Tà Đạo Tu Tiên Lục

Lượt đọc: 3538 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276
Tiến »
Chương 231
hung thú ngao du (1)

❊ ❊ ❊

Nhóm lão quy ở phương xa khi tiến lại gần, nhìn thấy phía trước một hồi lam quang lóng lánh, một hồi hồng quang bao phủ, giờ phút này lại biến thành thế giới kim quang, nhất thời hoảng sợ vội dừng cước bộ, mạnh mẽ thở ra một hơi, trong lòng vì Ngọc Lan Công Chúa mà trở nên lo lắng. Bọn họ tuy rằng lo lắng, nhưng bọn họ đồng thời cũng biết cho dù chính mình có đuổi tới, cũng không làm nên chuyện gì, cũng không thể thay đổi cái gì, lão quy nhanh chóng hướng nhóm thủ hạ mình là lính tôm cua phân phó:"Mau, nhanh đi thỉnh Long vương gia đến đây!"

Nhóm lính tôm cua đang ngây ngốc ở đó nghe được mệnh lệnh của lão quy, vội vội vàng vàng vâng dạ, lập tức quay lại theo hướng ngược lại bơi đi.

Khi nhóm lính tôm cua rời đi, lão quy chậm rãi xoay người lại, nhẹ thở dài một hơi, đột nhiên tốc độ nhanh hơn, hướng về chỗ kim quang bao phủ, bơi tới.

Bóng đen màu xám kia quan sát thấy quang cầu trong tay người trẻ tuổi trước mặt sáng mắt chói ngời, biết trong đó ẩn hàm lực lượng cực kỳ cường đại, đột nhiên định trụ thân hình, trừng lớn hai mắt, bắn ra hai đạo quang mang màu đỏ, thẳng hướng quang cầu trong tay Trần Nhược Tư mà đến.

Trần Nhược tư dường như ý thức được thân ảnh màu xám kia sẽ có một chiêu như vậy, hắn cũng không cảm thấy kỳ quái hay kinh ngạc, tay trái khẽ nâng, từ ngón trỏ cùng ngón giữa, hai đạo hào quang kim sắc bốc cháy, nghênh đón lưỡng đạo hào quang màu đỏ kia. Mà đồng thời, lúc này Trần Nhược Tư cũng thấy rõ ràng bộ mặt đích thực của bóng xám kia, trong lòng hắn không khỏi cảm thấy phi thường kinh ngạc, thầm nghĩ: "Quái vật này không phải là đầu Tiên thú, khi ta bị trọng thương, trên đường Linh Cơ mang đi trị thương đã gặp qua rồi sao? Nghe Linh Cơ nói nó tên là Ngao Du, ngày trước nó cùng Hổ Long Thú và Bức Quái Thú đánh nhau, sau khi bị thương, thoát đi, chẳng lẽ trốn đến vùng biển này sao?" Nghĩ đến đấy, Trần Nhược Tư không khỏi một trận căng thẳng trong lòng, cũng có chút lo lắng hơn. Giờ phút này, có thể là do hắn ngày trước từng thấy tình hình Ngao Du thú kia cùng Hổ Long Thú và Bức Quái Thú ở trên không trung đánh nhau, cảm thấy trái tim băng giá, cũng chính là vì vậy tạo thành bóng ma không tan, làm cho hắn cảm thấy lo lắng và sợ hãi.

Giờ phút này, Trần Nhược Tư đã không còn giống như tên Trần Nhược Tư lúc trước, hắn hiện tại tuy rằng còn không có thoát ly phàm tục bước vào tiên cảnh, nhưng năng lực của hắn giờ phút này, cũng tuyệt không thua pháp lực hạ tiên, hơn nữa long lực trong cơ thể hắn thức tỉnh, chỉ sợ cho dù là thượng tiên, cũng khó có thể đưa hắn vào chỗ chết. Điều này, hắn cũng không tự biết, hắn chỉ biết là năng lực chính mình được đề cao, nhưng đến tột cùng là tới loại trình độ nào, hắn hoàn toàn không biết gì cả. Nếu hắn biết được những điều này, nói không chừng sẽ không còn cảm thấy sợ hãi nữa.

Ngao Du thú trước mắt, cũng không phải là kẻ lương thiện, lúc trước vô số thần tiên hạ giới, cũng không thể đem hắn chế trụ, mà khiến cho hắn ung dung thoát đi, ẩn nấp hậu thế, có thể thấy được lực lượng hắn hung hãn cường đại đến mức nào.

Hai tiếng "Bang bang" năng nề vang lên, kim quang bắn ra bốn phía, hồng quang bay lượn, kích thích vô số vòng xoáy nước hướng về bốn phía khuếch tán lan tràn.

Ngọc Lan mơ hồ cảm thấy bên trong những gợn sóng đang lan ra bốn phía, ẩn chưa một cỗ lực lượng rất cường đại, nàng không dám coi thường, mắt thấy vòng hào quang bảo hộ màu lam rụng động, sắp bị tiêu tan, nàng cực lực vọt tới, ôm lấy Tử Điệp, nhanh chóng hướng về phương xa bơi đi.

Ngọc Lan mang theo Tử Điệp mời vừa ly khái, một đám xoáy nước liền bổ nhào vào màn hào quang màu lam, màn hào quang màu lam đã lung lay sắp đổ, tự nhiên là vô lực ngăn cản, nháy mắt tiên tan. Lực lượng xoáy nước, nhanh chóng vọt lên các khối sa thạch trên mặt đất, hướng về phương xa, mạnh mẽ lao đi.

Trần Nhược Tư có kim quang hộ thể, hơn nữa hắn còn có hộ thể tiên khí bảo hộ, tự nhiên là không có e ngại lực lượng của vô số xoáy nước kia đánh vào. Hắn vững như bàn thạch, dứt khoát đứng thẳng ở tại nơi đó, hai mắt hào quang lóng lánh, lẳng lặng nhìn chằm chằm vào Ngao Du thú kia.

Ngao Du thú tựa hồ bị khí thế hắn bức bách, không ngừng rung rẩy hạ thân, lắc lắc ngưu đầu, hừ nhẹ một tiếng, nói: "Ngươi là ai, nhìn ngươi chẳng qua là một phàm nhân, như thế nào lại có pháp lực như thế? Thú vị, thật thú vị, loại chuyện tình này thật đúng là hiếm thấy."

Đích xác, loại chuyên tình này đích thật là hiếm thấy. Thân thể như Trần Nhược Tư, chỉ sợ là không tiền khoáng hậu(trước không có,sau này cũng không), thân thể hắn mặc kệ là nhìn từ góc độ nào, cũng đều không giống phàm nhân, nhưng lực thừa nhận của thân thể hắn, không biết biết vượt qua thần tiên bao nhiêu lần. Nếu người khác biết hắn có lai lịch là người phàm, chỉ sợ cũng đều cảm thấy kinh ngạc cùng hâm mộ, cho dù là thần tiên, cũng sẽ không ngoại lệ.

Trần Nhược Tư cười cười, nói: "Ta là ai cũng không trọng yếu, quan trọng là … Ngươi hiện tại nhanh biến mất cho ta, nếu không, ngươi sẽ biết kết cục." Hắn biết Ngao Du thú trước mắt chính là một đầu Tiên thú, nhưng nó hiện ra trong biển sâu, nghĩ rằng nó chỉ có thể ở đây né tránh người trên tiên giới đuổi bắt, cho nên mới bạo gan, nói ra những lời này.

Ngao Du thú cười to vài tiếng "Ha ha ha", mắt bốc lên hồng quang, con mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào Trần Nhược Tư nói: "Con nít vô tri, ngươi dĩ nhiên lại học thói quen vô dụng dùng khẩu khí đe dọa, ngươi cũng biết ta là tiên giới linh thú, cho dù là thần tiên đuổi theo, tại biển sâu này, bọn họ có năng lực làm khó đễ được ta sao. Mau nói ra lai lịch của ngươi, nếu không đừng trách ta đối với ngươi không khách khí." Hiển nhiên, hắn nhìn ra thân thể Trần Nhược Tư không giống với thường nhân, cũng có chút hâm mộ không thôi, mới nảy sinh tâm lý tò mò, bằng không, lấy tính nết hắn, chỉ sợ sớm đã xông lên phía trước, đem Trần Nhược Tư đánh thành tám khối rồi.

Trần Nhược Tư cười lạnh một tiếng, nói: "Ha ha, ta vì cái gì phải nói cho ngươi, có bản lãnh thì cứ xông lên đi, ngươi nghĩ rằng ta lại đi sợ tên quái dị như ngươi sao?"

Ngoa Du thú tức giận mắt bốc lên ánh vàng, hồng mang đại thình, mạnh mẽ dậm châm, kim quang chói mắt bất ngờ bao phủ toàn thân, đột nhiên, hắn lay động đầu một chút, cúi đầu xuống,gầm lên những tiếng rít gào trầm thấp. Không gian đá ngầm bên ngoài, dường như cũng bị chấn động, mặt đất nơi Trần Nhược Tư đứng, đều chấn rộng run rẩy lên, trên mặt đất các khối sa thạch, bị chấn động rời khỏi mặt đất, đều nhảy dựng lên. Nhất thời, các gợn sóng lay động, từng trận ù ù không ngừng vang lên bên tai.

Trần Nhược Tư thấy uy thế như vậy, không khỏi bị dọa đến toát ra mồ hôi lạnh trong lòng không khỏi thất kinh, tự trách chính mình không nên chọc giận tên đáng sợ trước mắt này. Hắn tuy rằng cảm thấy sợ hãi, nhưng hắn cũng không có kinh hoàng, bình tĩnh nhìn chằm chằm Ngao Du thú, thúc giục lực lượng trong cơ thể, lại tụ tập về quang cầu trong tay.Trải qua hai lần lực lượng tụ tập, quang cầu trong tay phải hắn, càng thêm sáng chói, kim quang lóng lánh, đích thực chói mặt dị thường, từng hào quang làm cho người ta sợ hãi nhanh chóng bao phủ phạm vi mấy trượng không gian chung quanh.

Ngao Du thú dường nhưng cũng không sợ hãi, những tiếng gầm rú trầm thấp cũng không có dừng lại, nó vốn là tên hiếu chiến, gặp người khiêu khích như thế, làm sao có thể đè ép được sự phẫn nộ trong lòng. Nó ngẩng đầu lên, phun ra một quang đoàn đỏ như máu, bắn thẳng về phía Trần Nhược Tư.

Quang mang huyết hồng kia, vừa mới phun ra, Trần Nhược Tư đã cảm giác được một cỗ nhiệt lượng to lớn, đánh thẳng về phía mình, hắn cảm thấy hoảng sợ, vội lui về phía sau mấy bước, tung ra quang cầu trên tay, lúc này đã chuyển hóa từ kim sắc thành bạch sắc, ngăn chặn đoàn quang mang huyết hồng sắc.

Ngọc Lan mang theo Tử Điệp chạy ra khỏi khu vực bao phủ của hào quang kim sắc chưa được bao lâu, chợt nghe có tiếng vang" Ù ù" truyền ra bốn phía, còn tưởng không gian nơi này sụp đổ, tức thì hoảng sợ sắc mặt tái nhợt, kinh hoàng không thôi, trong lòng thầm kêu: "Không xong!" Nhưng nàng cũng không có ngừng lại. Đột nhiên, nàng nhìn thấy phía trước có bóng đen thoáng hiện, nàng còn tưởng rằng là đá ngầm từ trên rơi xuống va chạm lại đây, vội huy chưởng hướng về bóng đen đánh tới, nghĩ muốn đẩy hòn đá kia ra, mở ra cho chính mình một con đường đi tiếp.

"Công chúa người làm gì vậy?" Thanh âm lão quy vang lên ở phía trước nàng.

Ngọc Lan sửng sốt, thu hồi cánh tay, nhìn chăm chú, nhận ra bóng đen đó nguyên lai là lão quy, hít vào một hơi, kêu lên: "Nguy hiểm thật, nếu lão không kêu lên đúng lúc, chỉ sợ đã trúng một chưởng này của ta rồi. Lão như một bóng u linh, hướng tới đây làm cái gì? Mau quay lại, nơi này rất nguy hiểm."

Lão quy định trụ thân hình, cười cười, nói: "Ta thấy công chúa gặp nguy hiểm, liền đến đây để giúp người à?"

"Vậy sao? Cám ơn." Ngọc Lan nghi hoặc nở nụ cười, trong mắt lộ ra quang mang kinh ngạc, hiển nhiên là trước kia nàng xem nhẹ dũng khí của lão quy, chỉ biết lão là một người không có bao nhiêu năng lực, chung quy chỉ là lão gia hỏa chuyên làm ra những chuyện tình làm cho người khác cười đến rụng răng mà thôi.

"Đương nhiên là sự thật, công chúa nghĩ rằng ta không biết nơi này có nguy hiểm sao? Bằng vào kinh nghiệm của lão quy ta, bên kia nhất định là phát sinh đại sự, Công Chúa ngươi mau dẫn Tử Điệp Công Chúa rời đi, đã lâu không có gặp qua loại tình huống lớn như thế này, lão quy lúc này không thể bỏ qua được." Lão quy cười quỷ dị, thân hình chợt lóe, rất nhanh đã bơi về phía trước.

Ngọc Lan lắc lắc đầu, nhìn thân ảnh lão quy rời đi, trong mắt phóng ra những tia quang mang mê hoặc khó hiểu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thần khê băng phong