Đa Danh Chi Hậu

Lượt đọc: 8728 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166
Tiến »
Chương 163
156.7

❊ ❊ ❊

Cố Tịch Hy không nén được lòng mình, khẽ giơ tay chạm nhẹ lên đôi gò má gầy guộc của Hoàng Phủ Minh Phong.

Hóa ra, nàng và hắn chỉ động chạm xác thịt đến thế là cùng.

Cơ mặt hắn khẽ động, đau đớn khôn nguôi.

Cố Tịch Hy giật mình trong giây lát, nàng nghĩ hắn sẽ tỉnh, dự định trốn đi nhanh, song hắn không tỉnh.

Chút biến chuyển đó chỉ đến như một cơn mê sảng, quằn quại bởi chất độc hoành hành

Hoàng Phủ Minh Phong mấp máy môi, nói gì đó, nàng không nghe rõ. Nhưng rồi một lần, hai lần, ba lần, Cố Tịch Hy đã nghe được.

Nghe được thanh âm mà nàng nằm mơ cũng không nghĩ tới.

"Cố Tịch Hy..."

Hắn gọi tên nàng...

Cố Tịch Hy?

.•.

Hắn thật sự gọi tên nàng, cái tên mà nàng thừa nhận, không nhầm lẫn với bất kỳ ai khác, cũng không phải là một hư danh nào khác.

Nàng là Cố Tịch Hy.

Ánh mắt nàng cũng run rẫy theo từng nhịp thở dốc của Hoàng Phủ Minh Phong, rồi nàng trông thấy một chiếc hộp gỗ đặt cạnh gối hắn.

Khoảnh khắc hộp gỗ mở ra.

Cố Tịch Hy hối hận rồi. Năm đó, nàng nên liều chết bám lấy hắn, dù chết dù sống cũng không chấp nhận trở thành Cố Hề Sương đi Hương quốc.

Nàng muốn mình được đồng cam cộng khổ với hắn trong suốt những năm dài tháng rộng vừa qua.

Bên trong hộp gỗ là một cây trâm bạch ngọc, kiểu dáng giống hệt với cái nàng đã tắm máu trong rừng khi giết Hạ Hầu Niên. Hoàng Phủ Minh Phong nói, hắn sẽ đền cái khác cho nàng.

Bên cạnh cây trâm là một túi phúc. Túi phúc màu xanh nhạt, song màu đã bị biến dạng sang màu đen của máu độc. Nhưng nàng vẫn nhận ra bên trên mặt túi có thêu một chữ Phong.

Chính tay nàng thêu.

Đây là túi phúc nàng đã làm cho hắn trước ngày hắn xuất chinh.

"Hoàng Phủ Minh Phong... Thà rằng chàng giết thiếp."

Cơn đau đớn kéo đến làm cả người nàng quay cuồng.

Bất chợt, gương mặt Hoàng Phủ Minh phong biến dạng vì đau đớn, hắn không tự chủ được mình, nảy người phun ra một búng máu đen.

Lồng ngực Cố Tịch Hy cũng chính thức bị đập vỡ rồi

Máu của hắn chảy lan sang một bên căm, thấm ướt lên tay áo của nàng.

"Điện hạ..."

Sau cùng, nàng vẫn muốn gọi hắn là điện hạ.

"Tại sao lại biến thành thế này?"

Tại sao từ một kẻ cao cao tại thượng, lạnh lùng vô tình, ngự ở ngôi cửu ngũ chí tôn, nay lại hóa ra bộ dáng thâm tình bất khả buông bỏ...

Lại còn là với nàng.

Cố Tịch Hy siết chặt tay hắn, không thể nói thành lời.

Hoàng Phủ Minh Phong từ trong mơ màng của cơn đau quằn quại, vẫn cảm nhận được cảm giác mềm mại phủ lên tay, sự dịu dàng và ấm áp len theo từng tơ máu, chạy thẳng lên tim.

Hắn có cảm giác ai đó đang ở bên mình, một người rất thân quen và đầy lưu luyến, ngự trị trong tâm khảm hắn nhiều năm.

Là nàng sao?

Không, sao có thế là nàng...

Cố Tịch Hy vẫn đang vật vã trong nỗi đau, đột nhiên phát hiện bên ngoài cửa có tiếng người bước tới.

Dường như không phải Từ Vịnh Thanh.

Khi chốt cửa lay động, nàng theo phản xạ đứng phắc người dậy, theo bản năng lập tức lẫn trốn.

Nàng trốn phía sau bức rèm lụa, phía trước còn có một chiếc tủ gỗ to che chắn.

Hoàng Phủ Miên Khang và Trần Kim đồng loạt bước vào. Nàng nhìn thấy họ rõ ràng, bộ dáng vẫn tựa như xưa, nếu có khác, chỉ là nơi mi tâm của hai người ẩn chứa quá nhiều mệt mỏi.

Cố Tịch Hy đã không gặp Hoàng Phủ Miên Khang kể từ ngày y tới tìm nàng, từ biệt đi Hương quốc luyện binh.

Nàng càng không gặp Trần Kim kể từ sự việc ở Tịch Lạc viên năm đó.

Đều đã rất xa xôi, hình dáng của ký ức đã dần dà bị bụi mờ che phủ.

Nhưng chỉ cần 1 cơn gió thổi qua, bụi mờ bị cuốn mất, tất cả lại hiện hữu rõ mồn một, nguyên vẹn, trần trụi vô cùng.

Trần Kim nhìn không gian, nhíu mày một cái:

"Có ai đó vừa ở đây."

Hoàng Phú Miên Khang cũng gật gù:

"Có lẽ là người của Bạch Lão."

Nói rồi, y ngồi bên mép giường, ngón tay khẽ động lau đi vết máu bên cắm của Hoàng Phủ Minh Phong.

Y lại trông thấy chiếc túi phúc đẫm máu bên trong hộp gỗ

Một tiếng cười nhạt vang lên, thanh âm của Hoàng Phủ Miên Khang vẫn du dương và phong lưu như ngày nào:

"Ngươi có trách huynh ấy không, tâm huynh ấy nay không chỉ chứa một người."

Trần Kim đứng một bên, hiển nhiên hiểu ý từ trong lời này. Trong nháy mắt, đột nhiên Trần Kim nhớ tới cơn cuồng loạn năm xưa của mình, giương kiếm muốn giết Cố Tịch Hy.

Nàng nào có tội.

Muội muội của y chết vì thượng hoàng, còn nàng cũng đã chịu giày vò đến cùng cực vì thượng hoàng, vì Sở quốc.

Chết đi thì giải thoát, còn sống mới là đày đọa khôn nguôi.

Có tiếng cười đáp lại:

"Thần không dám, mà lại có gì đáng để trách. Cố... Cố chủ tử, nàng đã đánh đổi quá nhiều."

Tới vãn hồi, nàng vẫn còn sống, nhưng cái nàng mất còn nhiều hơn cả sinh mạng.

Hoàng Phủ Miên Khang gật gù:

"Chỉ tiếc, đến cuối cùng, nàng cũng không biết hoàng huynh ta yêu nàng đến chừng nào.

Năm đó, thà rằng để nàng căm phẫn tột cùng mà rời đi, huynh ấy cũng không muốn gieo lại cho nàng ấy chút lưu luyến nào..."

"Vì sao?"

"Ha, vì giữa việc hạnh phúc ngắn ngủi trong vài năm và cả đời nàng ấy an yên, hạnh phúc, hoàng huynh ta chọn cái thứ hai.

Người nói xem, huynh ấy chết rồi, nàng ấy vinh hiển lắm chỉ là một thái hậu hữu danh vô thực. Đó là còn chưa kể đến tiền triều có rất nhiều kẻ cắn chết không tha ba chữ Trường Y Đan. Cả ta và ngươi, chúng ta đều sẽ không thể bảo vệ nàng ấy dài lâu..."

Vậy chi bằng giết chết tâm tư của nàng một lần, một mồi lửa, diệt tận gốc.

Trần Kim đưa mắt nhìn Hoàng Phủ Minh Phong đang hôn mê bất tỉnh, bật hỏi:

"Không phải chúng ta vừa đi qua núi Hồ Điệp sao? Có nên cho nàng biết hay không?"

Dù sao, y cảm thấy, để Cố Tịch Hy cả đời sống trong thù hận mà không hay biết chân tướng, đó cũng là một kiếu đọa đày.

Tiếng cười của Hoàng Phủ Miên Khang rõ rệt hơn, sắp bật thành tiếng:

"Ngươi nghĩ bổn vương chưa từng nghĩ đến sao? Không dưới một lần ta đã nghĩ, cứ đến núi Hồ Điệp lục soát một phen, có xẻ cả núi thì cũng phải tìm cho ra nàng, đưa nàng về hoàng cung, ở cạnh hoàng huynh của ta.

Nhưng mà... Làm vậy có ích gì. Chỉ khiến khổ chồng khổ.

Hôm nay đi tới bước đường này, nếu huynh ấy qua được, tự huynh ấy sẽ quyết có đi tìm nàng hay không.

Còn nếu... huynh ấy không qua được, vẫn là không nên cho nàng biết. Nếu để nàng đau khổ, huynh ấy có thành ma cũng sẽ không tha cho bổn vương."

Hơn nữa, có lẽ Cố Tịch Hy sẽ không hận hoàng huynh của y đâu.

Ngay từ khoảnh khắc đầu, Hoàng Phủ Miên Khang đã cảm thấy thái tử phi này sẽ không có đủ bản lĩnh để hận phu quân của nàng.

Tâm của nàng, khởi đầu ở đâu, vãn hội cũng là ở đó.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang