Ba Tắc Tây nhìn Thiên Nhận Tuyệt, không khỏi lo lắng hắn lại giờ trò gì.
Nàng nghiến răng nghiến lợi, tàn bạo cảnh cáo:
"Thằng nhãi ranh dơ bẩn, ngươi đừng đắc ý!"
"Mạo phạm Hải Thần đại nhân, ngươi liệu hồn đấy!"
"Ồ."
Thiên Nhận Tuyệt quay đầu lại, kinh ngạc nhìn bà ta.
"Đa tạ tiền bối quan tâm, nhưng tiền bối cứ yên tâm đi."
"Chỉ là Hải Thần thôi mà."
Lời Thiên Nhận Tuyệt nói nhẹ bẫng, nhưng khiến Ba Tắc Tây há hốc mồm, lắp bắp:
"Chỉ, chỉ là?"
"Không sai, tên cá trê thối tha kia, hắn là cái thá gì?”
Thiên Nhận Tuyệt gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc.
Nói xong, hắn quay sang nhìn Thiên Nhận Tuyết.
Hai tỷ đệ nhìn nhau, đồng thời nở nụ cười khinh miệt.
Thiên Nhận Tuyết chậm rãi nói tiếp:
"Có lẽ trước đây, Hải Thần đã là một trong những mục tiêu chúng ta cần tiêu diệt.”
"Hai người... hai người các ngươi to gan thật!"
Nghe vậy, Ba Tắc Tây trợn tròn mắt, rồi từ ngạc nhiên dần chuyển sang cười lạnh, mang theo chút mỉa mai.
"Chuyện này Thiên Đạo Lưu đã biết chưa?"
"Ông nội không cần biết, chúng ta sẽ giết cho ông xem."
Thiên Nhận Tuyết cười, khuỷu tay chống lên vai Thiên Nhận Tuyệt, thân thể nghiêng ngả.
Vẻ tự tin lộ rõ trên mặt.
"Điên rồi, hai người các ngươi quả thực điên rồi!"
Ba Tắc Tây rốt cuộc xác định, hai đứa nhóc này không hề nói dối.
Nhưng điều đó khiến bà ta cảm thấy vô cùng hoang đường.
Thật là khoác lác không biết ngượng!
"Được rồi tiền bối, thời gian trò chuyện kết thúc, ta nên mang gông xiềng đến cho bà."
Thiên Nhận Tuyệt vừa dứt lời, lòng bàn tay trái liền xuất hiện huyết quang, chậm rãi vẽ nên chữ 'Ngục' màu máu.
"Đây là cái gì?"
Ánh mắt hờ hững của Ba Tắc Tây bỗng trở nên nghiêm nghị.
Bà ta có chút bất an trước thủ đoạn của Thiên Nhận Tuyệt.
"Một chút thủ đoạn nhỏ thôi, không đáng nhắc đến."
Thiên Nhận Tuyệt cười, không nói nhiều, chỉ đưa tay trái về phía Ba Tắc Tây.
Ba Tắc Tây rất lý trí, không né tránh.
Để mặc lòng bàn tay Thiên Nhận Tuyệt đặt lên trán mình.
Cảm giác ấm áp xua tan cái lạnh của nước biến.
Ba Tắc Tây không cảm thấy gì khác, chỉ thấy ngực hơi ngứa.
Dường như có người cầm bút lông thấm mực, nhẹ nhàng vẽ lên da thịt bà.
Cảm giác ngứa ngáy khiến Ba Tắc Tây hơi đỏ mặt.
Bà ngước mắt nhìn Thiên Nhận Tuyệt.
Hắn không hề biến sắc, chỉ khẽ thở, rồi rụt tay về.
Không giống như cố ý mạo phạm bà.
Chỉ là chữ màu máu trong lòng bàn tay đã biến mất.
Ba Tắc Tây che ngực trái, linh cảm mách bảo rằng chữ đó đã khắc lên người bà.
"Tuyệt, vậy là được rồi sao?"
Thiên Nhận Tuyết cũng có chút mơ hồ, dù sao Thiên Nhận Tuyệt thỉnh thoảng lại có trò
Luôn khiến cô bất ngờ.
"Đúng vậy, đây là một loại hồn kỹ tự nghĩ ra thuộc loại phong ấn."
Thiên Nhận Tuyệt gật đầu.
Hồn kỹ tự nghĩ ra này có tên là [Thánh ngục đồ đằng].
Là thứ mở ra được khi mở hòm báu trước lần giết Tuyết Băng, cùng với [Vẫn Thần Đan].
[Thánh ngục đồ đằng]
Thần thông giam cầm đơn thể, có thể sử dụng nhiều lần.
Sau khi kẻ địch mất khả năng phản kháng, có thể thi triển. Hồn sư bị khắc đồ đằng này, dù mạnh đến đâu, cũng sẽ mất hết tu vi, và suốt đời chỉ có thể hoạt động trong phạm vi đã chọn, không thể rời khỏi phạm vi đó nửa bước (ngoại trừ thần).
Có thứ này, Ba Tắc Tây đừng hòng rời khỏi Võ Hồn thành nửa bước!
Thiên Nhận Tuyệt cười, đưa tay nhận lại chiếc váy mà Thiên Nhận Tuyết đưa cho hắn che chắn.
"Phong ấn sao?"
Thiên Nhận Tuyết đưa tay nhận lấy.
"Tỷ còn tưởng đệ muốn gieo nô ấn cho bà ta chứ."
"Nô ấn!"
Ba Tắc Tây giận dữ trừng mắt Thiên Nhận Tuyết.
Con bé này, rõ ràng cả người thánh quang, sao tâm địa lại ác độc vậy?
Bà vội vàng kéo cổ áo, nhìn xuống ngực mình.
Trên đó quả nhiên đã khắc chữ 'Ngục' màu máu.
"Sao lại thế được, dù gì cũng là bậc tiền bối, phải kính già yêu trẻ chứ."
Thiên Nhận Tuyệt cười nhún vai, giải thích:
"Hơn nữa ta cũng sợ bà ta phản kháng quá kịch liệt, cuối cùng biến thành kẻ ngốc."
"Không đúng...!"
Ba Tắc Tây vốn tự tin vào sức mạnh của mình bỗng lộ vẻ hoảng hốt, bà không cảm nhận được chút hồn lực nào!
"Phụt..."
Đến lúc này bà mới phát hiện, mình đang chìm xuống biển.
Đã chìm đến ngang hông.
Ba Tắc Tây muốn đứng lên, nhưng động tác đó phá vỡ sự cân bằng.
Bà cắm đầu xuống nước biển.
"A phù!"
Nước biển từ bốn phương tám hướng tràn tới, khiến bà trở tay không kịp.
"Ùng ục ùng ục... a!"
Trong nước biển, một bàn tay xuyên qua mặt nước, nắm lấy vạt áo bên hông bà.
Dùng sức kéo bà lên.
"A! Hô..."
Ba Tắc Tây như người chết đuổi, ôm chặt lấy Thiên Nhận Tuyệt.
Tóc dài ướt đẫm, bết vào mặt.
Thân thể mềm mại với những đường cong gợi cảm áp sát vào Thiên Nhận Tuyệt, hơi thở ấm áp bao quanh hắn.
"Tiền bối, bà không sao chứ?"
Thiên Nhận Tuyết nhẹ giọng hỏi.
"Không, chỉ là chưa thích ứng lại, có chút trống trải.”
Ba Tắc Tây cúi gằm mặt, thở dài.
Chiêu này của Thiên Nhận Tuyệt rất giống với kỹ năng thứ chín của bà, Hải Thần giam cầm.
"Trống trải? Có phải còn cô đơn, lạnh lẽo không?"
Thiên Nhận Tuyết đứng bên cạnh bĩu môi.
Ba Tắc Tây giận dữ ngước mắt.
"Đồ vô lễ, ngươi tốt nhất nên tôn trọng ta một chút!"
"Ngươi cũng vậy, nên tôn trọng ta một chút!"
Thiên Nhận Tuyết không hề nhường nhịn, trừng mắt nhìn Ba Tắc Tây đang ôm chặt Thiên Nhận Tuyệt.
"Ngươi!"
Ba Tắc Tây đỏ mặt, có chút nghẹn lời.
Nhưng dù sao bà cũng là người từng trải, vẫn không trực tiếp đẩy Thiên Nhận Tuyệt ra rồi lại rơi xuống biển.
Mà ôm chặt hắn, bực bội nói:
"Có thủ đoạn gì thì mau chóng thi triển đi, ta đứng không vững trên mặt biển."
"A tỷ, thả bà ta ra đi."
Thiên Nhận Tuyệt cười gượng.
Hai tay hắn nắm chặt vạt áo bên hông Ba Tắc Tây, dán sát vào ngực hắn, những đường cong trắng như tuyết đã sớm chen chúc ra ngoài.
Hắn không dám nhìn, dù rất tò mò.
Thanh Kiếm Thánh Thiên Sứ đang bốc lửa thần thánh bên cạnh người, lại dính sát vào thận hắn.
"Hừ!"
Thiên Nhận Tuyết hừ lạnh.
Cô giơ tay, thu Ba Tắc Tây vào [sinh mệnh nhẫn].
"Được rồi, mau đi hấp thu hồn hoàn đi."
——
Khi Ba Tắc Tây triệu hồi Hải Thần thất bại.
Trên bầu trời, cách không biết bao xa, không biết bao nhiêu lớp không gian.
Đại dương mênh mông vô tận, bao phủ toàn bộ thế giới.
Một tòa cung điện giống hệt Hải Thần Điện trên đảo Hải Thần, đang trôi nổi giữa đại dương.
"Chuyện gì xảy ra vậy? Cảm giác vô cùng sống động này, giống như bị táo bón ấy."
"Rõ ràng cảm nhận được, nhưng không kéo ra được."
Trong cung điện, tiếng lẩm bẩm bất nhã vang lên.
Hắn ngồi xếp bằng trên không trung, mặc bộ trường bào trắng viền vàng, đội vương miện tam xoa.
Trong vương miện khảm đá quý màu xanh biển.
Gương mặt cổ điển, không tính là tuấn tú, vẻ ngoài cực kỳ uy nghiêm.
Nhưng đôi mắt hoa đào lại tràn ngập vẻ hèn mọn.
“Hit. không được, cảm giác này khó chịu quá, ta phải xem chuyện gì đang xảy ra.”
Bĩu môi.
Trong mắt Ba Tắc Đông có ánh sáng nhàn nhạt lưu chuyển, tầm mắt ném về hạ giới.
Chúc các vị sinh hoạt vui vẻ!