện thần khảo của đối phương.
Việc này không phải hiện tại nàng nên cân nhắc.
Chờ mọi chuyện ở đây kết thúc, trở về xin chỉ thị Hải Thần đại nhân sau.
"Cô nương, Thiên Đạo Lưu là người nào của cháu?"
"Đại tế ti của Hải Thần đảo, Ba Tắc Tây mạnh nhất đại dương, ta từng nghe gia gia nhắc đến bà."
Thiên Nhận Tuyết mặt không đổi sắc.
Nhưng sóng năng lượng càng lúc càng kịch liệt khiến nàng bất an.
Không rảnh dây dưa với bà lão mù chẳng quen biết này.
"Đừng có thấy sang bắt quàng làm họ, đứng im đó, đừng nhúc nhích!"
"Nếu không, đừng trách kiếm trong tay ta vô tình."
Ba Tắc Tây đường như không nghe thấy lời Thiên Nhận Tuyết, trong mắt lộ vẻ hồi ức.
Lẩm bẩm:
"Cháu gái của Thiên Đạo Lưu sao? Hắn thật có phúc."
Dứt lời.
Thấy Thiên Nhận Tuyết không muốn nhiều lời, như đang bảo vệ thứ gì.
Ba Tắc Tây ôn tồn nói:
"Cô nương, ta không có ác ý, chỉ là muốn hỏi thăm vài chuyện."
Đáp lại nàng là sự im lặng của Thiên Nhận Tuyết.
Ba Tắc Tây cũng không phiền, chỉ nhíu mày, ngửi thấy mùi vị bất thường.
Nơi này quá yên tĩnh.
Thâm Hải Ma Kình Vương không thấy bóng dáng, ngay cả khí tức tà ác kia cũng biến mất.
Lẽ nào đã bị cô nương này thanh trừ rồi sao?
Vậy nó đâu? Đi đâu rồi?
Ba Tắc Tây tiếp tục hỏi Thiên Nhận Tuyết:
"Cô nương, vừa rồi ở đây có chiến đấu, cháu có biết không?"
“Ta hy vọng cháu có thể trả lời ta.”
"Thâm Hải Ma Kình Vương đi đâu? Sức mạnh tà ác kia có phải đã bị cháu thanh lý rồi không?"
"Răng rắc!"
Không đợi Thiên Nhận Tuyết lên tiếng, một tiếng vỡ vụn lanh lảnh vang lên.
Viên châu phía sau Thiên Nhận Tuyết vỡ tan, ánh sáng sa đọa đen kịt trào ra.
Nhuộm cả Thiên Sứ vốn thánh khiết thành màu vàng sẫm.
"Chuyện gì xảy ra?!"
Vẻ mặt Ba Tắc Tây đột nhiên biến sắc, suýt chút nữa cho rằng Thiên Nhận Tuyết bị ác hóa.
Nhưng ngay sau đó.
Tiếng vỡ nát lại vang lên.
Một luồng hào quang màu tím, từ phía sau Thiên Nhận Tuyết chiếu ra.
Soi sáng vùng biển rộng thành hai màu đen, tím.
Thế lực ngang nhau.
"Khí tức của Thâm Hải Ma Kình Vương!"
Ánh mắt Ba Tắc Tây đông lại, lập tức hết tốc lực lao về phía sau Thiên Nhận Tuyết.
"Nguy rồi!"
Thiên Nhận Tuyết không kịp để ý, vội vàng quay đầu lại.
Nhào tới trước mặt nàng, là một tiếng gào khàn khàn đến cực điểm, mang theo sức mạnh tinh thần.
Vang vọng khắp cả hải vực.
"Chạy!"
Thiên Nhận Tuyết run lên, nghiến răng lập tức phản ứng, triển khai ngoại phụ hồn cốt —
Tám cánh dang rộng.
Không quay đầu lại, nàng lao thẳng về phía Ba Tắc Tây, lướt qua bà.
"?!"
Ba Tắc Tây thoáng thấy Thiên Nhận Tuyết liều mạng chạy trốn, không khỏi ngẩn người.
...
Nhìn thấy trên không trung, viên châu tím đen đang rung động không ngừng, sắp nổ tung.
Đồng tử nàng kịch liệt co rút lại, tim gan đều run rẩy!
Chạy!
Phải chạy mau!
Đây là ý chí kiên định nhất trong lòng Ba Tắc Tây.
Nhưng còn chưa kịp dừng bước lao về phía trước, đột nhiên thiên địa thất sắc.
Ngay cả Thiên Nhận Tuyết cũng chỉ chạy được trăm mét.
Oanh --
Tuyết Ngọc Thánh Linh Khu vỡ tan.
Màu đen, hào quang màu tím nhấn chìm thân thể Ba Tắc Tây.
Thiên Nhận Tuyết ngoái đầu nhìn lại, trong mắt lộ vẻ lo lắng.
Khi sắp bị năng lượng kinh khủng nhấn chìm, một đạo lưu quang tím đen kéo tới.
Nện vào trán Thiên Nhận Tuyết.
"Ách!"
Đau đớn ập đến, mắt Thiên Nhận Tuyết mờ đi.
Gần như mù lòa.
Ở trung tâm thế giới đen và tím.
Đế kiếm trong tay Thiên Nhận Tuyết, hoàn toàn bị nhuộm thành màu đen.
Vô tận ô quang không ngừng bành trướng.
Hắc nhật muốn nhấn chìm biển cả.
Bóng dáng Thiên Nhận Tuyết biến mất, như cùng hư ảnh hơn hai trăm mét hòa làm một thể.
Bên tai nàng là tiếng gào thét của Thâm Hải Ma Kình Vương
Như đến từ Ma thần thượng cổ.
Sau lưng Thâm Hải Ma Kình Vương, hiện ra hư ảnh ma kình to lớn.
Lần này.
Toàn bộ thân thể nó đều vỡ vụn trong vòng xoáy màu tím khổng lồ.
Đánh cược toàn bộ!
Vòng xoáy khổng lồ như mũi nhọn, đón nhận hắc nhật khổng lồ.
Đen và tím.
Hai màu ánh sáng va chạm.
Khiến cả không gian vặn vẹo kịch liệt.
Mặt biển đột ngột hạ xuống trăm mét, bị năng lượng trào dâng ép xuống tạo thành một hõm lớn.
Toàn bộ Ma Kình Hải Vực đều chìm trong tình cảnh tương tự.
Không khí trở nên đặc quánh.
Oanh ——
Ngày hôm đó, vùng biển đó, trở thành vĩnh hằng.
Hắc nhật và Tử Dương tụ hợp trên không trung, cuối cùng ngưng tụ thành một điểm, xoay tròn nén lại.
Sóng khí tạo ra khiến biển rộng gào thét.
Trong phạm vi mấy trăm dặm vuông, biển động khổng lồ lập tức lan rộng.
Bầu trời trở nên âm u.
Không còn thấy ánh mặt trời chói lóa, ngay cả mặt trời cũng biến thành màu tím đen.
Dù cách xa ở bờ biển cảng, cũng cảm nhận được chấn động.
Năng lượng bị nén đến cực hạn
Rồi trong nháy mắt nổ tung.
Năng lượng khống lồ khiến không gian vỡ vụn, vô số vết nứt xuất hiện giữa không trung.
Điên cuồng thôn phệ mọi thứ xung quanh.
Hai bóng người trong nháy mắt tách ra.
Hắc nhật biến mất, Tử Dương tan đi, hai thân thể người bị hất văng xa mấy trăm mét.
Lấy thân thể họ làm trung tâm.
Vô số năng lượng cuồng bạo bốc lên trời
Trong cú va chạm kịch liệt đó, ngay cả bản thân họ cũng không thể khống chế năng lượng cuồng bạo này.
Đế kiếm trong tay Thiên Nhận Tuyệt vỡ tan.
Thứ tám hồn kỹ trên người, Băng Đế Khải Giáp hóa thành bột mịn.
Thân thể trần trụi.
Máu tươi như những con rắn nhỏ uốn lượn, từ thất khiếu, da đẻ chảy ra.
Nhỏ xuống mặt biển,
Năng lượng ẩn chứa trong đó không ngừng nổ tung.
Sống lưng vẫn thẳng tắp, đôi mắt đỏ ngầu lộ ra vẻ mệt mỏi.
Toàn thân như muốn vỡ vụn.
Kinh mạch trong cơ thể hỗn loạn.
Đây là vết thương nặng nhất hắn từng phải chịu, chưa từng có, ngay cả động đầu ngón tay cũng vô cùng đau đớn.
Nhưng Thiên Nhận Tuyệt không hề hối hận.
Đây là hắn tự kiểm tra, sớm cảm nhận sức mạnh cấp thần!
Chỉ là diễn tập thôi.
“Ha ha. Ách! Ha ha ha ha."
Thâm Hải Ma Kình Vương ngửa mặt lên trời cười lớn, dù cười không lưu loát, vẫn cười.
Áo giáp màu tím trên người nó biến mất không dấu vết.
Trăm vạn năm năng lượng tích lũy suýt chút nữa cạn kiệt, nhưng cũng khiến tình trạng của nó tốt hơn Thiên Nhận Tuyệt một chút.
Thân thể tuy run rẩy.
Nhưng nó chi bị chảy máu miệng và mũi.
Về tổn thương cơ thể, thần khu chín mươi chín phần trăm, mang lại cho nó lợi thế.
"Ta thắng! Ta thắng!"
Thâm Hải Ma Kình Vương cười lớn, có chút cuồng loạn.
"Thằng nhãi ngu ngốc, giao đấu với ta không dùng thần khí, còn dám phân tâm, không chết thì ai chết!"
Vừa cười lớn.
Thâm Hải Ma Kình Vương bước nhanh trên mặt biển, lao về phía Thiên Nhận Tuyệt.
Nó đã thấy ngày thành thần.
Ngay hôm nay!
"A..."
Nhìn gã tráng hán cao ba mét áp sát, Thiên Nhận Tuyệt chủ ho ra máu cười lạnh.
Vừa rồi.
Thiên Nhận Tuyệt dùng thần khí bảo vệ Thiên Nhận Tuyết, còn Thâm Hải Ma Kình Vương lại tác động sức mạnh biển cả
Điều này khiến đối phương chiếm ưu thế, hắn đương nhiên càng thất thế.
"Ha ha. Tổ tiên phù hộ? Buồn nôn! Ngươi cứ chờ chết đi!"
“Tiễn ngươi đi gặp tổ tiên!"
Thâm Hải Ma Kình Vương đứng trước mặt Thiên Nhận Tuyệt.
Giơ nắm đấm chứa sức mạnh đại dương, muốn nổ nát đầu hắn.
"Tuyệt!"
Trán Thiên Nhận Tuyết dính máu, được bảo vệ bên trong Tà Thần Chi Tâm.
Cô lo lắng muốn lấy Thiên Sứ Thánh Kiếm, thử bổ Tà Thần Chi Tâm ra.
Nhưng dưới chân Thiên Nhận Tuyệt lấp lóe ô quang.
Khiến cô dừng động tác.
Chúc mọi người sống vui vẻ!