Cục Cưng Vô Địch Cha, Người Bị Fire Rồi!

Lượt đọc: 3971 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 146.2: Bảo Bối, Em Tới Tìm Anh Sao. Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »
Chương 87
chương 87.

❊ ❊ ❊

Úy Nam Thừa bước từng bước lên cầu thang, thỉnh thoảng liếc về phía cửa phòng đóng chặt, cũng không biết một mình con thỏ nhỏ ở trong phòng làm gì? Sẽ không phải núp trong phòng len lén khóc nhè chứ? Chỉ tưởng tượng thôi tim anh đã hơi đau rồi.

Thiên Ca Tuệ dĩ nhiên không phải đang khóc, mà đang chơi trò chơi, chơi đến hưng phấn không thôi, cô coi toàn bộ quái thú bên trong đều là yêu nghiệt Úy Nam Thừa kia! Dùng sức giết!

Giết giết giết!!!

Không giết không giải tỏa được mối hận trong lòng cô!

Khốn kiếp! Khốn kiếp! Trứng vịt thúi! Phân trứng! Cứt chó trứng! Bà đây không chơi với anh! Tôi muốn về nhà! Tôi muốn đi New Zealand tìm Cầu Cầu chơi!

Càng nghĩ càng tức giận, lần nữa liếc mắt về cái hộp tinh xảo xinh đẹp đó, thật hận không thể đập vỡ nó, dẫm nát nó! Cuối cùng, hít vào một hơi thật sâu, bắt đầu dọn dẹp hành lý, về nhà.

Úy Nam Thừa đang chuẩn bị gõ cửa, đột nhiên cửa mở ra, vốn cho rằng Tuệ Tuệ nghĩ thông suốt, lại nhìn thấy va li hành lý trong tay cô, mặt lập tức tối đi.

“Em định đi đâu?” Giọng nói rất không vui!

“Tôi đi đâu liên quan gì đến cái mông anh!” Thiên Ca Tuệ thở phì phò mắng.

Cô nhóc thúi còn ăn nói thô tục! Tròng mắt Úy Nam Thừa đen lạnh một phần, kiềm chế lửa giận an ủi: “Đừng làm rộn!”

Cái gì? Đừng làm rộn? Thiên Ca Tuệ không dám tin nhìn anh, “Ai nói tôi đang náo loạn Tránh ra! Tôi muốn về nhà!”

“Anh còn có chút việc, mấy ngày nữa được không, hơn nữa anh đã đặt xong vé máy bay đi Dubai rồi.” Úy Nam Thừa nhẹ nhàng nói.

Nếu như là mấy giờ trước, Thiên Ca Tuệ nhất định sẽ hoan hô một tiếng nhào tới ôm cổ anh, “Ông xã, anh thật tốt.”

Nhưng bây giờ, cô chỉ cảm thấy những thứ này đều rất dối trá, trong sách nói rất đúng, nửa người dưới của đàn ông di1enda4nle3qu21ydo0n là động vật, chỉ biết ham vui nhất thời, vốn không phải yêu thật lòng.

“Anh có việc thì liên quan gì đến tôi! Nếu tôi có thể một mình đến đây thì cũng có thể một mình về nhà, không cần anh lo!” Thiên Ca Tuệ cắn môi.

“Tuệ Tuệ, nghe lời được không?” Úy Nam Thừa rất đau đầu, sao phụ nữ khó dỗ dành như vậy!

“Không! Tôi cũng không phải tượng gỗ búp bê, bây giờ tôi rất chán ghét anh, tránh ra!” Thiên Ca Tuệ quát, cô rất không thích nghe từ này, nhất là từ trong miệng Úy Nam Thừa nói ra lúc này.

“Em náo loạn đủ chưa! Ai không có quá khứ, chẳng lẽ quá khứ của anh khiến cho em khó có thể chịu như vậy sao? Vẫn luôn nắm chặt không buông? Cô ấy đã mất, em không biết ghen với một người đã qua đời là chuyện rất cố tình gây sự sao?” Úy Nam Thừa cũng rất tức giận, chuyện đã qua vẫn là nỗi đau trong lòng anh, anh vẫn luôn rất áy náy với bạn gái mối tình đầu, cho nên không muốn nói, người bên cạnh anh cũng không bao giờ đề cập tới với anh, bởi vì, đây là cấm kỵ.

Tuệ Tuệ lại cứ nắm chặt không buông, anh cảm thấy rất căm tức.

Thiên Ca Tuệ hơi kinh ngạc, đã qua đời?

“Sao tôi biết cô ấy đã mất, khi đó tại sao anh không nói, chẳng lẽ cũng bởi vì cô ấy đã qua đời cho nên anh không bỏ xuống được sao? Sớm biết thế vì cớ gì lúc trước, làm bộ làm tịch có ích lợi gì?”

“Chát” một âm thanh vang lên.

Thiên Ca Tuệ bụm mặt bị nóng hừng hực không dám tin nhìn người đàn ông trước mắt nói sẽ vĩnh viễn yêu thương mình, cưng chiều mình, chỉ vì một bạn gái cũ đã qua đời, lại đánh mình?

Trong mắt nhanh chóng nổi lên một tầng sương mù, cắn chặt môi không để cho mình bật khóc, từ nhỏ đến lớn, đây vẫn là lần đầu tiên cô bị ăn tát! Lại bị tên khốn kiếp trước mắt này!

Nhìn Thiên Ca Tuệ hai mắt mịt mờ và cắn chặt môi uất ức, Úy Nam Thừa đột nhiên giận mình, sao có thể cam lòng đánh Tuệ Tuệ? Mình nhất định bị lửa giận che mất lý trí.

Nhưng Tuệ Tuệ không nên nói như vậy!

Cô vốn không hiểu được chân tướng sự việc năm đó! Sao cô lại chọc giận mình.

“Tuệ Tuệ, xin lỗi, anh...”

“Xin lỗi? Mang xin lỗi giữ lại nói cho bạn gái đã chết của anh đi, xem cô ấy có thể tha thứ cho anh không!” Thiên Ca Tuệ dùng hết toàn bộ sức lực quát, lại muốn biết rốt cuộc hôm nay Úy Nam Thừa sẽ tát mình mấy cái!

Tay Úy Nam Thừa cầm va li hành lý hơi buông lỏng, từ bao giờ Tuệ Tuệ trở nên ngang ngược không nói đạo lý như vậy, nói câu sau còn khó nghe hơn câu trước!

Thiên Ca Tuệ quật cường mà giật lấy va li hành lý đi xuống lầu dưới, Úy Nam Thừa lại nhanh hơn một bước, nắm chặt va li hành lý không buông tay, anh biết cho dù như thế nào nhất định phải nói rõ chuyện ngày hôm nay, bằng không chuyện này vĩnh viễn là khúc mắc trong lòng hai người.

“Cút ngay!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 146.2: Bảo Bối, Em Tới Tìm Anh Sao. Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »