Tà Đạo Tu Tiên Lục

Lượt đọc: 3762 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276
Tiến »
Chương 215
hựu tăng sổ địch

❊ ❊ ❊

Mấy yêu thú vừa đến này cũng chỉ là nhị đẳng binh chủng của yêu thú tộc, hơn nữa số lượng cũng chỉ có mười mà lại có thể lạo ra uy thế lớn như vậy. Chỉ cần thế cũng biết lực lượng của yêu thú tộc cường đại đến mức nào. Từ đó có thể thấy, lúc trước Hầu Quang Bình trợ giúp Trường Phong đạo quán đánh đuổi đám thú nhân thực ra là một vở kịch do Hầu Quang Bình hợp tác diễn với thú nhân. Ngoài mục đích là để người tu đạo ở trung thổ thêm tin tưởng vào Hầu Quang Bình ra, còn là dựa vào đấy để thực hiện bước tiếp theo của kế hoạch hợp tác mà thôi.

Mục đích của thú nhân là muốn mượn Hầu Quang Bình để có thể tự do hành động ở trung thổ, dần dần từng bước xâm nhập vào trong giới tu đạo, hủy hoại cấm chế phòng ngừa bất trắc trên địa bàn của các môn phái khác. Một khi cấm chế của mấy môn phái trung thổ này bị phá hỏng thì chúng mới thò cổ dài vào mà cắn lén, một lần ra tay tiêu diệt sạch mấy môn phái tu đạo của trung thổ. Lúc đấy thì chúng sẽ có được cả một trời đất bao la để mà tự do hành động rồi.

Hiện giờ, yêu thú có thể thuận lợi tiến vào trung thổ là vì trong tứ đại phái của trung thổ, Trường Phong đạo quán và Bồ Đà tự đã bị diệt. Còn lại Pháp Hoa tự thì lại hợp mưu cùng Hầu Quang Bình-người kiến lập lên Bạch Vân đạo quán, tâm tư của bọn họ không ngoài mục đích là hỗ trợ lợi dụng lẫn nhau.

Bọn họ chẳng lẽ không biết mối nguy hiểm khi dẫn yêu thú vào nhà sao? Không cần phải nói, bọn họ đương nhiên biết rõ, chỉ có điều trong lòng họ lại có tính toán của riêng mình, có lẽ là muốn tiêu dệt hết mối uy hiếp của mình ở trung thổ, cũng cố uy thế tuyệt đối của bản thân, rồi sau đó một cước đá bay mấy tên bị lợi dụng đi.

Hầu Quang Bình và Từ Hàng hai phái mang theo bộ hạ đến đây, vốn dự định lấy thú nhân làm tiên phong đến phá rối Thanh Tâm đ*o quán, còn hai phái hợp mưu lại ra tay một lần tiêu diệt Thanh Tâm đ*o quán. Ai ngờ bây giờ Thanh Tâm đ*o quán lại gặp phải đám đạo sĩ hòa thượng quấy rối này, nhưng kể ra thì thế cũng đỡ được một trận ác chiến.

Đầu mục(người đứng đầu, người cầm đầu) của hai phái lúc này đang ở cách đó không xa, hưng phấn mang theo thuộc hạ chạy nhanh tới. Bây giờ bọn họ cùng có chung một mục đích, đó chính là phải chạy tới trước đối thủ, nhanh tay đoạt lấy "Tu Thần phổ" của Thanh Tâm đ*o quán.

Những đệ tử đang ẩn nấp của Thanh Tâm đ*o quán mặc dù cũng phải chịu tổn thương, nhưng đại đa số vẫn còn giữ được mạng sống. Hơn phân nửa là lúc gió bão nổi lên, bọn họ cố gắng ôm chặt lấy thân cây nên mới có thể không bị gió cuốn đi.

Mấy quái vật màu đen đen cùng Trần Nhược Tư không hề có thay đổi gì, vẫn cứ lẳng lặng mà nhìn chăm chăm vào đối phương. Mà cũng chẳng biết vì sao mấy quái vật đen đen kia còn chưa phát động công kích, có lẽ bọn chúng vẫn còn đang chần chừ.

Trần Nhược Tư trên người phát ra quang mang(ánh sáng), mặc dù tiêu hao rất nhiều năng lượng, nhưng hắn lại có một chí bảo có thể nhanh chóng bổ sung năng lượng----Vạn Tượng Càn Khôn Quyển. Nếu không, chỉ sợ với tu vi của hắn bây giờ thì quang mang đã tản đi hết, sức cùng lực kiệt mà khuỵu ngã. Quang mang được phát ra trên người hắn vẫn luôn giữ được nguyên dạng, chưa hề tỏ ra yếu đi một chút nào, mà hình như là quang mang còn chiếu mạnh hơn ở chỗ mấy quái vật đen đen kia.

Một tên quái vật rốt cục cũng không nhịn được nữa, sau khi rống lên một tiếng rống trầm thấp phá tan bầu không khí tĩnh lặng thì lập tức nói: " Ngươi là Trần Nhược Tư phải không?"

Quái vật màu đen vừa nói vậy lại liền khiến cho Trần Nhược Tư hơi kinh ngạc, thầm nghĩ: " Mấy quái vật này sao lại biết tên mình. Chẳng lẽ chúng gặp mình rồi, nhưng sao mình lại không có chút ấn tượng nào về mấy quái vật này?" Hắn ở trong đầu cẩn thận lục lọi lại ký ức, cố gắng tìm kiếm ra chút đầu mối.

Trần Nhược Tư nào biết được đó là do một loại khí tức trên người mà chính hắn cũng không biết bán đứng hắn. Loại khí tức nàu cũng chỉ có ở trên người long tộc mới có. Mà mấy quái vật trước mắt đều là loài thú, đối với khí tức của thú thì có khả năng phát hiện cực kỳ mạnh mẽ. Trần Nhược Tư nếu biết chuyện này thì không biết là có suy nghĩ gì nữa, có lẽ là sẽ càng kinh ngạc hơn.

Trần Nhược Tư trầm mặc trong chốc lát rồi lạnh lùng nói: " Các ngươi vì sao biết ta là Trần Nhược Tư?"

Quái vật được hỏi chỉ cười khẽ một tiếng, không để ý đến Trần Nhược Tư mà lại quay đầu về phía một quái vật khác nói: " Chúng ta gặp may rồi, thật không ngờ lần đầu ra tay lại có thể lập được đại công như thế. Nếu có thể bắt hắn về, đầu lĩnh chắc chắn sẽ có phần thưởng xứng đáng."

Quái vật kia nói: " Chúng ta có thể bắt được hắn sao? Ngươi xem hắn đi, kim sắc quang mang trên ngươi vẫn tỏa sáng không ngừng, chưa hề có dấu hiệu sút kém đi. Mà ngược lại hình như còn có xu hướng tăng lên. Ta tự nhận dù ta có phóng ra hộ thân quang mang thì cũng không thể kéo dài được lâu như vậy."

Tên quái vật lúc đầu lộ ra vẻ khó xử, khẽ thở dài, nói: " Chúng ta nên làm gì bây giờ, đầu lĩnh đã ra lệnh, trong nhân loại ở trung thổ, nếu thấy một người trên mình tồn tại khí tức của long tộc thì không được thương tổn đến hắn, nhất định phải bắt sống. Ai, điều này thật khiến người ta khó xử quá."

Mệnh lệnh bắt sống Trần Nhược Tư của đầu lĩnh(thủ lĩnh) thú nhân đã sớm được truyền xuống. Lang nhân trước kia khi chưa bị giết chết thì cũng nhận được mệnh lệnh này. Thời gian đó, Trần Nhược Tư cũng không biết là vận khí thế nào mà bị lang nhân bắt, nhưng sau đó lại trốn thoát được. Đầu lĩnh yêu long thú một mực ban ra mệnh lệnh này, không ai biết được nguyên do trong đó, mà mấy quái vật trước mắt này, tự nhiên là không dám chống lại mệnh lệnh của đầu lĩnh.

Trần Nhược Tư thấy bọn họ không trả lời câu hỏi của mình mà chỉ lo nói chuyện với đồng bọn thì trong lòng cảm thấy vô cùng kỳ quái, cứ mơ mơ hồ hồ không hiểu ra làm sao cả.

Mộ Dung Thiên thấy đám quái vật ở trên không trung chỉ bao bây Trần Nhược Tư ở chính giữa mà không hề có ý công kích thì cảm thấy rất kinh ngạc, cau mày lại thầm nghĩ: "Chuyện này là sao đây? Mấy quái vật này lúc tới thì hung hăng, bây giờ thì lại không còn một chút khí thế muốn giết người đoạt mệnh như lúc trước nữa. Thật là kỳ quái. Tiểu tử Trần Nhược Tư này mới hơn nửa năm mà đã trải qua những sự tình gì vậy? Thế nào mà ngay cả quái vật yêu nhân lợi hại như thế mà cũng không giám trêu chọc đến hắn?" Vẻ nghi hoặc hiện rõ trên nét mặt của Mộ Dung Thiên, nhìn nhìn Trần Nhược Tư trên bầu trời mà rơi vào trầm tư.

Bầu không khí trên không trung một lần nữa trở nên ngưng đọng, mọi người lại tiếp tục rơi vào trầm lặng.

Cũng không biết trải qua bao lâu, hơn mười đạo thân ảnh hoặc trắng, hoặc xám, hoặc hồng bay xẹt qua, chậm rãi hạ xuống một chỗ cách Mộ Dung Thiên mấy trượng.

Mộ Dung Thiên cẩn thận đánh giá một chút mấy người vừa bay đến, không kìm được mà giật mình, ngẩn người ra thầm nghĩ: " Bọn chúng sao lại tới đây. Chẳng lẽ là biết phái ta gặp nạn nên đến đây trợ giúp sao? Không, không thể có khả năng này, nhìn chúng cả đám ánh mắt hung thần thế kia, sát khí bừng bừng, chẳng lẽ...." Nghĩ tới đây, một ý nghĩ xẹt qua đầu, đột nhiên nhớ tới hai phong thư Tử Điệp mang tới, trong lòng nhất thời cảm thấy lạnh lẽo, nhẹ giọng hô: " Hỏng rồi, bọn chúng nhất định là nhân cơ hội đến giết môn đồ ta, giờ phải làm sao cho phải đây?" Sắc mặt hắn càng ngày càng khó coi, trong lòng cũng càng ngày càng thấy căm giận.

Người vừa đến, chính là Hầu Quang Bình và Từ Hàng. Mộ Dung Thiên biết, hai người bọn chúng không những không hề ngăn cản thú nhân hành hung ở trung thổ, trái lại còn "trợ thú vi ngược", sát hại cùng tộc cho nên trong lòng cảm thấy cực kỳ căm hận, chán ghét tới cực điểm.

" Mộ Dung lão đầu, còn nhớ ta không?" Vẻ mặt Từ Hàng không biết là đồng tình hay là đắc ý nữa, hắn nói: " Ta thấy phái ngươi đột nhiên biến thành cái dạng này, trong lòng cảm thấy hơi khó chịu, thật là không nên mang nhiều người đến đây xem náo nhiệt như vậy. Bây giờ phái ngươi đã bị diệt rồi, "Tu Thần phổ" kia đối với các ngươi mà nói cũng không còn bao nhiêu tác dụng. Vậy thì sao không mang ra đây để tránh khỏi làm ảnh hưởng đến hòa khí của mọi người, ngươi nghĩ thế nào?"

" Dù ta có chết đi, cũng quyết không để các ngươi đoạt được "Tu Thần phổ"." Mộ Dung Thiên giận dữ cười to vài tiếng, ánh mắt lạnh lùng nhìn hai người Hầu Quang Bình và Từ Hàng nói: " "Tu Thần phổ" ở trên người ta, nếu các ngươi có gan thì xông đến cướp đi?"

Hầu Quang Bình bước về phía trước mấy bước, phiêu nhiên bay lên khoảng hơn một trượng rồi lướt là là tới trước mặt Mộ Dung Thiên, hung thần ác sát nhìn hắn chằm chằm, rống lên: " Lão già kia, thật không biết sống chết, mau giao "Tu Thần phổ" ra đây, ta sẽ cho ngươi được chết toàn thây."

Từ Hàng thấy Hầu Quang Bình bay tới thì cũng chạy tới gần, hắn lo "Tu Thần phổ" sẽ bị Hầu Quang Bình cướp trước, dĩ nhiên là sẽ không chịu thua kém Hầu Quang Bình. Khi hắn thấy Hầu Quang Bình chỉ tiến về phía trước một khoảng cách ngắn mà không trực tiếp công kích thì cũng thấy giật mình, ý niệm công kích trong đầu lập tức biến mất. Liếc nhìn Hầu Quang Bình một cái rồi thân hình ngừng lại, đôi mắt không chớp một cái nhìn chằm chằm dị động(hành động khác thường) của hai người Mộ Dung Thiên và Hầu Quang Bình.

Bầu không khí ngưng đọng, xung quanh bỗng trở nên cực kỳ yên tĩnh.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thần khê băng phong