Đấu La: Long Ngâm Cửu Tiêu

Lượt đọc: 2816 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 513
Ai cưới được đại sư tỷ đúng là lời to【4500 chữ】

❊ ❊ ❊

Sau khi nhận được ám hiệu từ ánh mắt của Thần An, thuộc hạ của hắn lập tức dẫn mọi người đi vào trong phòng bao. Về phần Thần An, hắn tạm thời ở lại để trao đổi vài chuyện với nhóm người này.

Sau khi đến phòng bao, tên thuộc hạ dẫn đường liền cáo lui, để mặc mọi người ngồi lại trong phòng. Nhìn qua lớp kính một chiều ra bên ngoài, có thể thấy rõ khu vực khán giả đã chật kín người.

“Những người vừa gặp chính là tà hồn sư thực thụ của Thánh Linh Giáo.” Tần Trạch truyền âm cho mọi người.

Hoắc Vũ Hạo hỏi: “Trạch ca, anh biết bọn họ sao?”

“Cũng không hẳn là rõ lắm.” Tần Trạch nói: “Thầy của bọn họ là tà hồn sư cấp bậc Phong Hào Đấu La, cũng là một vị cửu cấp hồn đạo sư, thực lực khá mạnh.”

Hòa Thái Đầu nhíu mày: “Chúng ta giả dạng làm tà hồn sư, liệu có vì thế mà bị lộ tẩy không?”

Tần Trạch cười nói: “Yên tâm đi, sẽ không đâu, Thần An là người biết phân biệt tình thế.”

Nghe được lời khẳng định, Hòa Thái Đầu mới thở phào nhẹ nhõm.

Kinh Tử Yên chen lời: “Hai kẻ này xem như là đối thủ lớn nhất của các cậu, bọn họ hẳn đều là lục cấp hồn đạo sư, chưa đạt đến trình độ cao cấp.”

Hoắc Vũ Hạo và Hòa Thái Đầu nhìn nhau một cái.

Tần Trạch suy nghĩ một chút rồi nói: “Nhưng đây cũng là một cơ hội, trên tay hai hồn đạo sư đó mỗi người đều có một thanh liệt bảng khắc đao, nếu có cơ hội thì có thể đoạt lấy.”

Ánh mắt Hòa Thái Đầu và Hoắc Vũ Hạo sáng lên, lập tức trở nên hứng thú. Đối với hồn đạo sư mà nói, sự khao khát dành cho liệt bảng khắc đao là quá lớn, ngay cả hai người bọn họ cũng chưa từng sở hữu.

Học viện cũng từng nghĩ đến việc bỏ tiền mua liệt bảng khắc đao, nhưng hồn đạo sư nào lại chịu bán đi khắc đao của chính mình chứ? Năm đó Tần Trạch có được Sinh Linh Chi Kim khắc đao ở Tinh La Thành cũng chỉ vì ban đầu nó bị coi là hung đao nên mới bị đem ra đấu giá. Lần cuối cùng liệt bảng khắc đao xuất hiện đã là chuyện của mấy chục năm trước rồi.

Cộc cộc!

Đúng lúc này, tiếng gõ cửa giòn giã vang lên. Mọi người nhìn nhau, Tần Trạch tùy ý nói: “Vào đi.”

Rất nhanh, cửa phòng được mở ra, Thần An đi tới. Hắn mỉm cười bước vào, nói: “Đại nhân, đây là phần thưởng từ số tiền ngài bảo tôi đặt cược lần trước.” Vừa nói, Thần An vừa lấy ra một đống kim hồn tệ và kim phiếu đặt trước mặt Tần Trạch.

Tần Trạch xua tay: “Ngươi cứ giữ lấy mà đặt cược tiếp đi, khi nào cần ta sẽ tìm ngươi.”

Nghe vậy, Thần An đành phải thu lại số kim hồn tệ và kim phiếu đó.

Tần Trạch hỏi: “Nhóm người vừa rồi là thế nào?”

Thần An giải thích: “Họ đều là cao thủ do cao tầng của bản minh phái tới để tham gia tranh tài với hai thế lực lớn còn lại. Đúng rồi đại nhân, số báo danh của hai vị cao thủ này lần lượt là chín mươi sáu và chín mươi tám.”

“Ta biết rồi, ngươi đi làm việc đi, vẫn theo quy củ cũ sắp xếp cho sư đệ và sư huynh của ta một vị trí không nổi bật.” Tần Trạch nhớ ra điều gì đó liền dặn dò: “Nhắc mới nhớ, ngươi nhớ tìm thêm nhiều kim loại quý vào, tiền bạc đối với ta không có nhiều tác dụng.”

Thần An cười khổ: “Tiểu nhân sẽ cố gắng hết sức, nhưng hiện tại việc quản lý kim loại quý ngày càng nghiêm ngặt, ngay cả tôi cũng không kiếm được gì nhiều.”

“Ngươi cứ tùy cơ ứng biến là được.” Tần Trạch cũng hiểu rõ điều này, không ép Thần An phải làm quá.

Thần An gật đầu, cung kính nói: “Vậy tiểu nhân xin cáo lui trước.”

Chưa đầy mười phút sau khi Thần An rời đi, nhân viên công tác đã tới thông báo cuộc thi sắp bắt đầu. Hòa Thái Đầu và Hoắc Vũ Hạo lập tức đứng dậy đeo mặt nạ đi đến đài thi đấu.

Tất nhiên Tần Trạch không bỏ qua việc đặt cược ngày hôm nay, cuối cùng bảo Thần An đặt vào khoảng thời gian nhanh nhất là nửa canh giờ. Tần Trạch hiểu rõ, hai hồn đạo sư của Thánh Linh Giáo chắc chắn sẽ hoàn thành tác phẩm rất nhanh, không cố tình kéo dài thời gian như bọn họ.

Thần An cũng là kẻ tinh đời, hắn tưởng Hòa Thái Đầu và Hoắc Vũ Hạo hôm nay không định khiêm tốn mà muốn hoàn thành nhanh, nên chính hắn cũng bỏ ra một vạn kim hồn tệ để đặt cược. Nhưng để tránh bị người khác bắt thóp, tiền của hắn được đặt cùng với tiền của Tần Trạch.

Người có thể nghiên cứu ra bình sữa niêm phong cấp bốn, thực lực bản thân sớm đã khiến Thần An tâm phục khẩu phục.

Chẳng bao lâu sau, đài thi đấu đã chật kín người. Do số lượng quá đông, một số người phải được sắp xếp ở xung quanh đài. Tần Trạch thấy Hoắc Vũ Hạo và Hòa Thái Đầu được bố trí ở phía sau vô cùng kín đáo, người bình thường khó mà chú ý tới, như vậy là tốt nhất.

Mà hai hồn đạo sư của Thánh Linh Giáo trước đó cũng xuất hiện, họ mặc hắc bào che kín toàn thân, vị trí cũng rất kín đáo.

Không lâu sau, tiếng của Thần An với tư cách là trọng tài chính lại vang lên: “Chào buổi tối các vị quý khách, vòng hai của cuộc thi chính thức sắp bắt đầu. Do số lượng thí sinh vẫn vượt quá sức chứa của đài thi đấu, nên mong các vị tiếp tục giữ yên lặng, để lại một môi trường chế tạo thoải mái cho các thí sinh.”

“Tiếp theo tôi xin giải thích một vài quy tắc của vòng này…”

Quy tắc là dành cho khán giả, còn tất cả thí sinh đều đã sớm nắm rõ.

Trong lúc Thần An giải thích, tất cả thí sinh đều tập trung nhìn vào các loại vật liệu kim loại trên bàn. Phải nói rằng Tịch Thủy Minh quả nhiên là thế lực ngầm có tiếng, trong vòng hai, số lượng kim loại quý lên tới mười loại, kim loại thường là hai mươi loại, chủng loại phong phú giúp thí sinh dễ dàng lựa chọn loại hồn đạo khí mình muốn chế tạo.

Tuy nhiên vấn đề duy nhất là trọng lượng mỗi loại vật liệu không quá hai kg, nghĩa là đừng hòng mơ tưởng đến việc chế tạo hồn đạo khí cỡ lớn. Còn việc tự mang thêm vật liệu vào thì đó là gian lận, không ai ngu ngốc mà làm vậy.

Cuộc thi của hồn đạo sư coi trọng nhất là sự công bằng. Tại Minh Đô, cái nôi của hồn đạo khí, dám giở trò trong cuộc thi hồn đạo khí thì trừ khi không muốn sống nữa, bằng không tuyệt đối không ai dám làm bậy.

Ngay cả hoàng thất Nhật Nguyệt cũng không dám gian lận mà phải tuân thủ quy tắc, người Nhật Nguyệt Đế Quốc cực kỳ nghiêm khắc về điểm này.

Tất nhiên, sự công bằng tuyệt đối không tồn tại, vì có người dùng được liệt bảng khắc đao, có người chỉ dùng được khắc đao bình thường, điều này không thể kiểm soát được, sự lợi hại của khắc đao cũng là năng lực của một hồn đạo sư.

“Được, các vị hồn đạo sư hãy chuẩn bị. Cuộc thi, bắt đầu ngay bây giờ. Bắt đầu tính giờ, giám sát viên tính giờ vào vị trí.” Sau khi Thần An nói xong quy tắc, lập tức tuyên bố cuộc thi bắt đầu.

Về phần giám sát viên tính giờ, đây là do việc đặt cược mà sắp xếp. Giám sát viên là đại diện của các ngành nghề khác nhau, tổng cộng mười hai người, không ai quen biết ai để tránh tình trạng gian lận.

Khi Thần An tuyên bố bắt đầu, khu vực khán giả lập tức trở nên yên tĩnh lạ thường, gần như có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Hàng chục thí sinh cũng nhanh chóng bắt đầu công việc chế tạo của mình.

Có người xem xét chất lượng kim loại trước, có người trực tiếp bắt tay vào làm, có người lại cân nhắc xem nên chế tạo hồn đạo khí gì cho phù hợp. Thói quen chế tạo hồn đạo khí của mỗi hồn đạo sư đều khác nhau.

Ở góc khuất, Hòa Thái Đầu và Hoắc Vũ Hạo trực tiếp bị thu hút bởi hai hồn đạo sư số 96 và 98 của Thánh Linh Giáo. Mọi chuyện đúng như Tần Trạch nói, trên người hai kẻ này mỗi người đều sở hữu một thanh liệt bảng khắc đao.

“Khắc đao của hai kẻ đó lần lượt tên là Hỏa Phong và Hắc Ám Thanh Long, đều là những liệt bảng khắc đao cực kỳ xuất sắc.” Hòa Thái Đầu hiểu biết rộng hơn một chút.

Hoắc Vũ Hạo gật đầu, nhớ ra điều gì đó liền cười khổ: “May mà Trạch ca bảo chúng ta đặt cược khoảng thời gian nhanh nhất là nửa canh giờ, nếu không thì lỗ nặng rồi, với thực lực của hai kẻ này, chắc chẳng mất bao lâu là xong.”

Hòa Thái Đầu cười lắc đầu: “Chúng ta cũng bắt đầu thôi.”

Hai hồn đạo sư sở hữu liệt bảng khắc đao của Thánh Linh Giáo chỉ mất nửa tiếng đồng hồ đã kết thúc việc chế tạo, biểu cảm của họ vô cùng bình thản, dường như mọi việc vừa rồi chỉ là chuyện thường ngày ở huyện. Sau khi hai người nộp hồn đạo khí lên, chỉ cần chờ kiểm tra uy lực thông qua là xong.

Sự xuất hiện của hai người hoàn thành cuộc thi với tốc độ siêu nhanh đương nhiên thu hút ánh nhìn của vô số khán giả, nhưng đến lúc này nhiều người mới phản ứng lại.

Mẹ kiếp, xong đời rồi, sao lại có người hoàn thành chế tạo hồn đạo khí chưa đầy nửa canh giờ thật chứ? Những kẻ đặt cược vào khoảng thời gian nhanh nhất là nửa canh giờ lúc này đã cười đến mỏi miệng, thắng đậm rồi.

Còn Hòa Thái Đầu và Hoắc Vũ Hạo thì mất gần một canh giờ rưỡi mới hoàn thành việc chế tạo hồn đạo khí cấp bốn. Hai người họ không tính là xuất sắc, nhưng cũng không phải hạng xoàng, chỉ có thể nói là tầm thường.

Hai hồn đạo sư của Thánh Linh Giáo đã sớm chuồn mất, hồn đạo khí của họ đã qua kiểm tra, uy lực cực tốt. Còn Hoắc Vũ Hạo và Hòa Thái Đầu thì sau khi xếp hàng chờ đợi một lát mới vượt qua được bài kiểm tra uy lực, nhưng kết quả cũng rất bình thường, hoàn toàn vừa khít thời gian.

Lúc này Thần An mới phản ứng lại, mấy vị đại nhân không phải định bùng nổ, mà là đã đặt cược vào hai cao thủ do cao tầng phái tới. Không ngờ tới, cú đặt cược vô tình lại trúng phóc.

Đến khi vòng hai của cuộc thi chính thức kết thúc, cuối cùng chỉ có bốn mươi tám người vượt qua, thành công tiến vào vòng ba.

Trong phòng VIP, Tần Trạch và mọi người đang định quay về thì Thần An vội vàng chạy tới: “Các vị đại nhân đợi một chút, có việc gấp tôi cần thông báo với các vị.” Thần An cẩn thận đóng cửa lại, đi tới trước mặt Tần Trạch rồi thuật lại mọi chuyện.

Chủ yếu là hắn nói từ vòng ba trở đi, hắn sẽ không còn là trọng tài chính nữa, cao tầng sẽ phái người mạnh hơn tới đảm nhận chức vụ này. Điều này cũng có nghĩa là về sau việc hắn muốn giở trò trong cá cược và báo trước thông tin cuộc thi cho Tần Trạch sẽ trở nên khó khăn hơn.

Tần Trạch cũng hiểu rõ điều này, không nói gì thêm, chỉ bảo Thần An chú ý kín đáo là được.

Ra khỏi khách sạn Thanh Sáp, mọi người nhanh chóng quay về theo con đường cũ. Hòa Thái Đầu vừa đi vừa nói: “Theo lời Thần An, cuộc thi tiếp theo tính đối kháng sẽ khá cao, có lẽ chúng ta không thể quá khiêm tốn được nữa.”

Tần Trạch nhìn ánh đèn đường sáng rực phía trước, nói: “Đã không thể khiêm tốn thì cứ không khiêm tốn nữa đi. Chúng ta muốn lấy kim loại quý từ tay Thần An gần như là không thể, thế giới ngầm đang kiểm soát kim loại quý ngày càng nghiêm ngặt.”

“Tiếp theo chúng ta cứ cố gắng dụ người bạn quản lý kho hàng đứng sau lưng Thần An ra là được, kế hoạch của chúng ta coi như đã hoàn thành.” Mọi người đều đồng tình với điểm này.

Minh Đô mấy ngày nay dường như sắp đổ mưa, mặc dù ban đêm vẫn đèn hoa rực rỡ nhưng bầu trời đã bắt đầu xám xịt. Trên phố đêm, gió lạnh thổi mạnh khiến lá cây không ngừng rung động, ánh sáng chập chờn. Tần Trạch và mọi người vừa về tới khách sạn thì thế giới bên ngoài đã bắt đầu đổ mưa lâm thâm.

Sau khi về tới biệt thự, Đại sư tỷ vẫn luôn canh giữ ở đại sảnh cũng thở phào nhẹ nhõm, sau đó dặn dò mọi người nghỉ ngơi sớm rồi rời đi.

“Sau này ai cưới được đại sư tỷ đúng là lời to, chắc chắn sẽ hạnh phúc không thể hạnh phúc hơn.” Hoắc Vũ Hạo cảm thán.

Tần Trạch ngẩn người, nhắc mới nhớ, kiếp này Bối Bối không hề nói với mọi người chuyện đại sư tỷ là vợ chưa cưới từ nhỏ của mình. Hơn nữa kiếp này anh cũng không thể để đại sư tỷ tiếp tục đi tới Càn Khôn Vấn Tình Cốc, nghĩa là đại sư tỷ sẽ không thể nhờ phần thưởng của Ninh Vinh Vinh mà quên đi Bối Bối, cuối cùng vẫn sẽ lún sâu vào đoạn tình cảm này.

Tức thì, Tần Trạch cảm thấy đau đầu. Nói đi cũng phải nói lại, lão Mục này thật là, tạo ra một cô vợ từ nhỏ cho Bối Bối làm gì không biết, trực tiếp cho Bối Bối nhận đại sư tỷ làm chị nuôi chẳng phải xong sao, tình cảm vẫn tốt đẹp như thường.

Thôi bỏ đi, chuyện này chỉ có thể từ từ tính sau, không vội được.

Tần Trạch nhanh chóng trở về căn phòng nhỏ của mình, đẩy cửa bước vào. Trong phòng được chiếu sáng bởi ánh đèn vàng dịu nhẹ, trên chiếc giường êm ái, Đế Nguyệt Ly đang yên tĩnh ngồi đó, tay cầm một cuốn sách chăm chú đọc. Đây là cuốn sách ghi chép về các loại hồn thú biển. Là thụy thú trên đất liền, nàng vẫn rất hứng thú với hồn thú dưới đại dương.

“Anh về rồi.” Đế Nguyệt Ly mỉm cười khép sách lại, xỏ dép bông rồi đi tới bên bàn, lấy ra vài món ăn bày lên: “Tối nay anh không ăn gì nhiều, em sợ anh đói nên chuẩn bị chút đồ ăn đêm, anh nếm thử xem.”

Giây phút này, Đế Nguyệt Ly giống như một người vợ hiền thục, sắp xếp mọi thứ đâu vào đấy. Tần Trạch đứng ở cửa, ngẩn người nhìn. Có lẽ ánh đèn ấm áp chiếu lên mái tóc vàng óng của Đế Nguyệt Ly đã tạo nên một khung cảnh tuyệt mỹ, Tần Trạch vô thức bước tới ôm lấy thân hình mềm mại của nàng.

“Sao thế?” Đế Nguyệt Ly thắc mắc.

Tần Trạch không nói gì, chỉ tìm đến đôi môi nàng, cúi đầu hôn xuống. Khuôn mặt thanh tú thoát tục của Đế Nguyệt Ly hiện lên một nét dịu dàng, một lúc sau nàng bình tĩnh lại, vòng tay ôm lấy Tần Trạch, hai người cứ thế hôn nhau, quên cả thời gian.

Bên ngoài khách sạn, mưa dần lớn hơn, lộp độp rơi xuống mặt đất, phân tán khắp Minh Đô, thành phố đang dần trở nên yên tĩnh vì mưa. Trên cửa sổ phản chiếu ánh đèn hoa rực rỡ của Minh Đô... từng giọt mưa trượt dài trên lớp kính trơn nhẵn, để lại những vệt dài.

Sáng sớm. Có lẽ vì trời mưa nên sắc trời rất âm u, những đám mây đen dày đặc che khuất bầu trời, không để một tia nắng nào lọt xuống. Mưa phùn vẫn không ngừng rơi, không khí tràn ngập hơi ẩm, cái lạnh nhàn nhạt lẩn khuất trong thành phố đang trở nên nóng bỏng vì cuộc thi này.

Mọi người của Sử Lai Khắc dậy sớm thu dọn mọi thứ rồi khởi hành đến địa điểm thi đấu. Bởi vì hôm nay là vòng hai của nhóm một trong vòng đấu bảng. Đặc biệt là đối thủ của Sử Lai Khắc Học Viện ở vòng hai chính là Minh Ngọc Tông.

Minh Ngọc Tông và Nhật Nguyệt Hoàng Gia Hồn Đạo Sư Học Viện là hai đội duy nhất trong nhóm này có khả năng đe dọa Sử Lai Khắc Học Viện, gặp được họ cũng khiến mọi người có chút hưng phấn. Theo tư liệu thu thập được, tông môn này rất có đặc điểm, thực lực cũng vô cùng mạnh mẽ.

Họ là một thế lực tông môn tại địa phương Minh Đô, danh tiếng rất cao, toàn bộ thành viên trong tông môn đều tu luyện hồn đạo khí cận chiến, chứ không giống các tông môn khác là kết hợp cả cận chiến và viễn công. Giống như Sử Lai Khắc Học Viện, từ vòng loại cho đến vòng đấu bảng hiện tại, Minh Ngọc Tông chưa thua bất kỳ trận nào, số người bị thương vì chiến đấu trong đội cũng rất ít, xem như giữ vững được đội hình chủ lực.

Hơn nữa trong thời gian này, đội trưởng của họ, kẻ thích đội nón lá che mặt tạo cảm giác thần bí, vẫn chưa hề ra tay.

Tần Trạch có chút ấn tượng với người này, anh nhớ võ hồn của hắn hình như là Ám Kim Tam Đầu Bát Vương, cuối cùng được Thánh Linh Giáo để mắt tới. Còn nữa là đệ đệ của hắn hình như đã bị Vương Đông Nhi giết chết.

Sử Lai Khắc Học Viện đối đầu Minh Ngọc Tông, đây cũng là một điểm nhấn cực lớn. Nhưng từ khi Tần Trạch - kẻ gian lận này xuất hiện, khán giả đều hiểu rằng Sử Lai Khắc chắc chắn sẽ thắng, không có bất kỳ ngoại lệ nào, chỉ là không biết quá trình thi đấu sẽ ra sao.

Vì hôm nay có trận đấu của Sử Lai Khắc, nên dù trời còn mưa, khu vực khán giả đã gần như chật kín người. Ban tổ chức Nhật Nguyệt cũng rất tận tâm, trực tiếp sắp xếp những tấm bạt lớn che mưa trong khu vực khán giả. May mà khán giả được chia thành các khu vực khác nhau, nếu không thì thật khó xử lý.

Ngày mai có tình tiết chiến đấu, tôi định đăng liền một mạch.

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:417
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »