"Đệ cửu hồn kỹ, Tuyết Ngọc Thánh Linh Khư!"
Thiên Nhận Tuyệt vừa dứt lời.
Thân hình cao gầy của hắn bắt đầu tan rã, hóa thành những bông tuyết bay lả tả.
Nhiệt độ trong không gian lập tức giảm mạnh.
"Không ——!"
Thâm Hải Ma Kình Vương gầm thét, toàn thân phóng ra những luồng sấm sét, muốn đánh tan những bông tuyết đang kéo đến.
Nó cố gắng chống lại sức kéo đang tác động lên toàn thân.
Vốn dĩ là hồn thú, sức mạnh tinh thần của chúng sinh ra đã yếu hơn con người.
Dù Thâm Hải Ma Kình Vương là hồn thú trăm vạn năm.
Sức mạnh tinh thần của nó vẫn chưa đạt đến cấp bậc thần.
Nhưng sức mạnh tinh thần của Thiên Nhận Tuyệt đã vượt qua giới hạn
Cảnh giới mênh mông trong Tử Cực Ma Đồng.
Hắn đã sớm đạt tới.
Thiên Nhận Tuyệt hóa thành những bông tuyết bao quanh thân thể cao lớn của Thâm Hải Ma Kình Vương.
Tạo thành một vòng hồn hoàn màu trắng, rồi đột ngột chuyển sang màu máu.
Gào!"
Trong khoảnh khắc.
Không gian xung quanh Thâm Hải Ma Kình Vương bắt đầu sụp đổ không ngừng trong tiếng rống giận dữ của nó.
Thân thể dài hơn hai trăm mét của nó dường như đang thu nhỏ lại.
Chớp mắt một cái đã biến mất trong biển.
"Quýnh"
Không gian hải vực rung động, mặt biển dần khôi phục yên tĩnh.
Bên trong [ Tà Thân Chi Tâm ].
Ngoài Thiên Nhận Tuyết cao cao tại thượng, có thể tranh huy cùng mặt trời.
Chỉ còn lại một viên ngọc màu trắng to bằng nắm tay.
Lơ lửng trên mặt biến.
Thiên Nhận Tuyết đứng trên trời cao, nhìn xuống viên ngọc trắng kia, mắt lóe lên tia sáng trắng.
Có thể thấy rõ.
Bên trong là một thế giới băng tuyết, chỉ có điều con cá voi xanh lam đã mắc cạn.
Đây chính là đệ cửu hồn kỹ của Thiên Nhận Tuyệt.
Tuyết Ngọc Thánh Linh Khư!
Một lĩnh vực thuộc tính đơn đóng kín hình thành bằng cách nén không gian.
Trong không gian băng tuyết này.
Thiên Nhận Tuyệt hóa thành băng tuyết, hầu như miễn nhiễm với công kích vật lý.
Còn kẻ địch ở bên trong sẽ luôn bị cực hạn chi băng ăn mòn.
Kẻ yếu lọt vào đó sẽ hóa thành tượng băng trong chớp mắt.
Sinh cơ đoạn tuyệt!
"Bạch!"
Thiên Nhận Tuyết vỗ cánh, hạ xuống bên cạnh lĩnh vực đang sụp đổ.
Không nhịn được oán giận.
“Thật là phiền phức, cũng không biết chừa cho tỷ tỷ một lối thoát sao?”
"Bị thương rồi, ta biết ăn nói thế nào với mẹ đây."
——
"Sóng gió đã ngừng. Kết thúc rồi sao?"
Ba Tắc Tây đứng trên mặt biển, áo bào đỏ tung bay.
Nhìn chăm chú vào hải vực đần bình tĩnh ở phía xa, con ngươi sâu thắm co rút lại.
"Sao có thể! Hơi thở của nó biến mất rồi."
Ba Tắc Tây nhíu mày, tay cầm quyền trượng, lập tức tăng tốc tiến tới.
Nàng không thể tin được.
Lại có người trong thời gian ngắn như vậy đã chém giết Thâm Hải Ma Kình Vương.
Thải biết.
Nàng, Hải Thần Đấu La Ba Tắc Tây, được mệnh danh là người mạnh nhất đại dương.
Ngay cả nàng cũng không làm gì được Thâm Hải Ma Kình Vương.
Những người khác làm sao có thể chứ?
Ở đại dương này, nếu có người cường đại đến mức như vậy.
Nàng, Đại tế ti Hải Thần đảo, không thể không biết.
Nhưng nếu người đến từ đất liền.
Vậy thì càng khiến nàng khó tin, dù sao hai người mạnh nhất trên đại lục nàng đã sớm gặp.
Ở đại dương thậm chí còn không phải đối thủ của nàng.
Sao có thể mạnh mẽ đến vậy?
"Chắng lẽ, chỉ trong mấy chục năm ngắn ngủi, trên đất liền đã có Hồn Sư vượt qua bọn họ sao?”
"Hay là hậu bối của nhà ai?"
Trong mắt Ba Tắc Tây mang theo nghi hoặc, rồi lại xuất hiện vài phần hy vọng xa vời.
"Vẫn là nói... là hắn?"
Vừa bay vào phạm vi Ma Kình Hải Vực, ánh mắt Ba Tắc Tây liền biến đổi hoàn toàn.
Nhìn kỹ những sợi khói đen trôi nổi trong đại dương.
Sắc mặt thoáng nghiêm nghị.
"Khí tức thật tà ác!"
"Thiên Đạo Lưu ăn cơm khô sao? Sao lại để mặc người như thế trưởng thành!"
Lúc này Ba Tắc Tây đã có thể xác định.
Kẻ khiêu chiến Thâm Hải Ma Kình Vương không liên quan đến hai người nàng quen biết.
Rất có thể là một kẻ sa đọa!
——
Bên trong Tuyết Ngọc Thánh Linh Khư.
Thế giới trắng xóa, phảng phất không thấy bờ.
Ở vị trí trung tâm thể giới, một con cá voi xanh khổng lồ cao 200 mét đang nằm.
Độc nhãn đỏ ngầu, sát ý như thực chất.
Bên ngoài thân không ngừng ngưng tụ băng sương, cực hạn băng hàn ăn mòn mọi lúc mọi nơi.
"Rào!"
Gió lạnh thổi, tuyết đọng.
Bóng dáng Thiên Nhận Tuyệt xuất hiện trên không trung, nhìn xuống con cá lớn mắc cạn phía dưới.
Lạnh lùng nói:
"Cá rời khỏi nước mùi vị thế nào?"
"Ha ha. Ha ha ha!"
Thâm Hải Ma Kình Vương đầu tiên cười lạnh, sau đó bắt đầu cười lớn.
“Tiểu tử, rời khỏi nước ta vẫn muốn ăn thịt người!”
"Gào ——"
Theo tiếng gầm thét.
Một nguồn năng lượng khổng lồ vô song bùng phát từ bên trong cơ thể Thâm Hải Ma Kình Vương.
Trong khoảnh khắc này.
Thân thể dài đến 200 mét của nó đã lơ lửng lên.
Dừng lại trên không trung.
"Hóa hình?"
Trong con ngươi đỏ ngòm của Thiên Nhận Tuyệt lóe lên bạch quang, thấy rõ ý định của Thâm Hải Ma Kình Vương.
Khóe miệng nhếch lên, nở một nụ cười lạnh.
”A, muốn làm mục tiêu sống sao? Ta tác thành ngươi!”
Khi tấn công, Thiên Nhận Tuyệt không thể ẩn nấp thân hình, nhưng lúc này.
Chính là lúc Thâm Hải Ma Kình Vương không thể không ra tay.
Thân thể khổng lồ đồng nghĩa với việc nó cần nhiều thời gian hơn để hóa thành hình người.
Dù chỉ dài hơn một hơi thở, thậm chí một cái chớp mắt.
Trong cuộc quyết đấu của cường giả, đều có thể quyết định chiến cuộc!
"Đệ cửu hồn kỹ, Tịch Diệt Tuyết Thần Thương."
Thiên Nhận Tuyệt không chút khách khí, kích hoạt hồn kỹ đồng bộ với Tuyết Ngọc Thánh Linh Khư.
Tịch Diệt Tuyết Thần Thương.
Có thể trong nháy mắt nén toàn bộ hàn khí xung quanh vào cơ thể kẻ địch.
Trong Tuyết Ngọc Thánh Linh Khư, không thể phòng ngự!
"Vù!"
Cuộc tấn công diễn ra trong im lặng, vô hình.
Bỗng nhiên.
Toàn bộ không gian hàn khí lưu động cực nhanh, chỉ trong nháy mắt, dường như ngay cả hơi lạnh cũng biến mất.
Đổi lại là tiếng gào thét giận dữ của Thâm Hải Ma Kình Vương.
"Chuyện gì xảy ra?"
Thiên Nhận Tuyệt lập tức kiểm tra không trung, phát hiện có chút hàn khí, nụ cười trên mặt biến mất.
Động Sát Chi Nhãn mở ra, nhanh chóng tìm ra mấu chốt.
"Nhân loại. Ngươi muốn chết! A ——"
Thâm Hải Ma Kình Vương há to miệng, máu tươi trào ra ồ ạt.
Thậm chí còn có cả huyết khối đã bị đóng băng.
Nó trông như không có gì, nhưng thực tế đã bị tổn thương đến gân cốt.
"A, hóa ra không phải rất cứng, mà là rất lớn a, vận may của ngươi không tệ đấy."
Thiên Nhận Tuyệt thầm tiếc nuối.
Thân thể Thâm Hải Ma Kinh Vương quá lớn, sự tích lũy trăm vạn năm cũng quá hùng hậu.
Hàn khí tràn vào, không thể đóng băng toàn diện.
Thiên Nhận Tuyệt muốn ra tay lần nữa, nhưng đã không còn cơ hội.
Vị trí của Thâm Hải Ma Kình Vương đột nhiên có sấm sét nổ ra, trong không gian còn xuất hiện mây đen.
Chín đạo sấm sét to như vại nước giáng xuống.
Trọng kích lên người Thâm Hải Ma Kình Vương.
Thiên Nhận Tuyệt vội vàng lùi lại, nhíu mày, nắm bắt thời gian.
Thâm Hải Ma Kình Vương đã trọng thương.
Liên tiếp thi triển hồn kỹ thứ tám, thứ chín, hồn lực trong cơ thể hắn đã sử dụng quá nửa.
Hàn khí trong Tuyết Ngọc Thánh Linh Khư đã cạn kiệt.
Tịch Diệt Tuyết Thần Thương tạm thời không thể sử dụng lại. Nhưng Thiên Nhận Tuyệt không chỉ có một chiêu này.
"Cheng!"
Đế Kiếm nắm trong tay, chín vòng hồn hoàn dưới chân Thiên Nhận Tuyệt xoay tròn.
Trận chiến sắp kết thúc.
Sau đó sẽ đến lúc quyết thắng bại!
Ánh sáng màu lam tím mãnh liệt tràn ngập trên thân thể cao lớn của Thâm Hải Ma Kình Vương.
Sấm sét màu tím quấn quanh thân mang theo kim quang.
Da dẻ bên ngoài Thâm Hải Ma Kình Vương dường như ngưng tụ thành thủy tinh màu tím lam.
Thân thể to lớn co rút lại cực nhanh.
Trước đây.
Để sử dụng sức mạnh đỉnh cao, nó không muốn hóa thành hình người.
Nhưng hôm nay, nó rời khỏi biển rộng, lên bờ, ưu thế bản thể gần như không còn.
Chỉ còn lại da dày thịt béo.
Nhưng điểm này, sau khi hóa thành hình người, nó vẫn có.
Chỉ vì thân thể nó đã là chín mươi chín phần trăm thần khu, thậm chí thần trang sắp thành!
(ps: Thần trang không phải rau hẹ, nói lung tung.)
(Trong nguyên tác, Tiểu Bạch nói, Ma Kình Vương tiếp cận thần; năm đó, Hải Thần thành thần có thể sử dụng năng lượng hình thành áo giáp thần khí, cũng biến ảo vũ hồn của mình thành Hải Thần Tam Xoa Kích. Thâm Hải Ma Kình Vương chỉ là biến đổi năng lượng thành áo giáp, không thể dung hợp hoàn toàn với cơ thể, chỉ thiếu một chút mà thôi.)
Chúc các vị sinh hoạt vui vẻ!