Đại Đường Tích Châu Ký

Lượt đọc: 45501 | 8 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 213

❊ ❊ ❊

Ánh chiều mờ đục lặn dần nơi cuối chân trời, từng dải mây xám lặng lẽ buông phủ khắp không gian.

Gió lạnh quẩn quanh, từng cơn hun hút.

Đoàn người co ro trong áo choàng, bước đi vừa chậm rãi vừa vội vã.

Trời mỗi lúc một lạnh, Dương Hành Giản rét đến nỗi tay chân co quắp, run rẩy bật khỏi xe, vội vàng lục trong rương lấy thêm áo khoác, tiện tay đem cả hòm thuốc kẹp vào lòng giữ ấm.

Thập Tam Lang khuyên hắn xuống đi bộ một lát cho máu huyết lưu thông, đỡ buốt chân tay.

Nhưng Dương Hành Giản lại nhăn mặt, kêu đau chân, chán nản không muốn dẫm xuống đất mà dính bụi bẩn.

Thập Tam Lang bật cười, nói: “Việc này ngươi chớ có dại mà kể cho Tứ sư huynh biết đấy. Ngươi cứ chê võ nghệ người ta, coi chừng đến lúc hắn nổi giận, đánh cho gãy chân thật thì khổ.”

Không hiểu sao hôm ấy, Bảo Châu có vẻ tâm trạng bất an, cứ thấy nôn nao trong lòng. Nàng quay sang nói với Vi Huấn: “Đưa ta xem lại phương thuốc.”

Vi Huấn chỉ biết thở dài: “Ngươi đã xem đến cả trăm lần rồi còn gì.”

Bảo Châu đáp khẽ: “Thì giờ ta xem lần thứ một trăm lẻ một. Có khác gì không? Hôm qua uống hai bữa, hôm nay lại còn phải chia đúng liều mới được ăn cơm?”

Vi Huấn đành rút tờ giấy vàng từ trong túi ra, đưa cho nàng.

Thực ra Bảo Châu đã đọc thuộc lòng từ lâu.

Nội dung ghi chép kỹ lưỡng từng vị thuốc, liều lượng rõ ràng, chỉ có ba chữ “Phượng hoàng thai” là không hề ghi chú chi tiết nào.

Mặt sau tờ giấy, ở một góc nhỏ, có viết vỏn vẹn hai chữ: “Cõi yên vui”. Ý nghĩa thế nào, nàng vẫn chưa hiểu.

Hỏi Vi Huấn, hắn chỉ nhún vai, lắc đầu.

Thật ra, Chu Thanh Dương vốn nghèo khó, viết phương thuốc trên một mảnh giấy vàng mỏng như lá lúa, chẳng khác gì đồ bỏ đi.

Nhưng mảnh giấy ấy, đối với Vi Huấn, lại chính là sinh mệnh.

Dẫu sao, “Cõi yên vui” nghe cũng là điều tốt lành. Bảo Châu nghĩ thầm. “Cõi yên vui phương” tựa như bài thuốc cứu đời, trấn an nhân thế. Nàng cẩn thận xếp lại mảnh giấy, trao trả cho Vi Huấn.

Ngẩng lên, đập vào mắt nàng là một đội quân Thành Đức đang lặng lẽ tiến lại, kéo theo bảy tám chiếc xe thồ.

Quân kỳ phấp phới trong gió, trên vải thêu hình mãnh hổ đội vương miện, rõ là quân dưới quyền tiết độ sứ họ Vương đất Thành Đức.

Dọc đường đi, họ vẫn thường gặp những đội vận chuyển quân nhu, chẳng phải chuyện lạ. Trong thời buổi loạn lạc, thổ phỉ nổi lên khắp nơi, đến cả quân đội cũng chẳng dám lơi tay khi áp giải lương thảo.

Bảo Châu ngồi trên lưng lừa, liếc qua cũng đoán được đội hình kia chừng năm trăm quân, khí thế nghiêm chỉnh, binh chủng phối hợp đủ đầy: có kỵ binh, bộ binh, cả cung thủ, bày thế ba mặt giăng ngang.

Tiên phong là mấy người cầm giáo dài, lớn giọng quát tháo đuổi dân đi đường dẹp lối.

Con đường nhỏ hẹp, đoàn người đành phải nhường đường.

Khi đội quân đi tới gần, Bảo Châu liếc nhìn kỹ hơn: sau cùng đội hình có kẻ khoác giáp sáng chói, thân thể vạm vỡ, đi cùng xe thồ trùm bạt kín.

Bánh xe lún sâu vào bùn, hiển nhiên vật chở bên trong nặng không vừa.

Nàng thầm đoán: chắc là đoàn xe chia lương cho quân, nên mới canh phòng nghiêm ngặt thế.

Lúc hai bên sắp lướt qua nhau, binh lính không ngừng liếc nhìn bọn lữ khách. Ngựa phi bụi bay mù mịt, Dương Hành Giản lấy tay che mặt, vừa quạt vừa làu bàu oán trách.

Nào ngờ, ngay giữa lúc ấy, biến cố ập tới.

Phía trước, quân lính đột nhiên đổi thế trận.

Không hề có hiệu lệnh, cả đội lập tức xoay người, hàng ngũ nhanh chóng khép vòng vây, như định nhốt đoàn người vào giữa.

Vi Huấn lập tức nhận ra nguy hiểm, quát lớn một tiếng, vứt dây cương, vỗ mạnh vào mông con lừa: “Đi!”

Bảo Châu hiểu ý, lập tức nắm dây, thúc lừa phóng thẳng ra phía đồng rộng. Thập Tam Lang cũng lập tức bám theo, ba người xé vòng vây mà thoát ra.

Trên đường đi, họ từng nhiều lần chạm trán bọn đào binh, thổ phỉ, cũng tích lũy được không ít kinh nghiệm.

Khi ấy, có Vi Huấn dũng mãnh hạ đầu lĩnh, Thập Tam Lang hộ vệ vững vàng, Bảo Châu cầm cung điều phối, chỉ trong vài chiêu là đã phá được thế trận, khiến địch tháo chạy tan tác.

Nếu không, cũng có lúc Dương Hành Giản đưa ra Ngư Phù, dây bạc chứng minh thân phận quan viên, ép đối phương nhún nhường.

Nhưng lần này, họ gặp phải đội quân chính quy, hàng ngũ chặt chẽ, kỷ luật nghiêm ngặt.

Xe bò thì nặng, lại khó xoay trở, còn Dương Hành Giản chân lại yếu, khó mà chạy thoát.

Hắn hốt hoảng móc túi, rút bạc đưa cao, giọng run run: “Ta là quan của triều đình!

Có thể thương lượng bằng tiền…”

Lời chưa dứt, đã thấy một kỵ binh phóng vút tới, rút đao vung một nhát bổ thẳng xuống.

Lưỡi dao chém sâu vào đỉnh đầu, máu phun xối xả.

Dương Hành Giản gào lên một tiếng, chưa kịp nói lời nào thì thân đã đổ xuống đất.

Lính tráng xông đến, lục người, lấy hết giấy tờ, bạc vàng, rồi dùng chân đạp xác hắn lăn xuống rãnh nước ven đường. Cả quá trình, không một chút chần chừ hay nương tay.

Đội quân ấy, rõ ràng không có ý định thương lượng. Không hỏi, không cảnh báo cứ thế, ngang nhiên ra tay.

Vi Huấn tay không đánh gục ba bốn tên lính, ánh mắt lướt qua thân thể Dương Hành Giản vừa đổ gục, trong lòng dâng lên một luồng kinh hãi.

Đám quân ấy phối hợp vô cùng chặt chẽ, thấy đồng đội ngã xuống cũng không hề rối loạn, lập tức dàn trận chiến đấu.

Bộ binh giáp sắt đứng phía trong giơ khiên và thương chắn giữ, bên ngoài cung thủ giương cung dàn trận, mũi tên bay dày đặc như mưa, lập tức bủa vây kín mít lấy hắn.

Lư Sơn công cảm nhận được nguy hiểm, giật cương quay đầu, chạy như điên. Bảo Châu giữ chặthi chân kẹp vào bụng lừa, một tay rút tên, xoay mình giương cung, bắn liền một phát dứt khoát.

Nàng hạ được hai kẻ áo vải đuổi theo, chợt thoáng giật mình nhận ra: đám người này có đến chín phần mặc giáp sắt, hàng ngũ dày đặc, không phải loại lính thường.

Lúc đầu nàng ngỡ chỉ là đội quân vận chuyển lương thực nên mới nghiêm ngặt thế, giờ mới hiểu ắt hẳn có điều gì khuất tất phía sau.

Tên có nhanh đến đâu, cũng khó xuyên được giáp dày, không thể gây thương tổn rõ rệt.

Nàng đành chuyển hướng, ngắm vào ngựa chiến mà bắn.

Bên kia, Vi Huấn bị vây khốn giữa trăm quân, ý chí chiến đấu bừng bừng.

Tê Chiếu trong tay hắn ánh lên sắc lạnh, lưỡi kiếm lướt qua lớp giáp như không, thân hình hắn như bóng ma len lỏi giữa vòng vây, trong chớp mắt đã chặt gọn yết hầu của hơn chục kẻ.

Vừa chiến đấu, hắn vừa đảo mắt tìm kiếm Bảo Châu.

Nhìn thấy nàng cùng Thập Tam Lang bị kỵ binh đuổi sát phía sau, hắn thầm nóng ruột.

Ngựa địch phi như điên, còn hắn thì đang mắc kẹt giữa trùng vây, khó lòng tiếp ứng.

Quan sát đội hình, Vi Huấn nhận ra kẻ mặc giáp sáng chói cuối đội hình đang làm nhiệm vụ chỉ huy.

Hắn liền đạp lên thương địch nhân, mượn lực nhảy lên cao như tên bắn, không màng nguy hiểm lao về phía trước.

Thập Tam Lang vì khinh công yếu, dần tụt lại phía sau.

Bảo Châu lo lắng quay đầu không ngừng, mấy lần quay lại bắn ngựa kẻ địch để cản đường cho hắn.

Thập Tam Lang trúng hai mũi tên, tuy chưa chí mạng, nhưng sức đã cạn, hét lớn: “Tỷ đi trước đi!

Đệchết cũng…”

Chưa dứt lời, đã bị trường thương đâm ngã xuống đất. Một nhóm kỵ binh hung hăng tràn tới, vó ngựa giẫm qua thân hắn, thân hình nhỏ nhắn như tan vào lớp bụi mù mịt.

Bảo Châu run rẩy sờ túi tên, chỉ còn lại dăm ba mũi. Đúng lúc ấy, Lư Sơn công bất ngờ dừng sững, hai chân chồm lên, cổ ngẩng cao hí vang, suýt chút nữa hất nàng văng khỏi yên.

Nàng gượng lại, giữ chặt dây cương, vừa quay đầu nhìn về phía trước, liền thấy bụi cỏ bên bờ ruộng cắm đầy chông sắt lớn.

Nếu không nhờ lừa tinh ranh tránh kịp, hẳn những con ngựa phi sau sẽ bị đâm thủng tức thì.

Chính là bẫy!

Trong khoảnh khắc ấy, Bảo Châu bừng tỉnh.

Lúc đầu nàng ngỡ đây chỉ là bọn lính tham tiền cướp bóc giữa đường, không ngờ lại là vòng vây được bày sẵn.

Một đội quân đã âm thầm mai phục, giả làm áp tải quân lương.

Khi đoàn người vừa lọt vào trận, chúng lập tức bao vây như lưới trời khép kín.

Bên trong đội hình chặt chẽ, các binh chủng phối hợp ăn ý, thủ thế kiên cố. Nếu ai lọt được khỏi vòng vây, thì phía trước cũng đã có cự mã chặn sẵn, tuyệt đối không để lọt lưới.

Lúc này, đám kỵ binh đuổi theo đã đến sát bên.

Bọn chúng không vội giết, mà thu đao thương, rút ra một tấm lưới rộng giăng như trời phủ, quăng về phía nàng.

Bảo Châu giương cung bắn hết mũi tên cuối cùng, nhưng vẫn bị lưới quật trúng, ngã văng xuống đất, rồi chìm vào hôn mê.

Giữa chiến trường ngập máu, Vi Huấn tựa như bóng quỷ màu xanh lơ, lướt đi giữa vòng vây, chỗ nào qua là chỗ ấy đổ máu.

Tê Chiếu trong tay hắn kết hợp cùng nỏ cường lực sau lưng bắ.n ra sức mạnh vượt bậc, mũi tên bay như sấm nổ.

Dù loại nỏ ấy tốc độ chậm, nhưng địch nhân rõ ràng có chuẩn bị, chia ba nhóm thay nhau bắn liên tục, trận địa chồng chéo khắp nơi.

Dù hắn có thân pháp nhanh nhẹn, cũng khó thoát nổi trận mưa tên giăng giăng.

Khi còn cách tên đốc chiến chỉ vài bước, Vi Huấn đã trúng hai mũi tên. Hắn như chim ưng vồ mồi, chớp mắt bắt sống kẻ ấy, rút Tê Chiếu chém ngang cổ, rồi lớn tiếng quát vang: “Dừng tay!”

Thế nhưng điều kỳ quái liền xảy ra.

Mặc cho tướng chỉ huy bị bắt, đám lính kia vẫn không hề dừng lại. Mũi tên vẫn bay, nỏ vẫn giương, tất cả như chỉ muốn hạ sát Vi Huấn ngay tức khắc, không màng con tin sống hay chết.

Trong chớp mắt, hắn nhớ lại lời Bảo Châu từng nói: tướng có thân vệ đi kèm, nếu bị giết, thân vệ sẽ chết theo để giữ lấy thi thể.

Thế nhưng tên chỉ huy này mặc áo giáp sáng chói, rõ là người có chức vị lại chẳng thấy ai lao ra cứu.

Đây là mồi nhử!

Một tia sáng lóe lên trong đầu, Vi Huấn lập tức tỉnh ngộ, nhưng tim đã bắt đầu thắt lại.

Hắn vẫn giữ kẻ ấy làm tấm chắn trước người, liếc nhanh về phía Bảo Châu và vừa kịp thấy cảnh tượng làm lòng hắn đông cứng: Bảo Châu đã bị trói tay, dây thừng buộc chặt vào yên ngựa.

Chỉ cần con ngựa kia phi nước đại, nàng ắt bị kéo lê đến chết.

“Đầu hàng mau! Giao ra thứ bảo vật họa loạn thiên hạ! Không thì sẽ kéo chết cô ta!” – Tên địch giơ cổ gào lớn. Cả vùng quanh hắn, không một ai trúng tên.

Vi Huấn nghe tiếng hét, trong lòng như bị gõ trống, vang từng nhịp.

Hắn chần chừ, vừa định cất bước, đã nghe tiếng Bảo Châu kêu lên thảm thiết.

Thanh âm ấy như lưỡi dao sắc lướt ngang tim hắn.

Nhưng rồi, bỗng dưng tiếng nàng im bặt.

Đá sắc cào rách lưng, Bảo Châu từ từ tỉnh lại. Toàn thân đau đớn như bị lửa đốt, nhưng nàng hiểu rõ: nếu mình phát ra tiếng, Vi Huấn ắt sẽ phân tâm. Nàng cắn chặt răng, nuốt ngược nỗi đau vào tim.

Điên đảo Đại Đường, họa loạn thiên hạ. Thứ vật họ tìm hẳn có sức lôi cuốn như loài quỷ dữ, khiến kẻ người theo dấu như thiêu thân. Chúng không muốn giết nàng chỉ muốn dùng nàng để khuất phục hắn.

Chỉ cần Vi Huấn sống, còn hy vọng.

Nghĩ vậy, nàng gom hết tàn lực, thét lên như xé trời: “Chạy đi!”

Ngay sau tiếng hét, roi vung mạnh quất xuống, ngựa hí vang, kéo nàng lướt đi như một mũi tên sống. Vi Huấn sững người. Nếu không đuổi kịp, Bảo Châu sẽ bị nghiền nát dưới vó ngựa.

Trong khoảnh khắc định thân, bụng hắn chợt lạnh toát.

Một cây thương dài bảy thước xé gió lao tới, như nỏ thần bắ.n ra, xuyên qua cả hắn lẫn kẻ địch trước mặt, đâm thẳng vào gốc cây phía sau, găm chặthi thân người như búp bê rách.

Từ phía sau xe la phủ bạt, một dàn nỏ cố định hạng nặng vừa được kéo lên, không phải để chở lương thực mà là vũ khí công thành.

Hôm nay, tất cả những thứ ấy được dùng để nghiền nát một đoàn người đơn độc.

Vi Huấn ngoái đầu nhìn về phía Bảo Châu, môi khẽ động, muốn thốt điều gì.

Nhưng máu trào lên nghẹn ngang cổ họng, trào ra nơi mép, đỏ như ngọc vỡ.

Tất cả những lời chưa kịp nói, đều bị dòng máu ấy nuốt trọn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »