Con Đường Sủng Hậu (Sủng Hậu Chi Lộ)

Lượt đọc: 33136 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 64

❊ ❊ ❊

Tâm tình Từ Tấn vô cùng tốt.

Nàng tuân thủ quá nhiều quy củ, không dễ dàng cho phép hắn đụng chạm, lúc nào cũng phải có lý hợp thích hợp mới được. Lúc nàng phạm sai lầm là thời cơ tốt nhất nhưng không phải lúc nào cũng hữu dụng, vì nàng thường không ra cửa, không ra cửa sẽ không phạm sai lầm, hắn cũng không có lý do chính đáng. Hiện tại tốt lắm, chuyện Tề gia và chuyện tặng vẹt, nàng không thể cự tuyệt phần thưởng cho hắn.

Trước khi xuất phát, Từ Tấn cố ý tắm rửa sạch sẽ.

Ban đêm không tiện cưỡi ngựa, may mắn trăng thanh gió mát, không sợ ra mồ hôi làm nàng phiền chán.

Quen thuộc đi vào khuê phòng của nàng, đặt đèn lồng nhỏ bên cạnh chiếu sáng, Từ Tấn lưu loát chui vào màn lụa, cởi giày trèo lên giường.

"Ngươi, ngươi làm gì?" Nam nhân ngang nhiên trèo lên giường, Phó Dung giận dữ, lạnh lùng kéo chăn: "Đi xuống!"

Còn vô sỉ hơn nàng nghĩ!

Từ Tấn kinh ngạc khi thấy nàng còn thức, nhưng cũng không gấp, sau khi vén lại màn lụa ngay ngắn, hắn mới quay người nhìn nàng: "Mùa hè nhiều muỗi, ta ngồi bên giường, sợ muỗi bay vào. Nùng Nùng, nàng bị bệnh hay sao mà mặt khó coi quá vậy?"

Dù mỗi lần Từ Tấn đến, Phó Dung đều ngủ say nhưng sắc mặt luôn hồng hào khỏe khoén, nhưng đêm nay, sắc mặt nàng tái nhợt như bị bệnh, có vẻ không hợp với lửa giận đang hừng hực cháy trong mắt nàng.

Xuất phát từ lo lắng, Từ Tấn đặt tay lên trán Phó Dung.

Phó Dung không ngờ da mặt hắn dày cỡ này, khẽ thở dài, ngoan ngoãn mặc hắn sờ: "Không bị bệnh, chỉ là thân thể không thoải mái, mới ngủ một chút thì bị ngươi đánh thức. Vương gia, chuyện Tề gia là vương gia âm thầm sưu tập chứng cớ?"

Từ Tấn không yên lòng "Ân" một tiếng, vốn định chờ nàng hỏi tới sẽ khoe khoang một phen để nàng biết hắn tra bao lâu mới tìm được chứng cớ vặn ngã một đại quan trấn thủ biên cương, nhưng nhìn nàng như vậy, hắn lại không có tâm tư, nhíu mày: "Không bệnh sao mặt lại kém vậy? Ban ngày đã mời lang trung rồi à?"

Phó Dung quay đầu: "Nói ngươi cũng không hiểu, vương gia về đi, đêm nay ta không có tinh thần bồi ngươi."

Từ Tấn sao có thể yên tâm, thấy nàng không chịu nói, vói tay vào chăn nắm lấy tay nhỏ của nàng bắt mạch. Từ nhỏ đã bị bệnh lạ, ngoại trừ tìm kiếm lương y, Từ Tấn cũng tự nghiên cứu một chút dược lý, nhìn vài bệnh nhẹ bình thường cũng không thành vấn đề.

Nam nhân chuyên chú, Phó Dung lại lặng lẽ nắm chặt đệm chăn.

Năm ngoái, Từ Tấn thay nàng bắt mạch cũng không nói gì, Phó Dung nghĩ hắn mượn việc bắt mạch để chiếm tiện nghi. Nhưng hiện tại, Phó Dung không chắc, chẳng lẽ Từ Tấn có bản lĩnh thực sự?

Dù có, hẳn là sờ mạch sẽ không biết được có nguyệt sự hay không?

Thấy mày Từ Tấn nhíu ngày càng sâu, Phó Dung lo âu, thử thu tay lại: "Nói không bệnh, ngươi..."

"Vậy sao nàng lại phờ phạc ỉu xìu?" Từ Tấn thật nhìn không ra, dứt khoát nắm tay nàng hỏi, thấy Phó Dung mím môi, bất đắc dĩ: "Nàng không nói, sao ta có thể yên tâm đi?"

Phó Dung đợi chính là câu này, ra vẻ cực độ khó nói rồi lại như bị bức bách không thể không nói, nàng chui đầu vào chăn, nhắm mắt lại, quay đầu đi: "Là…Là nguyệt sự, ngày đầu tiên sẽ không có tinh thần, vương gia về nhanh đi." Dùng sức thu tay lại, kéo chăn xoay qua chỗ khác.

Ngày mai ca ca ứng tuyển, rồi tiến cung tham gia vòng chung kết, không giống thi Hương, thi Xuân, thi võ sẽ có kết quả ngay lập tức nên chậm nhất năm ngày sau mẹ con nàng sẽ về Tín Đô, lấy cớ nguyệt sự là vô cùng thích hợp, vừa vặn tránh thoát mấy ngày. Có lẽ vô dụng với nam nhân khác nhưng Phó Dung hiểu Từ Tấn. Người này tuy thích chiếm tiện nghi nhưng vẫn thương hương tiếc ngọc. lần đầu tiên hai người cùng giường, hắn không có một chút ôn tồn trực tiếp làm việc, nghe nàng kêu đau, động tác cũng chậm lại...

Trốn trong chăn, Phó Dung âm thầm mừng rỡ vì sự thông minh của mình, ngóng trông nam nhân mau chút rời đi.

Lại không đoán được nam nhân đang làm gì.

Từ Tấn hít mấy hơi thật sâu, không ngửi thấy bất kỳ mùi vị dư thừa nào ngoài mùi hương trên người Phó Dung.

Nghĩ tới bản lĩnh gạt người bẩm sinh của Phó Dung, Từ Tấn không thể không hoài nghi.

Nếu giả bộ nguyệt sự, vậy nét tái nhợt trên mặt cũng là giả bộ, chắc chắn là phấn trắng.

Từ Tấn chậm rãi cười, càng hy vọng nàng là giả bộ, thưởng phạt cùng tính một lượt, đêm nay...

Nơi nào đó rục rịch, Từ Tấn tạm thời đình chỉ ý định xây dựng hình tượng đẹp, nằm nghiêng bên người Phó Dung, kéo nàng ôm vào trong ngực: "Tốt, đêm nay không nháo nàng, nhưng ta lặn lội đường xa từ vương phủ đến đây gặp nàng, Nùng Nùng cho ta hôn một cái?"

Trên giường của nàng, đời này hắn không chút ngại ngùng nói ra lời ngon tiếng ngọt mà bản thân chưa bao giờ nghĩ sẽ nói.

"Sao vương gia luôn khi dễ ta?" Phó Dung rầu rĩ oán giận.

Từ Tấn cười khẽ, biết nàng thẹn thùng, hắn chậm rãi kéo chăn xuống cổ nàng. Phó Dung ôm mặt, Từ Tấn chậm rãi dụ dỗ: "Hôn một cái thôi, Nùng Nùng ngoan nào?"

Phó Dung liên tục lắc đầu.

Từ Tấn cười, kéo tay nàng ra.

Phó Dung biết lần này là không thể trốn, cự tuyệt chỉ là giả bộ xấu hổ thuận tiện khó dễ hắn một chút, nên Từ Tấn kéo, nàng cũng thuận theo, nhắm mắt chờ hôn.

Từ Tấn nhìn đôi môi hồng nhuận, chậm rãi lại gần. Hô hấp giao thoa, chạm như chưa chạm, nhịn nhịn, đổi thành hôn mặt Phó Dung.

Phó Dung hơi bất ngờ nhưng vậy càng tốt.

Chỉ là, làm Phó Dung phát hiện Từ Tấn thay vì hôn nàng không bằng nói là chó liếm: "Đủ rồi, ngươi..."

"Nùng Nùng trang điểm?" Từ Tấn thở hồng hộc ngẩng đầu, một tay ôm chặt không cho nàng trốn.

Phó Dung cố gắng giải thích: "Ta không hiểu vương gia nói gì."

"Sao mặt bên này trắng hơn bên kia? Thiếu chút nữa bị nàng gạt." Từ Tấn ôn nhu trào phúng, ngón trỏ nhẹ nhàng vuốt ve sườn mặt chưa bị hắn hôn, dần dần lộ ra sắc mặt hồng nhuận: "Dám giả bệnh lừa ta, đáng giận không?"

Nói dối bị vạch trần, Phó Dung cúi đầu ủy khuất: "Ta muốn lừa ngươi sao? Không phải do mỗi lần vương gia đến đều phi lễ ta? Ta không có khí lực lớn như vương gia, chỉ có hạ sách này."

"Nàng chắc chắn thân thể nàng không thoải mái ta sẽ rời đi?" Từ Tấn không hỏi sao nàng biết hắn đến.

Phó Dung cắn môi, ngước mắt nhìn hắn, lại lập tức chuyển đi: "Ta muốn thăm dò xem vương gia có thật lòng thương ta."

"Kết quả thế nào?" Nàng nũng nịu, Từ Tấn nhịn không được xoay người áp lên người nàng, một tay chống đỡ giường, một tay nâng mặt nàng.

Tư thế này quá nguy hiểm, Phó Dung sinh lòng cảnh giác, sợ hãi cầu xin: "Vương gia quá thông minh ta không đoán được, chỉ là vương gia định không để ý danh dự của ta sao?"

Mắt đẹp dấy lên ánh nước, nước mắt phảng phất tùy thời sẽ rơi, Từ Tấn cúi đầu hôn lên, thở dài: "Ta thật lòng thích nàng, trước khi kết hôn ta nói không chạm vào nàng thì tuyệt đối sẽ không chạm. Nàng biết ta nói không chạm là không chạm vào cái gì."

"Nhưng hiện tại ta cũng không thích, vương gia thích ta thì nên thủ lễ." Phó Dung nhắm mắt giảng đạo.

Từ Tấn cười, ngón trỏ vuốt ve khóe miệng nàng: "Nàng rời nhà ra ngoài, có nhớ mình là tiểu thư khuê các hay tùy tâm sở dục, giờ lại yêu cầu ta quân tử? Nùng Nùng, sách vở là chết, chúng ta nhất định là vợ chồng, một số việc không cần so đo quá nhiều. Hơn nữa, không phải lúc nào tới ta cũng như vậy, hôm nay không phải có việc mừng sao?”

Nam nhân dẻo miệng giảo biện, Phó Dung nhất thời không thể phản bác, đợi nàng chuẩn bị mở miệng thì đã bị chặn lại.

Bốn môi kề sát ướt át, chỉ có thể cùng hắn cướp đoạt mới thở được nhưng cướp tới đoạt lui, khí lực đều bị hắn hút hết, thuận tiện gọi dậy ký ức ngủ say. Từng hình ảnh cùng hắn quấn quýt si mê hiện lên trong đầu, như người đói bụng gặp bữa ăn ngon, có độc cũng không thể từ chối. Hiện thực và hồi ức giao thoa khó phân biệt, lý trí và dục vọng đấu tranh giằng xé, Phó Dung bắt đầu hận chính mình, vì sao không thể khống chế thân thể, lại hận Từ Tấn bá đạo thành thạo...

"Ngươi..."

Hiện tại tới lượt Từ Tấn cầu nàng, bàn tay ngỗ ngược thăm dò vào váy ngủ của nàng tạm dừng lại, môi khẽ chạm vào môi tiểu cô nương, âm thanh khàn khàn ôn nhu, phảng phất chỉ cần nàng theo hắn, cái gì hắn cũng nguyện ý nghe nàng: "Nùng Nùng đừng sợ, chạm một chút, sau này nàng nói gì ta cũng nghe, Nùng Nùng..."

Nói xong, sợ nàng cự tuyệt, một lần nữa chặn miệng nàng lại hôn sâu, tay thì đột phá áo lót mỏng.

Thân thể Phó Dung run lên.

Lòng hắn rung động.

Cùng ký ức kém khá xa, làm hắn thỏa mãn trước nay chưa từng có, nhỏ nhắn xinh xắn càng chọc người thương xót.

Hai đời chưa từng thử qua hái hai nơi một lúc, Từ Tấn kìm lòng không được lưu luyến đi xuống. Nàng không thể nói chuyện, thân thể lắc lư kháng cự, hắn cọ cọ theo cử động của nàng. Phó Dung nhận thấy uy hiếp, thông minh bất động. Từ Tấn thất vọng, ngón trỏ bản năng đè xuống địa phương nàng sợ nhất. Từ Tấn rốt cuộc nhịn không được, tay tiếp tục khi dễ nàng, đầu cũng đi xuống, cách áo mỏng nhấm nháp.

Phó Dung giương đầu lên, cắn chặt, hai tay nắm tóc hắn muốn bức, hắn lại không sợ đau, liên tục không ngừng...

Trong màn lụa rốt cuộc bình tĩnh trở lại, đồ ngủ Phó Dung đã ướt phân nửa.

Nàng đưa lưng về phía Từ Tấn, cũng không đắp chăn, mặc Từ Tấn bồi tội thế nào cũng không thèm để ý.

Từ Tấn biết lần này mình đã chọc giận nàng, hắn không hối hận nhưng lại sợ bộ dáng không có sinh cơ của nàng.

"Nùng Nùng, ta không dám nữa, nàng tha thứ ta lần này?" Từ Tấn thay nàng đắp chăn, cúi người dỗ dành.

Phó Dung không chút động lòng.

Trên người Từ Tấn vốn có chút mồ hôi, sốt ruột càng nhiều hơn: "Nùng Nùng, danh sách tuyển chọn thị vệ lần này ta đã tra qua, với bản lĩnh của ca ca nàng và Lương Thông, khả năng vào tam giáp rất cao. Ta đã sắp xếp điều ca ca nàng vào Kim Ngô vệ, Lương Thông đi trung quân phủ đô đốc, đều là thất phẩm. Nàng đừng ngại quan nhỏ, lần tuyển chọn này chỉ có bốn vị trí thất phẩm, còn lại đều là thị vệ tiểu tốt."

Lòng Phó Dung khẽ động.

Đời trước ca ca và Lương Thông đều bắt đầu là phủ quân vệ. Phủ quân vệ và Kim Ngô vệ đều là kinh vệ bên cạnh Hoàng Thượng, chỉ là không có nhiều cơ hội diện kiến Hoàng Thượng như Kim Ngô vệ.

Nhưng nàng không hiếm lạ.

Ca ca tự thân có thể thăng chức, nàng không vội, không giống việc phụ thân sớm vào kinh có ý nghĩa lớn với nàng, nên Từ Tấn đừng nghĩ dùng cái này lấy lòng nàng.

"Phải không? Có phải vương gia cảm thấy cho ta chỗ tốt, ta cứ thế mặc vương gia xử trí? Không bằng vương gia sắp xếp ca ca ta chức quan cao hơn, có lẽ ta sẽ cao hứng tự tiến cử hầu hạ chăn gối..." Nói chưa dứt, đột nhiên ôm mặt khóc.

Lần này Từ Tấn bắt đầu hối hận, muốn ôm nàng vào ngực, Phó Dung bỗng ngồi dậy, chửi nhỏ: "Ngươi đi, không đi ta chết cho ngươi coi!"

"Ta..." Từ Tấn muốn tranh thủ thêm một chút, thấy Phó Dung thật sự muốn cắn lưỡi mới vội xuống giường, cách màn lụa bồi tội: "Ta, mấy ngày nữa ta lại tới thăm nàng, nàng yên tâm, trước khi kết hôn ta tuyệt sẽ không đường đột như vậy, bằng không phạt ta, phạt ta... Sẽ không được gặp lại nàng."

Phó Dung cười lạnh.

Từ Tấn mơ hồ nhìn thấy, biết đêm nay nói gì nàng cũng không nghe, nhắc đèn lồng rời đi.

Người vừa đi, bả vai Phó Dung đcương cứng nhất thời suy sụp xuống, ngã xuống giường sinh hờn dỗi.

Từ Tấn liên phát thề đều không chịu nói ác lời, nhất định là tà tâm bất tử, nếu nàng dễ dàng thỏa hiệp, hắn sẽ được nước lấn tới nên trong thời gian nàng phải tận dụng cơ hội này mặt lạnh với hắn, thanh tĩnh ngày nào được ngày náy.

Nghĩ xong rồi, cảm giác trước ngực một mảnh mát lạnh, Phó Dung đứng dậy đổi áo ngủ, trở lại trên giường.

Ngoài cửa sổ, Từ Tấn nhẹ một hơi.

Rốt cuộc ngủ, vừa mới nghe nàng đứng dậy, hắn còn nghĩ nàng luẩn quẩn muốn tự sát...

Thủ tới canh ba, Từ Tấn mới vào phòng lại, thấy nàng ngủ say mới yên tâm rời đi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »