Đa Danh Chi Hậu

Lượt đọc: 8779 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166
Tiến »
Chương 104

❊ ❊ ❊

Chương Hằng từng nói, khi tiết trời lạnh lẽo, cô nam quả nữ tự dưng sẽ nảy sinh cảm giác muốn xích lại gần nhau. Đó là thiên tính của con người, tình cảm có hay không cũng chỉ là chuyện bên lề hỗ trợ.

Đêm nay, kinh thành quả thực gặp một trận tuyết lớn, nhiệt độ cũng giảm đến đáng thương.

Cố Tịch Hy tuy can trường mạnh mẽ, nhưng chung quy vẫn chỉ là một nữ nhân, trong những khoảnh khắc bất tri bất giác vẫn ham cầu đường chở che, thương xót.

Nàng rúc người trong tay của Hoàng Phủ Minh Phong, một tay ôm hắn, một tay vòng ngược ôm lấy cơ thể mảnh mai của chính mình.

Hoàng Phủ Minh Phong âm thầm nhìn nàng say ngủ. Hiếm khi có thể trong thấy nàng ngủ mà mi tâm không cau chặt, nhịp thở cũng đều đặn và bình thản. Những đường nét sắc bén, tinh xảo trên gương mặt nàng khi hòa phối lại trông rất vừa mắt, cũng vừa khéo làm người ta rung động.

Hắn không thể phủ nhận, nữ nhân trước mắt này có vẻ ngoài khiến người ta vừa rung động, vừa muốn chở che.

Tại sao?

Nàng không phải là nàng…

Tại sao?

Nàng lại là nàng…

Có cái gì đó mãnh liệt muốn thoát ra khỏi lồng ngực Hoàng Phủ Minh Phong, chực chờ vồ lấy cơ thể nhỏ nhắn, mềm mại của Cố Tịch Hy.

Bàn tay của hắn tiếp cận thắt lưng be bé bằng lụa trên eo nàng.

Thắt lưng mỏng, tết bằng lụa nhẹ, tưởng như chỉ một chút lực đạo của hắn cũng đủ xé toang ra.

Hơi thở hắn trở nên dồn dập, gần như nhổm người dậy, ánh mắt sâu hun hút nhìn thẳng vào Cố Tịch Hy.

Mí mắt nàng khẽ nhíu lại, hình như có một làn hơi ấm nóng đang phả ra bên tai.

Bên ngoài là từng đợt gió tuyết thổi ù ù, bên trong là hơi thở nóng rực và lồng ngực phập phồng liên tục của Hoàng Phủ Minh Phong.

Nhưng bàn tay vẫn giữ nguyên phía trước thắt lưng của Cố Tịch Hy trong gang tấc.

Hoàng Phủ Minh Phong mím chặt môi mình, năm ngón tay chậm rãi co lại.

Hắn tuyệt đối sẽ không thể sai…

Đến cuối cùng, Hoàng Phủ Minh Phong vẫn hạ tay mình xuống, xoay lưng lại với Cố Tịch Hy.

Đêm nay, dấu thủ cung sa vẫn nằm im lìm nơi một mảng da thịt trắng nõn bên trong tay áo.

Thằng đến khi trời tản sáng, Hoàng Phủ Minh Phong rời giường, tự gọi cung nữ giúp mình chuẩn bị y phục. Hắn không cho người đánh thức Cố Tịch Hy.

Trước khi rời khỏi căn phòng, Lý công công, trông thấy Hoàng Phủ Minh Phong quay đầu nhìn thái tử phi vẫn ngủ yên phía sâu bức màn, cả người vùi trong chăn, chỉ lộ ra gương mặt nhỏ nhắn với một bên cằm mảnh dẻ.

Ánh mắt trở nên thâm trầm vô cùng.

Khi hắn chính thức rời đi, cửa khép lại, Cố Tịch Hy mới chậm rãi mở mắt, trong hốc mắt vẫn còn ươn ướt và trên mặt chăn còn lưu lại vết tích của một đêm khóc thầm.

Nàng chống tay ngồi dậy, yên lặng vén ống tay áo xem dấu chấm tròn màu đỏ son vẫn còn nguyên vẹn. Nàng bất giác quay đầu nhìn khoảng trống bên cạnh mình.

||||| Truyện đề cử: Tiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi - Thục Kỷ |||||

Tại sao…?

Tại sao hắn vẫn không cho nàng được một lần thật sự trở thành nữ nhân của hắn?

Rõ ràng đêm qua, hắn đã muốn nàng…

Những thay đổi của hơi thở và cơ thể hắn là điều không gì có thể che đậy được.

Chỉ là… Hoàng Phủ Minh Phong đã kiềm chế, không ngoa khi nói hắn kiềm chế rất giỏi.

Cố Tịch Hy đột ngột bật cười, nụ cười không giấu nổi vẻ chua chát. Hoàng Phủ Minh Phong vì sao không lâm hạnh nàng, dù chỉ là để thỏa mãn tính dục của bản thân?

Nàng từng lưu lạc, từng gặp một nữ tử thanh lâu, nàng ta nói việc nam nhân thỏa mãn tính dục và yêu đương vốn chẳng có liên hệ gì cả.

Cố Tịch Hy rất ghét suy nghĩ này của mình, nhưng lẽ nào nàng còn không bằng một nữ tử thanh lâu?

Những ngày cuối năm, cung đình có rất nhiều chuyện cần để ý, cả tiền triều lẫn hậu cung.

Sang năm mới chính là sinh thần của hoàng đế Cao Tông, năm nay vừa vẹn lục tuần, không thể không tổ chức hoành tránh một chút. Cố Tịch Hy nghe nói, có thể hoàng đế sẽ dẫn theo hậu cung, con cái, hoàng thân quốc thích, bá quan văn võ đến di trường phía nam. Nơi đó vừa có trường săn, vừa có Tịch Lạc viên rộng rãi, thanh tịnh, là nơi mùa hè tránh nóng, mùa đông trú lạnh của hoàng gia nhiều năm nay.

Qua lời của hoàng hậu, Cố Tịch Hy còn biết tiệc sinh thần lần này, hoàng đế Cao Tông còn muốn mời các nước láng giềng và chư hầu cùng đến. Hiện tại sứ giả đã được cử đi.

Cố Tịch Hy nghiêng đầu:

“Tiệc này thật linh đình quá!”

Hoàng hậu xoay xoay hộp giữ ấm trong tay, gật đầu với nàng:

“Đúng vậy, bệ hạ muốn làm thật linh đình, nhưng không chỉ muốn phô trương thanh thế đại triều…”

Cố Tịch Hy bất giác nhíu mày.

Hoàng hậu mỉm cười nói tiếp:

“Con là thái tử phi, không phải nữ tử bình thường chỉ cần an phận thủ thường trong hậu cung.”

Khi nói lời này, không biết hoàng hậu vô tình hay hữu ý lại đưa tay vỗ vỗ lên phượng tọa mình đang ngồi. Ý như muốn nói, nàng khác nữ nhân khác, vì tương lai nàng chính là mẫu nghi thiên hạ.

“Bệ hạ muốn nhân cơ hội này thăm dò sự trung thành của thần tử và thâm tâm của chư hầu các nước.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166
Tiến »