Cục Cưng Vô Địch Cha, Người Bị Fire Rồi!

Lượt đọc: 3815 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 146.2: Bảo Bối, Em Tới Tìm Anh Sao. Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »
Chương 84
chương 84.

❊ ❊ ❊

“Cho dù chạy trốn tới chân trời góc bể, Nam Nam cũng có thể tìm ra em.” Cốc Châu Dần cầm cái khay bày đầy sandwich, đi về phía bàn ăn.

“Chẳng lẽ ở đây chờ bị đánh sao?” Thiên Ca Tuệ xụ khuôn mặt nhỏ xuống, thật rối rắm!

“Nam Nam sẽ không cam lòng đánh em đâu, cậu ấy yêu em còn không kịp.” Cốc Châu Dần nhấp một ngụm sữa tươi, chỉ vào vị trí đối diện, “Ngồi xuống ăn bữa sáng.”

Thiên Ca Tuệ theo lời ngồi xuống, hai tay nâng cằm, vẻ mặt đau khổ.

Chú sẽ không dễ dàng bỏ qua cho cô như vậy, nói không chừng còn có thể đánh cô.

“Thật ra, cũng không phải không có cách.” Cốc Châu Dần cắn một miếng sandwich.

“Cách gì?”

“Chờ tới lúc cậu ấy tới em bỏ ra tất cả vốn liếng đi quyến rũ cậu ấy, sau đó đại chiến ba trăm hiệp, cơn tức của cậu ấy tự nhiên tiêu tan.” Cốc Châu Dần nói tùy ý tự nhiên.

“Phụt ~” Mặt Thiên Ca Tuệ ửng đỏ, đại chiến ba trăm hiệp, a Dần cho rằng đây là Tôn hầu tử đại chiến thiên binh thiên tướng hả? Còn ba trăm hiệp, sợ rằng ba hiệp, cô đã ăn không tiêu.

“Anh có thể đưa ra đề nghị tương đối có tính xây dựng không?” Thiên Ca Tuệ tức giận nhìn chằm chằm người nào đó ăn đến ngon lành.

“Đây là phương pháp xử lý tốt nhất, trực tiếp nhất, bớt việc nhất rồi đó, quan trọng nhất là thuốc đến bệnh tiêu tan! Trị căn bản!” Cốc Châu Dần khuyên đến tận tình.

“Em đột nhiên hoài nghi anh mời em đến chơi, có phải cố ý hại em không?” Khuôn mặt nhỏ của Thiên Ca Tuệ cau chặt lại, nghiêm trang hỏi.

“Ờ thì... Cũng không phải không có khả năng này, anh đã sớm nói thích em rồi, nếu em và Nam Nam tan vỡ, bất cứ lúc nào cũng hoan nghênh em nhay vào ngực anh.” Trong tròng mắt lưu ly xanh nhạt của Cốc Châu Dần tràn đầy vui vẻ.

“A Dần, anh có thể nghiêm chỉnh một chút không, liên quan đến an toàn của em!” Thiên Ca Tuệ đã sớm thành thói quen a Dần miệng lưỡi trơn tru, vốn không đặt lời của anh vào trong lòng, tập trung tinh thần lo lắng chú đến đây thì làm thế nào?

“Hoặc là em nói thật với Nam Nam thật ra em vừa thấy anh đã yêu, vì vậy chạy tới muốn bỏ trốn cùng anh, để cho cậu ấy tán thành cho chúng ta?”

“Bốp” một âm thanh vang lên, Thiên Ca Tuệ nổi giận, “Chú Cốc! Chú có biết người nào nhiều lời nhất không?”

Cốc Châu Dần bị một tiếng “Chú” này hãm lại, sắc mặt xanh lét, nhưng vẫn rất muốn biết người nào nhiều lời nhất, cho nên rất tự nhiên tiếp lời, “Người nào?”

“Lão già.”

Lập tức, mặt Cốc Châu Dần từ xanh biến thành đen, chú? Lão già? Cốc Châu Dần anh rõ ràng vẫn là một thanh niên phong lưu phóng khoáng!

“Đừng tức giận, hạ nhiệt, chú lớn tuổi rồi, bình thường nói tương đối nhiều, tôi có thể hiểu, nhưng nổi giận quá mức, không tốt cho thân thể, dễ bị trúng gió hoặc động kinh.” Khuôn mặt nhỏ của Thiên Ca Tuệ nghiêm túc.

Quả nhiên độc nhất lòng dạ đàn bà! Anh có nói gì sao? Tuệ Tuệ lại rủa anh như vậy! Trúng gió? Động kinh?

“Khụ... Khụ...” Một lời của Cốc Châu Dần bị tắc, ho khan kịch liệt.

“Xem đi, bị tôi nói trúng rồi, thật ra thỉnh thoảng phun ra vẫn có ích cho sức khỏe, nhưng tuyệt đối không thể trúng gió, một khi trúng gió, đời này xong rồi.”

“Bác gái Tuệ Tuệ, bác cũng lải nhải lâu rồi.” Cốc Châu Dần ăn miếng trả miếng.

Thiên Ca Tuệ tỏ vẻ kinh ngạc, “Cháu ngoan, cháu càng ngày càng đáng yêu.”

→__→lll

Giờ phút này vẻ mặt Cốc Châu Dần chỉ có thể dùng một 囧 để hình dung, Tuệ Tuệ nói quả thật rất sâu, khó trách Nam Nam đã từng thua trận, ngay cả mình luôn tự xưng miệng lưỡi sắc bén cũng thể không nói câu: Lợi hại! Lợi hại! Thật lợi hại!

“Như thế nào? Nhận thua đi, nhận thua thì nhanh chóng nghĩ chủ ý cho em.” Thiên Ca Tuệ cười hì hì lắc lắc cánh tay Cốc Châu Dần.

“Anh hơi động kinh, đầu không được tốt lắm, không nghĩ ra được.” Cốc Châu Dần ăn vạ.

“A Dần!” Thiên Ca Tuệ bất mãn kêu lên.

“Em không tin anh thì có cách gì, đối phó với người đàn ông của mình chỉ có thể dùng biện pháp hữu hiệu nhất trực tiếp nhất, làm nũng tỏ vẻ đáng yêu đều có thể.” Tròng mắt lưu ly của Cốc Châu Dần chớp chớp.

“Vậy cũng được, anh dạy em?” Thiên Ca Tuệ thỏa hiệp.

“Nếu như anh tự mình dạy em, chắc chắn Nam Nam sẽ giết anh, bằng không anh cho em hai đĩa CD, bản thân tránh trong phòng học tập, hứa sẽ cho em lợi ích không nhỏ.” Cốc Châu Dần cười đến rất ranh ma.

“Hiệu quả thật sự tốt như vậy sao?” Thiên Ca Tuệ hơi không dám tin tưởng, chờ đến lúc cô xem mới biết được đó chính là phim A trong truyền thuyết, quá kinh khủng, thấy mà cô mặt đỏ tới mang tai, hô hấp nhanh hơn, tim đập không ngừng.

Cuối cùng, chạy trối chết.

Buổi tối, Cốc Châu Dần còn đặc biệt dẫn cô đi mua một bộ đồ lót sexy, xấu hổ đến mức khiến Thiên Ca Tuệ chỉ muốn tìm một cái lỗ

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 146.2: Bảo Bối, Em Tới Tìm Anh Sao. Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »