Đa Danh Chi Hậu

Lượt đọc: 8778 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166
Tiến »
Chương 115

❊ ❊ ❊

Khi Hoàng Phủ Minh Phong mở mắt, bầu trời bên ngoài đã bắt đầu hửng lên mấy tia sáng hừng đông.

Đầu vẫn còn rất choáng, song so với cảm giác mệt mỏi đến mức lã cả tay chân như đêm qua, hắn đã cảm thấy đỡ hơn rất nhiều.

Hắn có cảm giác, mình vừa trải qua một cơn mơ rất dài.

Nơi đó, Trần Chiêu Thủy dịu dàng, thuần khiết đứng trước mặt hắn. Nàng vẫn là cô nương thanh thuần, tíu tít ôm lấy cổ hắn mỗi khi gặp mặt, thi thoảng sẽ bạo gan dán một nụ hôn lên má hắn, giọng nói ngọt ngào thì thầm ở bên tai:

“Điện hạ, muội rất thích huynh!”

Nhưng rồi, nàng ấy lại từ từ biến mất. Màn sương mịt mù, trắng xóa đã nuốt trọn lấy hình ảnh mà hắn nhất mực thương yêu. Trong thoáng chốc, trên đỉnh núi chênh vênh chỉ còn một mình hắn đơn độc.

Giấc mơ này tàn nhẫn tới mức khiến cánh tay của Hoàng Phủ Minh Phong giật mạnh, hắn bàng hoàng ngồi bật dậy

Hoàng Phủ Minh Phong mịt mờ quay đầu sang bên cạnh, người ở cạnh hắn lại là Cố Tịch Hy.

Nàng tựa đầu vào vách cột bên cạnh giường, bất cẩn ngủ thiếp đi, trên tay vẫn giữ khư khư chiếc khăn chườm mát cho hắn.

Là nàng sao?

Hình như tối qua, hắn đã nghe thấy giọng của nàng.

Cử động mạnh của Hoàng Phủ Minh Phong khiến Cố Tịch Hy tỉnh giấc:

“Điện hạ, chàng tỉnh rồi?”

Nàng hơi rướn người về phía trước, giơ tay khẽ chạm lên trán hắn, sau khi cảm nhận nhiệt độ kỹ càng thì lại sờ lên trán mình, cuối cùng cũng có thể thở phào:

“May quá, chàng hạ sốt rồi…”

Hắn nhìn chiếc khăn trắng muốt trên tay nàng, khẽ hỏi:

“Đêm qua nàng ở đây với ta?”

Cố Tịch Hy đứng dậy, đang thu dọn chậu nước thì ngừng lại:

“Vâng. Để thiếp bảo người chuẩn bị bữa sáng, chàng cần uống thêm một bát thuốc nữa mới có thể đủ sức đi đến di trường.”

Nàng nói xong, toan muốn quay đi, nhưng cổ tay lại bất ngờ bị Hoàng Phủ Minh Phong tóm lấy, suýt chút nữa chậu nước đã bị đánh rơi.

“Thái tử phi!”

Cố Tịch Hy xoay đầu nhìn hắn, nhưng chỉ mím môi không nói gì.

Hoàng Phủ Minh Phong hình như đang nhìn vào mắt của nàng.

Nhưng sau tiếng gọi đó, hắn đã im lặng rất lâu, một lúc sau mới lên tiếng:

“Đêm qua vất vả cho nàng rồi.”

Cố Tịch Hy mỉm cười nhẹ nhàng:

“Đó là bổn phận của thiếp.”

Hoàng Phủ Minh Phong nhìn theo bóng lưng của Cố Tịch Hy mang theo chậu nước rời khỏi phòng. Vốn dĩ, hắn đã trông thấy mí mắt nàng có hơi sưng lên.

Trước kia cũng từng trông thấy nàng khóc, chỉ cần nàng khóc, chóp mũi sẽ đỏ, còn mí mắt sẽ sưng. Hắn luôn nhớ rất rõ điều này.

Mười lăm tháng giêng, sinh thần của hoàng đế Cao Tông. Tuyết không còn rơi nữa, nhưng những mảng tuyết cũ bám trên vạn vật vẫn đủ phủ lên không gian một màu trắng toát.

Có người nói, giang sơn hưng thịnh, tuyết tựa bạch vân.

Hoàng Phủ Minh Phong và Cố Tịch Hy đều thay y phục trước khi lên xa giá tiến đến di trường. Thuốc của Điền Thương đúng là rất công hiệu, sau khi hắn dùng bữa sáng và uống thuốc, khí sắc đã trở lại hồng hào.

Cố Tịch Hy trong lúc giúp hắn mặc khôi giáp đã nhân tiện đưa tay chạm khẽ lên vầng trán rộng, vẫn còn hơi ấm, nhưng không phải nóng hầm hập như đêm qua.

Hoàng Phủ Minh Phong nói:

“Ta không sao, nàng không cần lo lắng.”

Khôi giáp không dễ mặc, cả Lý công công cũng phải đứng bên cạnh hỗ trợ. Cố Tịch Hy không hiểu được, tuy kiểu trang phục này có thể phòng tránh thương tích, nhưng liệu di chuyển trên chiến trường có phải sẽ gặp khó khăn hay không?

Nhưng trước mắt nhất, nàng trông thấy cơ thể tráng kiện của Hoàng Phủ Minh Phong khi khoác khôi giáp màu đen lên, trông lại càng oai phong lẫm liệt.

Cố Tịch Hy cũng mặc y phục thoải mái để tiện cưỡi ngựa và giương cung. Lần đầu tiên kể từ khi nhập cung, mái tóc dài đen nhánh của nàng mới lại một lần nữa được tóm cao, giữ thành kiểu dáng đuôi ngựa mạnh mẽ sau đầu.

Trước khi rời khỏi phòng, Hoàng Phủ Minh Phong lại đột nhiên hỏi nàng:

“Kiếm của nàng đâu?”

Ý hắn đang muốn nhắc tới Tàn Hồng kiếm.

Cố Tịch Hy tất nhiên muốn mang theo nó, nhưng lại sợ bia miệng không hay. Dù sao nơi này không phải Lũng Nham, nguyên cơ như nàng mang kiếm theo bên người không biết có trái quy tắc không.

Nàng nhìn hắn, hỏi dò:

“Có thể mang theo sao ạ?”

Hắn gật đầu:

“Nàng mang theo đi.”

Chương Hằng vừa nghe được lời này liền lập tức xoay người, mở rương hành lý của Cố Tịch Hy ra, mang kiếm Tàn Hồng đến cho nàng.

Cố Tịch Hy cầm lấy, đeo kiếm vào bên hông.

Xa giá đi đến di trường, ngay phía trước cánh rừng được Ngự Lâm quân dựng thành bãi săn là một mảnh đất rộng, vị trí ngồi của khách quý, hoàng thân quốc thích và quan lại xếp thành một vòng tròn lớn, điểm cao quý nhất dành cho hoàng đế Cao Tông.

Khi mọi người đã yên vị nơi chỗ ngồi, hoàng đế mới dõng dạc lên tiếng:

"Các ái khanh đã đến đông đủ, trẫm rất lấy làm vui mừng. Cuộc săn bắn hôm nay vẫn theo lệ những năm trước, ai bắn được nhiều thú nhất sẽ được trọng thưởng hậu hĩnh.

Trẫm đã lệnh thả rất nhiều thú rừng, trên mũi tên của từng người đều có đánh ký hiệu để tiện tổng kết thành quả. Hôm nay, các khanh cứ thỏa sức tung hoành, phô diễn tài nghệ, khi mặt trời xuống núi hãy quay lại, trẫm rất trông chờ vào những chiến lợi phẩm của các khanh!"

Lời hoàng đế vừa dứt, mọi người cùng đồng loạt quỳ xuống, nâng rượu trong tay uống cạn, tiếng hô vạn tuế vạn thế vạn vạn tuế vang lên kinh động cả cánh rừng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166
Tiến »