Cục Cưng Vô Địch Cha, Người Bị Fire Rồi!

Lượt đọc: 3924 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 146.2: Bảo Bối, Em Tới Tìm Anh Sao. Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »
Chương 5
úy nam thừa vs thiên ca tuệ.

❊ ❊ ❊

Editor: Puck

Trong ấn tượng của Thiên Ca Tuệ, Úy Nam Thừa vĩnh viễn dừng lại ở trong trí nhớ trước năm cô mười tuổi, khi đó tất cả mọi người đều nói anh là thần đồng thiên tài, nhưng cô cảm thấy anh chính là kẻ ngốc!

Mỗi ngày chỉ biết học tập, hoàn toàn chui vào trong đống sách, không có chút thú vui cuộc sống nào, không phải ngu ngốc thì là gì!

Năm vị đại nhân không có cách nào với hai oan gia nhỏ này, cũng không biết gốc rễ phối hợp sai rồi, hai đứa nhỏ này đã vô cùng không hợp nhau từ nhỏ, gặp mặt lại ầm ĩ, không dứt.

Lại nói hai nhà còn là quan hệ nhiều đời, ông cụ Úy và ông cụ Thiên là bạn chiến đấu cũ, quan hệ trong quân đội của hai người là cấp trên cấp dưới, sau khi về hưu ở chung một đại viện, quan hệ tương đối tốt!

Nam nữ hai nhà cũng có quan hệ rất tốt, lui tới chặt chẽ.

Đến đời cháu, nhà họ Úy có một độc đinh - Úy Nam Thừa - và cháu đích tôn nhà họ Thiên - Thiên Chỉ Dương - là bạn thân nối khố lớn lên.

Nhưng lại ngứa mắt lẫn nhau với cháu gái nhỏ của nhà họ Thiên – Thiên Ca Tuệ, một người thông minh học giỏi, được công nhận là thiên tài thần đồng; một người bướng bỉnh nghịch ngợm, là vua của lũ nhỏ trong đại viện.

Đã thế, vừa thấy mặt lập tức cãi vã.

Đoạn ngắn một:

“Thiên Ca Tuệ, anh nói em lấy tay bẩn thỉu của em ra!” Úy Nam Thừa mười tuổi mặt ghét bỏ nhìn cô bé con hai tuổi nắm chặt vạt áo cậu.

Cô bé con chớp chớp cặp mắt đen bóng như kim cương, dường như cố ý trả thù, dùng sức bôi chùi lên trên quần áo của bé trai, giọng trẻ con non nớt hừ khẽ: “Hừ! Rất giỏi! Như con gái!”

Sau đó, không quay đầu mà chân ngắn nện bước ra ngoài.

Úy Nam Thừa tức giận đến nghiến răng, quần áo mới của cậu, cứ bị chà đạp như vậy! Ghê tởm hơn chính là cô bé con nói mình như con gái!

Thô tục có thể dung thứ nhưng không thể nhẫn nhịn!

Đoạn ngắn hai:

“Mẹ, người nào đụng vào sách ở trên bàn của con? Úy Nam Thừa mười lăm tuổi mặt tức giận chạy vào phòng.

“Không có ai, à… Vừa rồi Tuệ Tuệ nói muốn tìm bản nháp.” Mẹ Nam rất bình tĩnh nói.

Úy Nam Thừa hít vào một hơi thật sâu, “Mẹ, sao mẹ có thể để cho con nhóc thối đó vào phòng của con?”

“Tiểu Thừa, Tuệ Tuệ là cô bé tốt, không cho phép nói con bé là con nhóc thối nữa.” Mẹ Nam không vui.

Úy Nam Thừa biết nhiều lời vô ích, trong lòng căm phẫn! Con nhóc thối đó có gì tốt! Tại sao ông nội, bà nội còn có ba mẹ đều thích nó như vậy?

Quả thực tức chết người đi được!

Về sau, Úy Nam Thừa quyết tâm muốn hoàn toàn thoát khỏi hỗn thế ma vương * đó, mười sáu tuổi sau thi đậu đại học Z nổi tiếng trong nước với thành tích xuất sắc, đã rời khỏi nhà ở nội trú trong trường rồi, tỷ lệ thấy con nhóc thối đó cũng ít đi rất nhiều.

(*) hỗn thế ma vương: ma vương hại đời – ví với kẻ ác chuyên làm hại nhân dân.

Mà lúc này Thiên Ca Tuệ cũng lên cấp hai rồi, cơ hội gặp mặt của hai người ít hơn, trừ nghỉ đông và nghỉ hè thỉnh thoảng gặp mặt ở nhà, gần như không xuất hiện cùng lúc.

Năm Thiên Ca Tuệ mười hai tuổi, ông nội bệnh nặng qua đời; cùng năm, ba thăng chức cục trưởng cục quản lý tài nguyên và quy hoạch đất đai, người một nhà đã rời khỏi đại viện.

Trừ mỗi lần trở về thăm ông nội Úy, Thiên Ca Tuệ rất ít khi trở về đại viện, dù sao con người khi trưởng thành, học tập chiếm phần lớn thời gian trong cuộc sống

Nói cách khác, sáu năm qua cô gần như không gặp lại Úy Nam Thừa, đã sớm quên trông anh ta như thế nào rồi.

Đây cũng là nguyên nhân khiến hai người chạm mặt ở cửa bệnh viện nhưng không nhận ra nhau.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 146.2: Bảo Bối, Em Tới Tìm Anh Sao. Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »