Cục Cưng Vô Địch Cha, Người Bị Fire Rồi!

Lượt đọc: 3997 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 146.2: Bảo Bối, Em Tới Tìm Anh Sao. Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »
Chương 41
em muốn thử một chút sao?.

❊ ❊ ❊

Thúy Minh hiên, tên như ý nghĩa, dĩ nhiên là một biệt cư tao nhã lịch sự.

Bởi vì nó có phong cách trang trí riêng kiểu Trung Quốc cổ điển, nên khiến từng vị khách đến đây đều có trí nhớ khắc sâu.

Vậy mà, để cho người ta nhớ mãi không quên chính là món ăn ngon nơi này, trong miệng lưu lại dư vị vô cùng.

Vì vậy, mọi người dần gọi đầu bếp nơi này là ngự trù, là một kiểu khẳng định và tán thưởng.

Thiên Ca Tuệ từng theo anh trai tới một lần, đã sớm thèm thuồng thức ăn ngon ở đây đã lâu, cho nên khi nghe anh Hứa nói buổi tối tới đây ăn cơm, là người thứ hai giơ móng vuốt đồng ý.

Bởi vì người đầu tiên bị Cốc Châu Dần đoạt đi.

Ông chủ “Thúy Minh hiên” Chư Cát Minh Hiên và mấy người Hứa Du hết sức quen thuộc, bạn cũ lâu năm, tình nghĩa không phải bình thường.

Nhân viên phục vụ trực tiếp dẫn bày người bọn họ đến một gian phía đông lịch sự tao nhã nhất ở lầu các có tình điệu nhất, bốn bề được nước bao quanh, từng đóa hoa thủy tiên nổi trên nước xanh, lười biếng tự tại.

Hành lang lên xuống, dọc theo đường phong cảnh tình thơ ý họa mê hoặc tiếng lòng người.

“Anh, nơi này thiết kế thật tốt, có tình có điệu giống như vùng sông nước Giang Nam.” Thiên Ca Tuệ vừa đi vừa nhìn chung quanh, ríu ra ríu rít kéo anh cô nói chuyện;

“Đây là nhà hàng duy nhất có tình điệu và món ăn ngon cùng tồn tại ở thành phố W, mỗi ngày có bao nhiêu người xếp hàng chờ đấy.” Thiên Chỉ Dương tiện tay nhặt một mảnh lá cây, sau đó bắn rơi, khiến nó tung bay theo gió.

“Ở Newyork, tôi chỉ cần nghĩ đến món ăn ngon ở đây, tim gan đều đau.” Cốc Châu Dần vẻ mặt khoa trương kêu lên.

“A Dần, xem ra anh cũng là đồ tham ăn!” Thiên Ca Tuệ cười híp mắt nhảy đến bên cạnh Cốc Châu Dần, thấy mấy anh đều gọi anh ấy là a Dần, mình cũng gọi theo.

“Tuệ Tuệ, gọi a Dần nhiều lạnh nhạt, hai ta quan hệ tốt như vậy, em gọi anh Dần Dần thôi.” Mắt xanh của Cốc Châu Dần nháy nháy, màu xanh chập chờn dao động.

“Phụt!” Quế Bá Lăng không nhịn được phun, “Dần Dần? Đây cũng quá quấn miệng đi?”

Cốc Châu Dần trừng mắt liếc nhìn cậu ta, không để ý đến, kéo tay nhỏ bé của Thiên Ca Tuệ, cười đến ngây thơ, “Tuệ Tuệ…”

“A… Em cảm thấy a Dần tương đối dễ nghe.” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thiên Ca Tuệ hơi nhăn lại.

“A Dần, cô ấy là bà xã tôi!” Úy Nam Thừa thật sự không nhìn nổi, nói ra lời ham muốn chiếm giữ mười phần.

Nhóc thúi có phải không có đầu óc không! Động một chút là cầm tay đàn ông mới quen, còn gọi người ta A Dần thân mật như vậy!

Thì ra nhóc thúi chỉ hung dữ với một mình anh, với người khác thì tốt vô cùng, kêu thân thiết, cười đến cũng ngọt ngào!

Sau khi Hứa Nhiêu biết anh Thừa kết hôn lập tức tìm cơ hội hỏi anh trai, mới biết bọn họ bị buộc kết hôn, trong lòng lập tức vui mừng: thì ra mình còn có cơ hội, Tuệ Tuệ chắc chắn không hơn mình.

Nhưng biểu hiện vừa rồi của anh Thừa, chẳng lẽ anh thích Tuệ Tuệ?

Xem ra, mình phải bước nhanh hơn rồi.

“Đại…” Thiên Ca Tuệ vừa định há mồm nói chuyện, đã bị tay Úy Nam Thừa bịt kín, còn cắn tai cô uy hiếp: “Em còn dám gọi tôi là chú, tối nay trở về tôi… Làm em!”

(*) chú trong tiếng Trung là đại thúc.

Giọng nói của Úy Nam Thừa đủ để Thiên Ca Tuệ nghe rõ, nhưng những người khác không nghe thấy một lời, chỉ mơ hồ đoán ra đó là một câu đầy đủ uy hiếp.

Bởi vì sau khi Tuệ Tuệ nghe câu nói kia, thân hình rõ ràng dừng một chút, quai hàm phồng lên, vểnh môi đỏ mọng tức giận nói: “Anh dám!”

“Em muốn thử một chút sao?” Úy Nam Thừa nhếch đuôi mắt, có một gian manh không giống như trước.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 146.2: Bảo Bối, Em Tới Tìm Anh Sao. Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »