Đại Đường Tích Châu Ký

Lượt đọc: 45527 | 8 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 203

❊ ❊ ❊

Trước mặt trên bàn, bày biện vài chén rau xanh, cùng một đại bầu rượu. Hai sư huynh đệ ngồi đối diện, nét mặt u sầu, thở dài, không thiết ăn uống.

Hôm nay bước chân vào lữ quán, điều kiện vô cùng tốt, tôi tớ tay chân lanh lẹ, đã sắp đặt ổn thỏa thú cưỡi sau lưng, từng phòng khách đều được mang tới rượu ngon thức ăn quý.

Lẽ ra đây là lúc để thả lỏng nghỉ ngơi, nào ngờ không khí nặng nề chèn ép đến ngột ngạt, làm sao có thể yên tâm?

Bí mật “Phượng Hoàng Thai” bất ngờ bị Chu Thanh Dương đâm thủng, hai người sao còn lòng dạ nào mà ăn uống?

Nhớ lại thuở mới quen Thúy Vi Tự, chỉ biết việc riêng, không tiện cùng người khác bàn bạc.

Nào ngờ càng dấu diếm lâu lại càng khó mở lời, cái tên đan dược ấy càng trở thành hiểm họa khó lường.

Giờ bí mật bại lộ, nàng đã nhìn rõ vật nhỏ người ấy, làm sao không đoán được việc này liên quan mật thiết đến chính mình?

Bảo Châu bước vào phòng trước, mặt không chút biểu tình, đặt xuống một câu lời, khiến Vi Huấn ăn xong liền theo nàng vào phòng riêng nói chuyện.

Thấy tai họa đến gần, Vi Huấn lấy một chén rượu, định lấy rượu để giải sầu, nhưng yết hầu khô khốc căng thẳng, trong phút chốc hoàn toàn không nghĩ đến đưa chén lên môi.

Thập Tam Lang nhìn thấy sóng rượu loang lổ trong chén, rõ ràng tay Vi Huấn run run, bậc tuyệt đỉnh cao thủ mà lúc này lại khẩn trương đến thế, nói ra cũng chẳng ai tin.

“Sư huynh, đệ tụng kinh cho huynh.” Chú tiểu giọng nhẹ nói.

Vi Huấn ngơ ngác hỏi: “Đây là siêu độ sao?”

Thập Tam Lang giải thích: “Không phải, là cầu Phật Tổ phù hộ huynh bình an trở về.”

Vi Huấn thở dài: “Bồ Tát muốn buông tay ta, Phật Tổ có thể làm sao đây?”

Thập Tam Lang biết sư huynh đệ họa phúc cùng nhau, nếu Vi Huấn vì chuyện này mà bị đuổi đi, chính hắn cũng chẳng còn quả tốt để ăn, trong lòng lo lắng bối rối, vội vàng nói tiếp: “Đệ nghe tam sư tỷ kể, trăm năm trước có người Hồ sáng tạo ra chiêu ‘mổ bụng chứng tâm’.

Hắn mổ bụng để lộ ruột gan, dâng lên hoàng đế để chứng minh sự trung thành của mình.

Huynh vào lấy dao găm tự sát!

Cửu Nương chắc chắn sẽ rất chấn động, đợi nàng nguôi giận, đệ sẽ gọi sư bá đến, để người khâu lại cho huynh.”

Nghe sư đệ nói xong, Vi Huấn có nét mặt phức tạp: ‘Diêm Vương đã thừa nhận Tàn Dương Viện, xếp đệ ở hàng sau.

Biết không?

Đã tính ta chết theo kế hoạch, đệ chỉ xếp thứ mười hai, làm sao có thểlên làm đại sư huynh được?’ Thập Tam Lang không hề sợ hãi, lời lẽ thẳng thắn mà cảnh tỉnh: ‘Dù sư huynh chết như thế nào, huynh phải nhớ kỹ một nguyên tắc: Nếu nàng ra tay với huynh, huynh tuyệt đối không được phản kháng!’ Vi Huấn nhớ lại sự thật ‘đánh trả’ lần trước, thầm nói nhỏ: “Ngu ngốc, nào có chuyện tốt đẹp chờ đợi…”

Hà Bắc phiên trấn tập tục khác xa Trung Nguyên, dù là đại thành, cũng hiếm khi ban đêm có ca vũ hay nhạc địa phương. Áo lạnh qua đi, sắc trời tối sớm hơn từng ngày.

Ngày mai sớm phải lên đường, thương nhân lữ khách đều đã ngủ yên, đình viện im ắng tĩnh mịch.

Vi Huấn đứng trước cửa phòng Bảo Châu, đôi chân như nặng trĩu ngàn cân. Hắn trong lòng rõ ràng, sớm muộn cũng phải đối mặt trận gió lốc này, kéo dài cũng vô ích.

Cắn răng gõ cửa, một lát sau bên trong vọng ra tiếng: “Tiến vào.” Giọng điệu bình thường, không hỉ không nộ.

Vi Huấn hít sâu, chậm rãi đẩy cửa bước vào, mắt liếc nhanh tìm đường tháo chạy nơi cửa sổ.

Nhưng đồng thời ý thức được việc đó vô ích, hôm nay trừ phi nàng chủ động xua đuổi, mình tuyệt không thể tự ý rời đi.

Bên trong, Bảo Châu ngồi dưới ánh nến đọc sách, ngẩng đầu nhìn về phía cửa. Thấy thần sắc Vi Huấn đầy tuyệt vọng, cùng hành động lén nhìn cửa sổ, nàng không khỏi bật cười trong lòng.

“Đừng có phá cửa sổ sẽ bồi thường đó.” Bảo Châu chỉ vào chiếc ghế trước bàn, nói: “Ngồi đi.”

Thân là kẻ giang hồ trộm cướp bôn ba nhiều năm, Vi Huấn chưa từng bị bắt quả tang, giờ phút này lại như rơi vào lưới pháp luật, đối diện quan án mà run sợ.

Hắn tưởng Bảo Châu sẽ nghiêm khắc thẩm vấn, nào ngờ nàng chỉ cầm trên tay một quyển sách.

Trên mặt không lộ tức giận, nhưng Vi Huấn quá hiểu, nàng luôn giữ sự bình tĩnh lạ thường.

Hắn trong lòng hoảng sợ, không còn cớ nào thoái thác, đành ngồi xuống như bước trên băng mỏng.

Bảo Châu đặt quyển sách lên bàn, nói: “Đây là tập thơ Nguyên Chẩn mua ở Lạc Dương, bên trong có vài câu ta chưa đọc hết, lật xem mới biết nguyên do: “Chủ nhà sang giàu kiêu mạn quá, Hào môn thế mạnh tự kiêu căng.

Con gái mới lớn còn trong viện, Con trai chưa lớn đã phong thần.”’ Chín câu thơ ấy trách mắng thẳng thừng mấy nàng công chúa ỷ được yêu chiều mà sinh thói ngang ngược, cư xử chẳng ra thể thống gì.

Trên chốn quyền quý thì ăn tiêu quá mức, việc thưởng phạt chẳng công bằng, hay lấy tình riêng để xử chuyện lớn.

Dạng thơ như vậy là lời chê trách thời buổi, vốn dĩ khó mà truyền vào trong cung.

Nếu có lọt được vào tai ai, cũng khiến người ta hãi mà giấu nhẹm đi.

Thế nên, chuyện các người nghi ta bịa ra cái gọi là ‘thai phượng hoàng’, xét cho cùng cũng có lý cả.

Vi Huấn lặng lẽ nghiền ngẫm, còn Bảo Châu thì mượn lời thơ làm ngụ ý, dường như muốn mở cho hắn một lối thoát, như đặt một bậc đá nơi triền dốc hiểm nghèo.

Nghe nàng nói bằng giọng bình tĩnh, lại như hé ra chút hy vọng vớt vát, lòng hắn mới dịu lại đôi phần.

Bảo Châu lại nói: “Chúng ta gặp nhau ở Thúy Vi Tự chưa bao lâu, đã vội bàn đến chuyện sống còn, lời nói tự nhiên có phần sâu xa khó nói.

Ta đoán khi ấy ngươi cũng thật lòng bối rối.

Nhưng nay đã cùng nhau dấn bước, chung vai qua khốn khó, dẫu sau này thế nào, vì sao ngươi không thể thẳng thắn nói hết với ta một lần?”

Lời nàng nghe qua bình thản, nhưng trong đó giấu nỗi buồn trách lặng lẽ. Đây chính là lúc thử lòng tin, mà sợi tin tưởng ấy lại quá mong manh.

Vi Huấn không thể trốn tránh ánh mắt nàng đang nhìn thẳng, đành nói ra điều giấu kín trong lòng: “Ta hứa đưa nàng đến U Châu nương nhờ thân thích, lời hứa ấy là thật, không hề kèm theo điều kiện gì.

Nếu nói ta đòi hỏi gì như ‘phượng hoàng thai’ hay chuyện số mệnh, thì hoàn toàn không đúng.

Ta chỉ sợ nàng nghĩ ta mang lòng toan tính, rồi bị ép phải gượng theo mọi chuyện.”

Bảo Châu mở to mắt, thoáng chốc ngỡ ngàng.

Lời hắn nói đơn sơ, chẳng tô vẽ.

Giữa thế gian đầy rẫy những câu bóng bẩy đường mật, thì câu này như ánh sáng hiếm hoi rọi xuống nơi mịt mù.

Từ thuở nhỏ, nàng đã từng thấy, từng nghe: Muốn khiến người khác vì mình mà ra sức, hoặc phải có thế lực để ép buộc, hoặc phải mang lại lợi ích để đổi lấy lòng theo.

Nàng tưởng ở Thúy Vi Tự hôm ấy, mình đã dùng câu “Cả đời vinh hoa phú quý” để giữ chân hắn.

Nào ngờ hắn lại xem đoạn đường chung này chỉ là một lời hứa không ràng buộc, thậm chí ngay cả mối họa mất mạng đang kề cận cũng chưa từng hé miệng nửa câu.

“Không có thuốc, ngươi sẽ chết!” giọng Bảo Châu bỗng cao hẳn lên.

Vi Huấn nghiêm nét mặt, chậm rãi đáp: “Người quanh ta đã mất cả, ta chỉ mong được chết mà không thẹn với lòng.”

Mỗi người đều có cái giá của riêng mình.

Chỉ có hắn là không giống ai.

Không mong cầu, chỉ giữ đúng lời mình đã nói.

Không đua chen, cứ để số phận đưa đẩy.

Bảo Châu cắn môi, im lặng hồi lâu mới cất được lời.

Thấy vậy, Vi Huấn mỉm cười: “Sư bá trước đây từng cho thuốc để đỡ bệnh, có khi ‘phượng hoàng thai’ chỉ là chuyện trùng hợp.

Ta vô tình bước vào ngôi mộ ấy, lại cùng tên Bảo Châu…

Tất cả e là do sư phụ bày sẵn để gạt ta, chẳng can gì đến làng cả.”

“Không phải trùng hợp ngoài ý muốn!” Bảo Châu vừa nghe đã đỏ mặt, giận dữ gắt lớn “Đó là ý trời! Là số mệnh! Sao lại nói không liên can? Chúng ta chẳng phải là tình nhân đó sao?!”

“A?”

Vi Huấn tròn mắt ngẩn ra, cứ tưởng mình nghe lầm. Nhưng lời vừa thốt lên bên tai, rõ ràng mười mươi, không thể nhầm được. Hắn nhìn nàng nghiêm mặt, không có lấy nửa phần bông đùa.

Lòng còn mịt mù suy nghĩ, hắn không dám làm thinh giả ngơ, dè dặt liếc khắp gian phòng, như muốn dò xem có ai thứ ba đang rình rập trong bóng tối.

Bảo Châu thấy hắn như bị sét đánh, thì hỏi lại: “Ngươi chẳng lẽ mất trí rồi?

Hôm ở Lạc Dương, ngươi lặng lẽ không một lời, ta cùng ngươi chôn vùi trong giấc mộng dài.

Ta còn tự tay xỏ vớ cho ngươi, thế mà đến chuyện ấy ngươi cũng quên sao?”

Vi Huấn há miệng muốn đáp, nhưng đầu óc rối như tơ vò, không biết từ đâu gỡ mà biện bạch.

Hắn nhớ lại, lúc ấy nàng toàn thân lở loét, hơi thở mong manh, chỉ khoác tạm một chiếc áo chùa, vậy mà chuyện đôi vớ kia nàng vẫn nhớ đến tận giờ, quả là khác thường.

Muốn mở miệng, lại ngập ngừng, cuối cùng chỉ khẽ thốt: “Vớ…?”

Nhắc tới chuyện ấy, mặt Bảo Châu ửng đỏ, nhưng nàng nhanh chóng lấy lại vẻ điềm nhiên, nghiêm túc nói: “Ta chưa bao giờ định sinh con, nên mới mang vớ tránh thai. Ngươi có ý kiến gì sao?”

Vi Huấn nghe đến đó, đầu choáng như trống đánh, còn nhanh hơn ánh chớp vụt qua mắt.

Chuyện này khiến hắn rối bời, thật chẳng biết sống chết ra sao, chỉ muốn đập đầu vào tường, giết quách cái ông sư phụ già của mình cho xong.

“Hắn… ai dạy ngươi chuyện ấy?”

“Mễ Ma Diên.”

Vừa nhắc đến tên ấy, Bảo Châu liền lộ vẻ tiếc thương.

“Trước kia ta bị lão cẩu kia bắt đi, ngày đêm thấp thỏm, chẳng dám ngủ.

Mễ Ma Diên dạy ta mang vớ, bảo như vậy mới tránh được tiểu bảo bảo lặng lẽ bò vào lòng bàn chân.

Hắn rất rành chuyện nam nữ, ta nghe theo mà ngủ yên được, có sức mà tìm đường giết lão già ấy.”

Vi Huấn sắc mặt khó coi.

Trước nay hắn từng nghe bao chuyện dở khóc dở cười, cứ nghĩ là lời đồn vô căn, ai ngờ hôm nay có người đem ra nói như thật, mà còn hợp lý đến không ngờ, khiến lòng hắn không biết nên tin hay bật cười.

Hắn gắng nén cảm xúc, sau nửa ngày mới nói ra được một câu: “Hắn… đúng là người tốt.”

Bảo Châu khẽ thở dài: “Ấy là đương nhiên. Sau này ta thoát khỏi vòng vây, ắt sẽ phái người về Lạc Dương, đón cả hắn lẫn huynh đệ đồng tộc Mễ Pháp Lan về chăm sóc, nuôi dưỡng cả đời.”

Nghe đến hai chữ “cả đời,” lòng Vi Huấn bỗng đắng như nước thuốc, chua như cam dại trào lên miệng.

Cái chết của ấy là nghĩa tình sâu đậm, còn lời đồn về cái gọi là “phượng hoàng thai” nghe ra thật chẳng khác nào truyện ma dọa trẻ con, có lẽ cũng chỉ là chút tuyệt vọng trong bước đường cùng.

Nghĩ cho cùng, nếu không có Mễ Ma Diên dùng xác báo tin, thì hắn cũng chẳng kịp đến phủ Kỳ Vương mà cứu nàng.

Về sau chu cấp cho người nhà họ Mễ, vốn là lẽ nên làm, hắn cũng chẳng có gì phản đối.

Chỉ là nghĩ đến ánh mắt nàng khi ấy nhìn hắn như nhìn kẻ mình chọn được, một tên tóc vàng, võ nghệ chẳng vừa, nay mai sẽ trao cho kho báu lấp lánh trong lòng hắn bỗng thấy ngột ngạt vô cùng.

Im lặng mộthi lâu, Vi Huấn cúi đầu, giọng nhỏ như sương mai rơi xuống lá: “Ta khi ấy chỉ ngủ nơi cuối giường, chưa từng… cùng nàng chung chăn gối.

Ngươi bớt lớn tiếng, đừng đem mấy chuyện ấy nói lung tung, chúng ta tuy là người giang hồ, cũng cần giữ chút danh dự.”

Bảo Châu nghe vậy, sửng sốt, thầm nghĩ tên này đúng là quen miệng nói năng hỗn láo, lại muốn phủi sạch mọi quan hệ, khiến nàng càng thêm tức giận.

Từ sau khi nàng tạm gác việc ở án Quan Âm Nô, rời khỏi Lạc Dương, thì Vi Huấn không còn chịu ngủ bên nàng nữa.

Dạo gần đây, hắn hay lặng thinh, lòng chất đầy lo nghĩ, gần mà như xa, chẳng còn dáng vẻ cười cợt vô lo như trước.

Rốt cuộc là hắn cố ý giữ khoảng cách, hay trong lòng đang đắn đo chuyện mai sau rằng một kẻ như hắn và nàng, sớm muộn cũng sẽ bị cảnh ngộ chia đôi?

Tâm trí phiêu lãng, Bảo Châu bỗng nhớ lại lời hắn từng kể về bức thư mời năm nào, lòng nghĩ: kẻ không màng danh lợi thường hay giấu nhiều điều nặng trĩu trong tim, liền nhẹ giọng dỗ dành: “Ngươi cứ yên lòng, ta không phải kẻ bạc tình.

Chỉ là… chuyện danh phận thực khó giữ được.

Mai sau ta có lẽ phải vào cung làm nữ quan.

Nhưng thân là công chúa, những lễ nghi phép tắc kia cũng khó trách ta được.”

Vi Huấn nghe đến đây, ngẩng đầu nhìn trần nhà, trong lòng tuyệt vọng, bắt đầu nghiêm túc suy tính kế cùng Thập Tam Lang tự sát, xem đó là lối thoát duy nhất.

Chuyện đến nước này, rõ ràng là Chu Thanh Dương đã đâm cho hắn một nhát thật sâu.

Thấy hắn có vẻ muốn tháo chạy, Bảo Châu liền giơ chân định đạp giữ hắn lại.

Tiếc rằng thân thủ Vi Huấn nhanh như mèo vồ chuột, nàng giẫm ba lượt đều hụt.

Bảo Châu tức đến đỏ mặt, trừng mắt liếc hắn một cái, ánh mắt như muốn dằn mặt.

Vi Huấn không dám kháng cự, bị nàng giẫm trúng một lần, đành bất động chịu trận.

“Ta chính là tân nương mà ngươi rước vào mộ, người nơi mộ địa đấy!”

Vi Huấn lập tức sinh linh cảm, như có ai cầm chuông gió lắc bên tai, vội hỏi hoảng: “Vậy… ta có thể rời khỏi chỗ này chưa?”

Bảo Châu nghiêm mặt nói: “Hôm nay ngươi đừng hòng trốn thoát.

Ta đã nghĩ kỹ rồi — Trần Sư Cổ cũng chỉ là người trần mắt thịt, thân còn lo chưa xong, lấy đâu ra bản lĩnh đoán trước hậu sự?

Lại còn chuyện một nàng công chúa bị trời đất ghét bỏ mà bị chôn sống… nghe ra thật nực cười.

Hắn lại càng không thể biết được chuyện ngươi lúc hấp hối lại còn lén trộm châu của ta. ‘Phượng hoàng thai’, ‘hạt châu sống’ đều là số phận định sẵn, ta nhất định sẽ cứu ngươi, chỉ là chưa biết đi theo ngả nào.

Nếu chưa tìm ra cửa thoát, thì cứ thử từng lối một. À, mà mấy trò ngu ngốc như lấy đầu rèn kiếm hay cắt cổ liều thân, ta dứt khoát không làm đâu.”

Dứt lời, nàng rút từ trong áo ra một xấp vớ trắng tinh, nâng niu trong tay, đôi mắt không rời Vi Huấn, chậm rãi nói, giọng như vừa tỏ lòng vừa như răn dọa: “Nếu ngươi đã nói ngủ dưới chân giường không tính là chung chăn gối, vậy thì đêm nay ở lại đây, chúng ta thử nằm cạnh thật sự một lần, xem chừng có thể chữa được bệnh hay không.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »