Tà Đạo Tu Tiên Lục

Lượt đọc: 3632 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276
Tiến »
Chương 211
vô tư dụng tâm

❊ ❊ ❊

Sau khi đám đạo sĩ cao giọng hò hét một trận, lần lượt rút kiếm, dưới sự dẫn dắt của lão đạo sĩ nọ hướng về phía bậc thang dẫn lên núi, xông lên.

Người vừa mới đặt chân lên bậc thang, không biết tại sao bọn họ cảm thấy có cỗ lực lượng vô cùng nhập vào trong người bọn họ, còn không đợi cho bọn họ hiểu rõ chuyện này là như thế nào, bọn họ đã bị lực lượng nọ hút vào lòng đất, thân hình biến mất khỏi bậc thang.

Nhưng mà người chưa bước lên bậc thang nhìn thấy đồng bạn của mình vô duyên vô cớ biến mất, cũng không hề cảm thấy dị trạng gì, tiếp đó gần mười tên đạo sĩ sau khi bước lên bậc thang thì biến mất, đám đạo sĩ mới ý thức được không ổn, ngừng lại không tiến lên, trong lòng hoảng sợ, bị dọa sắc mặt trắng bạch, nhất thời không biết như thế nào mới tốt, ngây ngốc trong chốc lát, mới từ từ chậm rãi lùi về phía sau mấy chục bước.

Đột nhiên, một đạo bạch quang từ phía xa trên bầu trời hướng về phía này bay đến. Chỗ kinh ngạc của bạch quang đó là không lưu lại vết tích phi hành, nhìn vào giống như là bầu trời bị hai đạo bạc quang rạch ra một vết rách thật dài. Đám đạo sĩ thấy vậy, cho rằng là ma đầu hiện thân, bị dọa cho hoảng sợ không thôi, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, nhưng cũng không tiếp tục lùi lại, mà nắm chắc trường kiếm trong tay, một bộ dạng như chết không sờn, nhìn chằm chằm vào đạo bạch quang trên không trung.

Bạch quang trong nháy mắt lao đến, một cỗ không khí đem mấy tên đạo sĩ gần bạch quang nhất chấn lùi về phía sau mười bước, mới định vững thân người. Đám đạo sĩ lúc này sắc mặt càng thêm khó coi, trước đó trắng bạch thiến thành xám xịt, ánh mắt lộ ra vẻ hoảng sợ, thân thể khẽ run rẩy. Nếu không phải trước đây bọn họ thường tiến hành ý chí tu luyện, sợ rằng bây giờ bọn họ đề bị dọa cho hai chân mềm nhũn, ngã ngửa trên mặt đất rồi

Bạch quang bay vào giữa đám đạo sĩ nhanh chóng biến mất, hiện ra thân hình của hai người. Đám đạo sĩ ở trong hoảng sợ, thầm nghĩ rốt cuộc cũng chết, liều mạng có lẽ còn có chút hi vọng, bọn họ không nhìn rõ là ai huy vũ trường kiếm, một bộ dạng liều mạng xông thẳng về phía hai người ở giữa.

Hai người mới vừa tới này không phải ai khác chính là Trần Nhược Tư và Mộ Dung Thiên, khi bọn họ nghe được tiếng hò hét của đám đạo sĩ, lo lắng họ gặp phải chuyện không may, bằng vào tốc độ nhanh nhất đuổi đến đây. Đương nhiên là Trần Nhược Tư mang theo Mộ Dung Thiên phi hành rồi. Bởi vậy biết được, năng lực của Trần Nhược Tư không biết so với trước lại tiến bộ hơn bao nhiêu.

Lần tiến bộ này của hắn có thể nói là khiến cho bản thân hắn cũng cảm thấy ngoài ý muốn và kinh ngạc, hắn không có nghĩ đến là công kích lực lượng của thổ diện nhân cùng với lực lượng của Vạn tượng càn khôn quyển trên tay hắn phát ra vốn cùng một gốc, căn bản là đối với hắn không tạo thành bất cứ thương tổn gì, ngược lại có thể vì hắn bổ sung năng lượng cho cơ thể.Bởi vì nhận được cực lớn lực lượng có ích trùng kích, thêm vào đó thân thể của hắn không phải là thân thể của phàm nhân, có thể đủ để thừa nhận áp lực trùng kích của năng lượng ngoại giới khiến cho năng lượng dự trữ trong thân thể hắn trong nháy mắt gia tăng gấp nhiều lần, đây có lẽ là nguyên nhân năng lực của hắn tiến bộ. Nếu không phải là hắn có quái dị đặc thù thể chất, sợ rằng cũng vô pháp thừa nhận, cũng đã bị lực lượng của thổ diện nhân đánh tan thành từng mảnh nhỏ, xuống thăm diêm vương rồi.

Trần Nhược Tư nhìn thấy các sư huynh đệ đồng môn dường như bị mê muội muốn công kích mình, trong lòng cảm thấy vô cùng nghi hoặc và kinh ngạc, thầm nghĩ: "Chẳng lẽ các sư huynh đệ bị thổ diện nhân khống chế mất đi lý trí rồi, không thể nào, tên thổ diện nhân đó còn không có cái loại bản lĩnh này." Trong đầu hắn ý nghĩ nhanh chóng chuyển động, miệng hét lớn: "Các vị huynh đệ của đạo quán, các vị làm sao vậy, ta là Trần Nhược Tư đây!"

Đám đạo sĩ nghe được thanh âm quen thuộc mới từ trong mê hoảng tỉnh táo trở lại, ngừng lại cước bộ, cẩn thận quan sát hai người ở giữa.

"Là chưởng môn và sư đệ, thật tốt quá rồi." Một tên đạo sĩ hưng phấn kêu lên.

Giọng nói của tên đạo sĩ nọ vừa dứt, đám đạo sĩ đều quỳ xuống đất, hướng Mộ Dung Thiên làm lễ quỳ bái, hô lên: "Chưởng môn, là người quyết đoán sáng suốt đã cứu vớt đám người chúng tôi, đại ân đại đức này của người chúng tôi sẽ khắc ghi trong lòng, suốt đời không quên. Ngài vĩnh viễn là chưởng môn tốt của chúng tôi, chúng tôi vĩnh viễn ủng hộ ngài, cùng chiến thắng khó khăn, đánh đuổi ma đầu, vượt qua cửa ải khó khăn trước mắt, xây dựng lại Thanh Tâm đ*o quán."

Mộ Dung Thiên ánh mắt đảo khắp đám đệ tử đang quỳ dưới đất, trong lòng một trận xúc động, quên mất để cho mọi người đứng dậy.

Trần Nhược Tư thấy sư phụ không chút động tĩnh, vội đưa tay kéo góc áo của sư phụ, nhỏ giọng nói: "Sư phụ, lễ xong rồi, nên để cho bọn họ đứng dậy đi."

Mộ Dung Thiên vội hướng đám đệ tử đang quỳ khoát khoát tay nói: "Các vị đều đứng cả lên đi, lúc này có thể nghe được những lời này của các vị, trong lòng ta cảm thấy vô cùng sung sướng, cũng rất xúc động. Các ơn tất cả mọi người tín nhiệm và ủng hộ ta, ta tin tưởng chúng ta nhất định có thể xây dựng lại Thanh Tâm đ*o quán. Chỉ có điều, bây giờ còn không phải là lúc, đợi thời cơ thích hợp. Ta cho rằng các vị bây giờ vẫn là sớm rời khỏi nơi này, rời đi càng xa càng tốt. Bởi vì lực lượng của ma đầu nọ hiện tại qua cường đại, năng lực của nó từng giây từng phút không ngừng tăng trưởng. Theo năng lực của nó tăng trưởng, hắn có thể đến địa phương khác càng lúc càng xa, khống chế diện tích thổ địa càng lúc càng lớn."

Một tên đạo sĩ nói: "Chưởng môn, nó là cái quái vật gì vậy?Làm sao lại có lực lượng cường đại như vậy? Chiếu theo phát triển này, cả mảnh trung thổ này không phải là rất nhanh sẽ bị nó khống chế sao."

Mộ Dung Thiên nói: "Ta chỉ biết nó là một cái thổ tính quái vật, trước mắt nó chỉ có thể hoạt động trong phạm vi Thanh Tâm đ*o quán quản hạt mà thôi, nguyên nhân là bởi vì phiến thổ địa này của Thanh Tâm đ*o quán chúng ta là một mảnh có loại thổ địa linh lực, hơn nữa hắn lấy mất linh kính của chúng ta, nhờ vào trợ giúp của phong ấn chi lực của linh kính mà khống chế phiến thổ địa này rất dễ dàng. Thổ địa của những địa phương khác không có linh lực, nó khống chế sẽ mất nhiều sức lực hơn một chút vì thế tạm thời trong khoảng thời gian này, chiếm lĩnh thổ địa bên ngoài Thanh Tâm đ*o quán khả năng là thấp hơn rất nhiều."

Một đạo sĩ khác lại hỏi: "Là như vậy sao, chúng ta làm sao mới có thể đem tên ma đầu này tiêu diệt, khôi phục lại diện mạo vốn có của mảnh thổ địa này đây?"

Mộ Dung Thiên suy nghĩ một lát rồi nói: "Tạm thời còn không có nghĩ ra biện pháp tiêu diệt hắn, chỉ có điều, các vị không cần lo lắng, tin tưởng rằng rất nhanh có thể tìm được đáp án."

Nghe Mộ Dung Thiên nói xong, đám đạo sĩ phát ra những tiếng thở dài, đều lâm vào khủng hoảng.

Trần Nhược Tư nghi hoặc nhìn Mộ Dung Thiên nói: "Sư phụ, người vì sao không nói cho bọn họ, chúng ta chỉ cần tìm được "ma nhãn" lập tức có thể khống chế được tên thổ diện nhân kia, như vậy sẽ không khiến cho các đạo huynh lo lắng nữa."

Mộ Dung Thiên thở dài, nói: "Chuyện tìm kiếm "ma nhãn"nhất định không phải là việc dễ dàng, nếu để cho bọn họ biết được điều này, nhất định sẽ tứ xứ sưu tầm tìm kiếm, như vậy sẽ tạo thành thương vong nhất định đối với bọn họ. Ta không muốn bởi vì điều này mà bọn họ oan uổng mất mạng. Không nói cho bọn họ, bọn họ trong lòng sẽ cảm thấy lo lắng nhưng như vậy cũng sẽ không nguy hại đến tính mạng, con đã minh bạch ý đồ của ta chưa."

Trần Nhược Tư nói: "Sư phụ, tấm lòng của người thật là vô tư mà từ bi, đem hết tất cả khó khăn đều đặt sâu trong lòng. Ở trước mặt người, con cảm thấy mình thật nhỏ bé, xấu hổ vô cùng."

"Tiểu tử, từ khi nào ngươi học được mấy câu khen người như vậy." Mộ Dung Thiên mỉm cười nói: "Nói là vô tư, ta vẫn không hơn con, lúc trước nếu không phải con liều mạng tương cứu, sợ rằng ta và Tử Điệp đều đã trở thành vong hồn dưới tay của thổ diện nhân rồi."

Trần Nhược Tư nói: "Chúng ta bây giờ làm sao đây? Vẫn là để cho bọn họ trước hết giải tán, đợi sau khi đạo quán xây dựng lại mới một lần nữa triệp tập bọn họ trở về sao?"

Mộ Dung Thiên gật đầu trả lời: "Đúng vậy." Mộ Dung Thiên nói xong, đang muốn hạ lệnh để cho các đệ tử của đạo quán giải tán. Lúc này, một tên đạo sĩ ở góc xa, rẽ đám người bước nhanh về phía trước, xông đến trước mặt Mộ Dung Thiên, thần sắc hoảng loạn nói: "Chưởng môn, không…không xong rồi, hai con đường ra khỏi núi phân biệt đều có một nhóm nhân mã cầm vũ khí đang chạy về phía chúng ta. Trải qua kiểm tra cẩn thận của ta, phát hiện ra bọn họ không phải là đệ tử của Thanh Tâm đ*o quán, mà là người của Bạch Vân đạo quán và đám hòa thượng của Pháp Hoa tự."

Mộ Dung Thiên sửng sốt, trong lòng âm thầm kinh ngạc: "Khốn kiếp, đám gia hỏa này lúc này xông đến là vì cái gì đây? Chẳng lẽ là vì tiêu diệt phái ta?"

Trần Nhược Tư thấy Mộ Dung Thiên ngẩn người, vội nói: "Sư phụ,đã đên lúc khẩn cấp rồi, nhanh hạ lệnh cho đám đạo huynh ẩn núp nơi bí mật, nếu không sẽ không kịp."

Mộ Dung Thiên được Trần Nhược Tư nhắc tỉnh, liếc mắt nhìn Trần Nhược Tư một cái rồi quay đầu nhìn đám đạo sĩ ra lệnh: "Các vị mau tìm nơi bí mật ẩn núp lại, có địch nhân đến công kích chúng ta."

Đám đạo sĩ nghe Mộ Dung Thiên nói xong, không hề nhúc nhích, mà đồng thời hô to: "Dù sao cũng chết, cùng bọn họ liều mạng." Hô xong, lần lượt rút kiếm, hướng con đường xuống núi xông ra.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thần khê băng phong