Đa Danh Chi Hậu

Lượt đọc: 8768 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166
Tiến »
Chương 106

❊ ❊ ❊

Vừa qua tết nguyên tiêu chính là sinh thần của hoàng đế Cao Tông. Trước sinh thần năm ngày, hoàng đế cùng hoàng hậu, phi tần, hoàng thân quốc thích, văn võ bá quan khởi hành đi nam di trường.

So với lần đến Lũng Nham, lần này, cảm giác rời khỏi hoàng cung của Cố Tịch Hy vẫn nguyên vẹn, vừa khẩn trương, vừa trùng trùng lo lắng.

Thật ra cũng không hoàn toàn giống nhau, lần này đến nam di trường, ở lại Tịch Lạc viên, nói trắng ra cũng chỉ là di chuyển từ hoàng cung này đến hoàng cung khác, không giống với Lũng Nham, vùng núi hoang sơ âm u, có người vừa nghe đến đã sợ mất mật.

Thứ giống nhau đáng kể nhất, chính là cả hai chuyến đi đều chứa đựng rất nhiều phong ba bão táp, đang âm ỉ thét gào chờ đợi Cố Tịch Hy.

Cố Tịch Hy và Hoàng Phủ Minh Phong ngồi cùng một xa giá. Hai người không nói với nhau tiếng nào, Cố Tịch Hy có chút buồn chán đưa tay vén rèm, hơi nghiêng đầu ra ngoài ngắm nhìn cảnh vật xung quanh.

Từ kinh thành đi di trường phía nam căn bản không quá xa, với tốc độ di chuyển thận trọng của cả một đội quân người ngựa, cùng lắm cũng chỉ mất một ngày đường.

Đầu xuân, tuyết vẫn còn rơi lất phất, vài bông hoa tuyết sượt qua gò má của Cố Tịch Hy, mang đến cho nàng cảm giác lành lạnh, hình như là một kiểu khoái cảm không tồi.

Nhưng Hoàng Phủ Minh Phong đã đưa tay ngăn nàng lại, hắn kéo rèm, chỉ chừa một khe hở nhỏ để ánh sáng lọt vào.

Giọng hắn hình như không vui:

“Nàng muốn bị nhiễm lạnh à?”

Cố Tịch Hy mím môi lẩm bẩm:

“Thiếp cũng không có yếu ớt tới vậy…”

Nhưng nếu hắn đã không thích, nàng cũng không có tâm trạng cãi bướng. Đơn giản là lúc này nàng quá buồn chán, hắn lại cứ im như thóc, nếu không mượn cảnh vật bên ngoài tìm vui, nàng sợ cả người mình sẽ vì ngồi yên quá lâu mà trở nên tê cứng.

Hoàng Phủ Minh Phong đột ngột lên tiếng:

“Ta nhớ công phu của nàng đúng là không tệ, Cố sư phụ kia xem ra cũng là một bậc cao nhân nhỉ?”

Cố Tịch Hy giật mình, đang yên đang lành hắn nhắc Cố sư phụ làm gì? Trước kia ở Lũng Nham không hỏi, bây giờ lại hỏi…

“Hình như là vậy, nhưng ông ấy dạy thủ, phụ thân dạy công, thiếp cũng chưa từng có cơ hội xem công phu thật sự của ông ấy…”

Nàng quả thật chưa từng được xem Cố sư phụ phô diễn hết công phu. Người luôn dạy nàng, võ thuật không phải để đánh nhau, càng không tính tới chuyện để đả thương người khác, người học võ, tâm phải tịnh hơn nước, ý chí phải vững hơn thái sơn.

Cố Tịch Hy quả thực rất gan lỳ, nhưng tâm nàng hình như chưa bao giờ tịnh. Tay này của nàng, bằng những chiêu thức mà Cố sư phụ dạy cũng đã nhuốm máu không ít người.

Hoàng Phủ Minh Phong không bỏ qua ánh mắt bất chợt phảng phất nét buồn của nàng, hắn hỏi:

“Sau này, nàng còn nghe gì về tin tức của ông ấy không?”

Cố Tịch Hy cũng đưa mắt nhìn hắn, có những lời nói dối, một khi đã quyết định thốt ra thì phải nghiến răng nói đến cùng.

Ha, cuộc đời này của nàng thật dối trá quá đi thôi…

Nàng lắc đầu:

“Thiếp không biết, nhưng mà… ngày đó khi gặp Cố sư phụ thì ông ấy đã rất lớn tuổi. Nhiều năm như vậy rồi, người có lẽ đã không còn.”

Đúng vậy, người không còn nữa, những ngày cuối cùng, Cố sư phụ đã ho ra rất nhiều máu. Ngôi mộ của sư phụ và sư mẫu, kể từ khi nàng bất đắc dĩ lưu lạc, cũng không biết tới hiện tại đã ra như thế nào.

Hoàng Phủ Minh Phong bất ngờ đưa tay đặt lên sau gáy nàng, bàn tay hắn rất ấm, Cố Tịch Hy có cảm giác như hắn muốn an ủi nàng.

“Nàng biết bắn cung không?”

Cố Tịch Hy đáp, có chút không hiểu:

“Bắn cung? Thiếp từng học qua, nhưng không giỏi.”

Hình như có lần nào đó, Cố sư phụ luyện cho nàng bắn một trái hồng trên cây, kết quả nàng lại bắn trúng một con chim đang bay lượn trên trời…

Nhớ tới, nàng liền không khỏi lè lưỡi.

“Nói đúng ra là rất tệ…”

Hoàng Phủ Minh Phong phì cười:

“Ý là bắn nai ra cáo à?”

“…”

Hắn nhìn gương mặt bị mình nói trúng tim đen của nàng, đột nhiên cảm thấy có chút sảng khoái, vui vẻ.

“Cũng không sao.”

Cố Tịch Hy không biết rốt cục ý của hắn là gì.

Hoàng Phủ Minh Phong đưa tay mân mê hạt ngọc châu đính trên khuyên tai của nàng, nói:

“Khi đến di trường, ta sẽ dạy nàng một chút.”

Nàng hơi ngẩn người, sau đó thì gật đầu. Là Hoàng Phủ Minh Phong nói muốn đích thân dạy nàng bắn cung, nếu những người như hoàng hậu hay Trường Khánh Diên biết hẳn sẽ thấy vui, thứ họ muốn thấy nhất chính là phu thê trữ quân ân ân ái ái.

Chỉ có gắn bó keo sơn với trữ quân mới có thể khiến nữ nhân Trường gia sau này ngồi vững trên hậu vị.

Chỉ là…

“Sao cần phải dạy thiếp bắn ạ?”

Lực tay của Hoàng Phủ Minh Phong mạnh hơn một chút, ngang nhiên mà dễ dàng kéo Cố Tịch Hy sát lại gần mình hơn:

“Đến di trường tất nhiên phải đi săn, có vài con mồi rất khó bắn trúng, lại còn hung hiểm, dạy nàng chút ít phòng thân cũng được.”

Cố Tịch Hy nhíu mày, nàng có cảm giác lời này của hắn dường như còn có ẩn ý sâu xa khác.

Nhưng mà hắn nói cũng không sai, tuy trường săn là do ngự lâm quân quản thúc, thú cũng là do bọn họ bắt về nuôi nhốt, rồi lại thả ra để thỏa thú vui của hoàng đế, nhưng không đống nghĩa chúng không hung tợn.

Lại nói đến chuyện bữa tiệc tất niên hôm giao thừa, hoàng đế đích thân đến Phượng Tê cung dùng bữa, hoàng hậu cũng thuận thế cho người đi gọi Cố Tịch Hy và Hoàng Phủ Minh Phong cùng sang.

Hoàng đế nhắc chuyện săn bắn ở di trường, còn nói lần này, Miêu tộc và Hương quốc khi đến đều dẫn theo công chúa minh châu. Nói họ đều là cô nương thảo nguyên quen săn bắn tiêu dao, đối với lần đi săn chúc thọ này hẳn sẽ vô cùng phấn khích.

Ông quay sang nhìn Cố Tịch Hy:

“Thái tử phi có muốn không, trẫm sẽ dặn dò ngự lâm quân chuẩn bị cho con một con ngựa và một bộ trường cung thật tốt.”

Cố Tịch Hy theo bản năng đưa mắt nhìn Hoàng Phủ Minh Phong, thấy hắn chậm rãi gật đầu:

“Công phu của nàng không tệ, đến di trường chính là để phô diễn công phu, không cần e dè.”

Nghe vậy, nàng biết mình không khước từ nổi. Hơn nữa, quả thực với chuyện này, với nàng có cũng được, không cũng chả sao.

Nàng mỉm cười, nhìn hoàng đế Cao Tông:

“Tạ phụ hoàng hậu ái, hài nhi sẽ cố gắng có thu hoạch thật tốt để làm quà sinh thần cho người.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166
Tiến »