Tố Tân vừa nghe vừa cảm thấy có gì đó thiếu hụt, mọi chuyện đều toát lên vẻ quỷ dị. Theo lẽ thường, một người cha nuôi không thể nào đối xử với con gái nuôi đến mức này, dường như có chút... quá đà.
Cô hơi do dự hỏi: "Em gái cậu trông có vài phần giống cậu sao?"
Phó Tiểu Hà đáp: "Cậu cũng nhận ra à? Sau khi mẹ mình gặp tai nạn xe cộ rồi liên tiếp xảy ra những chuyện đó, mình cũng nghi ngờ thân phận thật sự của em ấy, nên đã hỏi bố. Bố nói, Phó Tiểu Bối đúng là con gái của ông ấy."
Tố Tân hít một hơi lạnh. Hai người họ chênh nhau hơn một tuổi, nghĩa là khi mẹ Phó Tiểu Hà sinh cô, bố cô đã dan díu với người đàn bà bên ngoài... có thể mang thai, chắc hẳn là đã qua lại từ trước đó rồi.
"Mẹ cậu có biết chuyện này không? Ý mình là trước khi xảy ra chuyện, bà ấy có từng ám chỉ điều gì với cậu không?"
Phó Tiểu Hà nói: "Có lẽ là có, nhưng lúc đó mình không để tâm. Hồi cấp ba mình ở nội trú, rất ít khi về nhà, nhưng mà... không, không, điều này tuyệt đối không thể nào. Dù em ấy là con nuôi, nhưng suy cho cùng vẫn có quan hệ huyết thống, sao có thể..."
Tố Tân nhìn biểu cảm của Phó Tiểu Hà, liền đoán được đôi phần.
"Vậy nên cậu tốt nghiệp xong liền tự mình tìm một công việc?"
"Ừm. Lúc đó mình ký thỏa thuận xong liền gọi điện cho bố, ông ấy rất tiếc nuối nhưng cũng tôn trọng quyết định của mình. Sau đó, ông ấy bảo sẽ chia cho mình ba phần cổ phần công ty."
"Những chuyện này đều xảy ra trước khi cậu gặp sự kiện tâm linh?"
"Đúng vậy."
"Còn cậu và bạn trai hiện tại thì sao?"
Trên mặt Phó Tiểu Hà lộ ra vẻ thẹn thùng: "Anh ấy hả, chúng mình quen nhau trong một buổi tranh biện. Anh ấy rất uyên bác, dù là tranh luận nhưng lời lẽ lại ôn hòa nhã nhặn, không hề có chút khí thế ép người nào. Ban đầu chúng mình là hai phe đối lập, sau đó trường chọn vài người để thi đấu với trường khác, trong đó có mình và anh ấy. Chúng mình phải thu thập rất nhiều tài liệu và tư liệu nên thường xuyên ở bên nhau, dần dần thì..."
"Chuyện này em gái cậu có biết không?"
Phó Tiểu Hà cười khổ: "Muốn giữ bí mật hoàn toàn là điều không thể. Chúng mình yêu nhau gần hai năm, tình cảm rất ổn định. Đến khi sắp tốt nghiệp, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, chúng mình đã ra mắt phụ huynh hai bên, ai cũng tán thành. Như trước đây, nó nghe tin mình có bạn trai mới lại nằng nặc đòi gặp. Mình đi hẹn hò, nó cũng muốn đi theo. Mình..."
"Cậu không đồng ý? Dù cậu cảm thấy tình cảm giữa hai người rất bền chặt, nhưng vẫn có chút lo lắng?"
Phó Tiểu Hà gật đầu: "Đúng vậy. Khi tự mình trải nghiệm mới biết, không thể nói tình cảm của hai người chỉ cần mỗi chữ 'tin tưởng' là đủ."
"Vậy trong thời gian này, em gái cậu có qua lại với anh ấy không?"
Cơ thể Phó Tiểu Hà khẽ chấn động: "Chắc, chắc là không đâu." Nói xong cô vội vàng bổ sung, tìm bằng chứng củng cố cho kết luận của mình: "Lần trước mình dẫn anh ấy về ra mắt gia đình, anh ấy nói chỉ coi con bé như em gái, hơn nữa khi chúng mình hẹn hò, mình cũng chưa bao giờ dẫn nó theo, anh ấy cũng không bao giờ nhắc riêng về nó."
Tố Tân thấy đối phương dù nói rất chắc chắn, nhưng nỗi lo lắng lộ rõ trong thần thái mới chính là trực giác của một người phụ nữ.
Tố Tân nhíu mày suy tư, luôn cảm thấy đáp án đã sắp lộ diện, nhưng lại có thứ gì đó mơ hồ không nắm bắt được.
Trò chuyện một hồi, không biết từ lúc nào trời đã sáng. Tố Tân bảo Phó Tiểu Hà nghỉ ngơi thêm một chút, lát nữa sẽ chuẩn bị đi lại toàn bộ lộ trình chuyến du lịch lần trước của họ.
---❊ ❖ ❊---
Trên đỉnh núi chính của Phổ Đà Sơn xây dựng điện chính Pháp Phát Tự, vài ngọn núi xung quanh cũng được đưa vào phạm vi khai thác du lịch.
Núi non trùng điệp, khói hương nghi ngút, từng tòa đình đài lầu các cổ kính ẩn hiện trong rừng, thấp thoáng truyền đến tiếng tụng kinh và tiếng chuông ngân vang xa xăm.
Ngọn núi chính, từ chân núi lên đến đỉnh, dọc đường đều xây dựng đủ loại thần khám lớn nhỏ.
Con đường đi bộ lát đá xanh uốn lượn quanh núi, xen kẽ là các đình nghỉ chân cho du khách.
Tố Tân vừa đặt chân vào địa giới Phổ Đà Sơn, đột nhiên có cảm giác như đang bị vạn người nhìn ngó, lông tơ trên người dựng cả lên.
Giống như mọi người đều đang nhìn chằm chằm vào món ăn trên bàn, mà cô chính là món ăn đó, xung quanh là những ánh mắt tham lam hung ác, cảm giác như muốn nuốt chửng cô.
Tố Tân nhìn sang những người bên cạnh, phát hiện những tín nam tín nữ sùng đạo này cũng đang nằm dưới những ánh mắt thèm khát đó.
Đợi họ tự nguyện dâng hiến tiền nhang đèn, tỏa ra hơi thở khinh miệt, lãnh đạm mà lại đầy hưởng thụ.
Thật kỳ lạ.
Tố Tân không kìm được mà đổ mồ hôi lạnh sau lưng, khi cô muốn truy cứu kỹ hơn thì cảm giác đó lại biến mất.
Thần khám vẫn là thần khám, người đi đường vẫn là người đi đường.
Rất nhiều thần khám được chế tác rất thô sơ, thậm chí chỉ là một cục đá quấn dải vải đỏ, đến đường nét con người cũng không nhìn ra.
Thế mà mọi người vẫn chắp tay đứng trước chúng thành kính cầu nguyện, ước nguyện, rồi dâng lên nhang đèn tiền giấy.
Trước thần khám để lại rất nhiều que gỗ cháy dở và tro tàn của tiền giấy đen.
Phó Tiểu Hà nhìn Tố Tân: "Cậu sao thế? Có phải mệt không?"
Tố Tân hoàn hồn, mới phát hiện trên trán mình đã rịn một lớp mồ hôi lạnh, vừa lấy khăn tay lau vừa đáp: "Không sao, cứ đi theo lộ trình lần trước các cậu đã đi, tiện thể kể hết cho mình nghe những gì đã xảy ra trên đường. Cậu cung cấp thông tin càng nhiều, càng chi tiết thì mới không bỏ sót manh mối, dễ dàng tìm ra phương hướng hơn."
"Được. Cậu biết đấy, mấy nữ sinh trong ký túc xá chúng mình đều dẫn bạn trai theo, thực ra chỉ là đi chơi, lên cầu Nhân Duyên ở sau núi treo khóa tình duyên. Cho nên dọc đường chúng mình đều đi theo lối đi bộ quanh núi, trò chuyện, ăn uống, đi đi dừng dừng, đến một giờ chiều mới tới đỉnh núi, đi ăn cơm chay, rồi mới đến sau núi..."
"Cậu nói các cậu còn đến Thập Bát Diêm La Điện?"
"Đúng, Diêm La Điện mới được tu sửa lại vào nửa cuối năm ngoái, nằm ở lưng chừng núi phía sau."
Trò chuyện một lúc, chưa đến mười giờ, hai người đã leo lên tới đỉnh.
---❊ ❖ ❊---
Lão ni cô quỳ trước bàn thờ, hai tay ôm ống tre đã được sờ đến bóng loáng lắc kêu lạch cạch, nhắm chặt mắt, đôi môi khô khốc mấp máy phát ra tiếng tụng niệm khàn đặc.
Trước mặt bà là một pho tượng Hoan Hỷ Phật sáu tay đang ngồi thiền tự tại.
Một lát sau, mắt lão ni đột ngột mở ra, bắn ra tia sáng sắc bén, đồng thời ống tre trong tay úp ngược xuống trước bàn thờ.
Lão ni cẩn thận nhấc ống tre ra, mắt dán chặt vào mặt bàn.
Đó là mấy viên đá nhỏ bằng ngón tay cái, hình thù khác nhau.
Nhìn một hồi, bà đột nhiên toét miệng cười, phát ra tiếng cười khanh khách.
Đến rồi, cuối cùng cũng đến rồi.
Cái gọi là "thỏ khôn có ba hang", may mà bà đã để lại cho mình một đường lui, tách một tín đồ sắp chết ra khỏi hồn cổ, nhân lúc kẻ đó mất tập trung, vừa vặn đưa thần niệm vào cơ thể tín đồ, dễ dàng chiếm lấy quyền kiểm soát cơ thể này.
Chỉ tiếc là cơ thể này còn không bằng cơ thể cũ của bà.
Cho nên bà phải tìm cơ thể mới, bà đã rất khó để chế tạo ra hồn cổ mạnh mẽ, cách duy nhất là kích hoạt hoàn toàn con cổ chưa thành công kia.