Con Đường Sủng Hậu (Sủng Hậu Chi Lộ)

Lượt đọc: 33231 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 36

❊ ❊ ❊

​Từ Tấn lời ngon tiếng ngọt, Phó Dung vào tai trái ra tai phải, hoàn toàn không để trong lòng. Đêm nguyên tiêu cả nhà đoàn viên, dù thích nàng Từ Tấn cũng không thể bỏ lỡ cơ hội săn đón hoàng thượng, tám phần là có công vụ thuận đường ghé qua.

Tưởng nàng là tiểu cô nương mới lớn sao?

Lười vạch trần hắn, Phó Dung nhìn cửa phòng, cắn môi nhìn dục vọng chất chứa trong mắt nam nhân, buông mi thúc giục: "Gặp cũng gặp rồi, vương gia đi nhanh đi, nha hoàn nghe được động tĩnh, ta chỉ có chết tuẫn tiết."

Nếu là ban ngày, nàng nhất định sẽ tìm ngọc bội long văn trả cho hắn nhưng đêm khuya tĩnh lặng cô nam quả nữ, tuyệt đối không phải thời cơ tốt để nói chuyện. Nàng lại vừa lộ chân, Phó Dung nhớ rõ Từ Tấn thích nhất chân của nàng, luôn thích nâng nó lên gây sức ép.

Phù dung trong trướng, mĩ nhân tóc đen tán loạn gối trên gối, trên mặt bởi vừa tập những động tác cổ quái kiều diễm như hải đường, lông mi khẽ động, môi hồng mím chặt, nhìn thế nào đều là ngượng ngùng đan xen bực bội, còn vài phần sợ hãi e ngại. Từ Tấn cố nén ý muốn đưa tay sờ chân nàng, ôn nhu nói: "Yên tâm, nàng ta trúng mê hương, ngủ rất trầm, sẽ không nghe thấy."

Lại thủ đoạn này!

Phó Dung nhịn không được trào phúng: "Mê hương của ngài đúng là đồ tốt, vừa ám toán ca ca ta vừa mê choáng nha hoàn của ta, vương gia sao không trực tiếp dùng trên người ta?"

Từ Tấn không có một chút cảm giác chột dạ, nhìn bộ dáng châm chọc của nàng như đang làm nũng. Lại nghĩ tới đêm nay nàng hờ hững với Tề Sách, không thèm liếc nhìn Từ Yến, rõ ràng là nhớ thương hắn, tâm tình càng tốt.

Tâm tình vừa tốt, dỗ người càng ngọt: "Còn giận sao? Lần trước tình thế bất đắc dĩ, chúng ta không quen, đêm nay là sợ nàng ầm ĩ? Còn nàng, ta chỉ ước nàng tỉnh táo tâm tình với ta?"

Muốn cưới nàng làm vương phi nên phải tôn trọng, trước khi thành thân nháo một chút là tình thú, nếu qua loa muốn nàng, nhất định nàng sẽ bực chết. Thiếp thất thì không cần trăm phương ngàn kế, cứ lo chính mình khoái hoạt là được.

Lời này nói ra, dù biết là giả nghe cũng thoải mái.

Phó Dung nhìn hắn, tay nhỏ trong chăn lặng lẽ sờ sờ áo ngủ trên người, thả mềm ngữ khí: "Vương gia muốn nói chuyện có thể tới nhà chính chờ được không, Phó Dung đứng lên sửa soạn một chút? Chật vật thế này thật thẹn với ngài." Đuổi không đi, đành phải vững tinh thần ứng phó.

Từ Tấn lại thích nhìn nàng nằm, lập tức nói: "Không cần không cần, nàng cứ nằm thoải mái, ta vừa thấy nàng ra mồ hôi, đứng lên mặc đồ, lỡ bị bệnh thì sao? Ta..."

Định quan tâm thân thể nàng một chút, lại thấy mĩ nhân trên giường lạnh mặt, ánh mắt nhìn hắn như muốn ăn tươi nuốt sống, Từ Tấn không khỏi dừng lại.

Phó Dung nhân cơ hội trách mắng: "Vương gia ban đêm xông vào khuê phòng, ta lại không tiện cùng vương gia nói chuyện, vương gia chỉ muốn nhìn thì làm ta choáng váng luôn đi, miễn làm ta xấu hổ tức giận."

Từ Tấn thấy nàng cương liệt như thế không biết nên hỉ hay bực, nhưng hắn thật sự muốn bình tâm tĩnh khí nói chuyện với hắn, liền đứng lên: "Tốt, vậy nàng sửa soạn đơn giản, không cần chải chuốt, lát lại đi ngủ."

Phó Dung không trả lời, nhìn cửa chờ hắn rời đi.

Từ Tấn lưu luyến nhìn nàng một cái mới quay người.

Mắt thấy hắn ra khỏi phòng, Phó Dung mới chậm rãi vén chăn, rón ra rón rén đi tới trước cửa, chờ một lát, lặng lẽ vén màn lên, đẩy nhẹ một chút thì thấy giày nam nhân ở phía dưới nhanh chóng tránh né, nhanh chóng thối lui. Phó Dung bĩu môi, đóng chặt cửa lại.

Nghĩ tới nam nhân đi vào không một tiếng động, Phó Dung gài then cửa, kéo ghế chặn ở trước, chỉ cần Từ Tấn đẩy cửa nhìn trộm, nàng nhất định sẽ nghe được động tĩnh.

Sắp xếp ổn thỏa, Phó Dung mới chọn một bộ y phục nhẹ nhàng mặc vào, tóc dài đơn giản búi lên, ngoại trừ ngọc trâm, không mang bất kỳ trang sức nào. Soi gương, bảo đảm không thất lễ, mới đi tới hòm xiểng lấy hộp gỗ nhỏ ra.

Nàng cúi đầu trầm tư nhìn hộp gỗ trong tay.

Làm sao để hắn cam tâm tình nguyện thu hồi ngọc bội?

Khi Từ Tấn trở lại khuê phòng đã là một khắc sau.

Kỳ thật lúc chờ bên ngoài, Từ Tấn có cảm giác như đang hẹn hò lén lút, không chỉ mình hắn đơn phương chạy đến, mà nàng cũng đợi hắn, hơn nữa vì thấy hắn mà chú ý ăn mặc. Cô nương chỉ làm đẹp vì nam nhân mình thích, thời gian càng dài chứng tỏ càng dày công, hắn càng chờ mong.

Tuy nhiên, khi nghe nàng kéo ghế, Từ Tấn giả bộ bình tĩnh đi vào, lại thấy nàng một thân y phục nhàn nhã. Tiểu cô nương xinh đẹp dù mặc vải thô cũng xinh đẹp nhưng so với lúc ra ngoài ngắm hoa đăng thì lúc này quá qua loa có lệ.

Từ Tấn khó hiểu nhìn nàng.

Phó Dung không nhìn hắn, mở cửa xong thì quay người đi tới ngọn đèn trước bàn, ngồi xuống bên trái, mời Từ Tấn ngồi đối diện.

Nàng ngồi đoan chính, phong phạm của danh môn quý nữ, Từ Tấn bước chậm tới, ngồi xuống thì đột nhiên hiểu.

Nàng dày công ăn mặc, chẳng phải biểu lộ có ý với hắn? Cô nương này giỏi nhất là giả bộ, hiện tại là lúc cần rụt rè...

"Vương gia có gì muốn nói?" Phó Dung bình tĩnh.

Từ Tấn nghe nàng bệnh nên vội chạy đến quan tâm, mong nàng sớm thích hắn.

Lời như vậy nếu nàng kiều diễm nằm trên giường hoặc cười nhu hòa như trước mặt ca ca nàng hoặc ngấn lệ ủy khuất đáng thương, Từ Tấn đều có thể mở miệng, nhưng nàng lại nghiêm trang, cách bàn mà ngồi, Từ Tấn lại không thể mở miệng.

Ánh mắt đảo qua màn giường, Từ Tấn chậm rãi nói: "Lần trước chia tay ta nói có cơ hội sẽ đến gặp nàng, hiện giờ đã hơn bốn tháng, không đến lại sợ nàng hiểu lầm ta thuận miệng hứa hẹn. Còn nàng sao lại gầy như vậy?"

Phó Dung đợi chính là câu này, thở dài: "Năm sau bị bệnh một trận, vương gia đến sớm mấy ngày, sợ sẽ bị dọa."

"Nghiêm trọng vậy, đã đỡ hơn chưa?" Từ Tấn đã sớm bất mãn đối với khoảng cách giữa hai người, nghe vậy thì vụt đứng lên, chạy tới bên người Phó Dung nghĩ cùng nàng ngồi chung một ghế. Phó Dung tức muốn đứng dậy, bị Từ Tấn cưỡng ép đè trên đùi, một tay ôm eo một tay sờ cổ tay nàng, trầm giọng nói: "Đừng động, ta biết xem mạch, nàng để ta xem, ta mới yên tâm."

Nói xong đã chế trụ cổ tay Phó Dung, nhíu mày, thần thái chuyên chú.

Phó Dung không biết hắn có bản lãnh này, dù sao cũng giãy không thoát, nửa tin nửa ngờ mà chờ. Trong phòng im lặng đến mức có thể nghe tiếng nam nữ hô hấp.

Sau một lát, Từ Tấn lắc đầu: "Mạch tượng phù phiếm, không rõ bệnh gì, lang trung nói sao?"

Phó Dung lộ vẻ thất vọng, Từ Tấn tăng chút khí lực, xoay nàng đối mặt với mình, trong mắt nhiều hơn khẩn cầu: "Ta còn phải suốt đêm chạy về kinh thành, cho ta ôm một chút? Ôm một cái, tuyệt không làm gì khác."

Phó Dung ngây ngẩn, ngay sau đó nước mắt lã chã, cúi đầu oán: "Vương gia nghĩ gì? Ta bệnh là do ngài, kính xin vương gia buông tha, thu hồi ngọc bội, về sau đừng dây dưa, dân nữ chịu không nổi."

"Sao nói vậy?" Từ Tấn nâng cằm nàng lên, nhìn ánh mắt hơi nước mờ mịt.

Phó Dung yên lặng rơi lệ, quay đầu kể khổ: "Ngài là vương gia, ta là nữ nhi của một tiểu quan tứ phẩm, luận thân phận căn bản không xứng, vương gia tặng ta ngọc bội làm gì? Ta ngày đêm nghĩ tới nó, giấu trên người không ổn, đặt trong phòng lại sợ bị phát hiện, thời gian dài, bệnh không dậy nổi, may mà trời cao thương xót... Vương gia, cầu ngài thu hồi ngọc bội, để ta an tâm sống tiếp."

Bệnh của nàng chỉ người nhà biết, Từ Tấn tâm huyết dâng trào đi hỏi lang trung cũng không ra nguyên cớ.

Mỹ nhân trong ngực lệ như mưa châu, mảnh mai chọc người thương tiếc, Từ Tấn trầm mặc: "Nàng thật sự không muốn ngọc bội?"

Phó Dung nhắm mắt: "Tư định chung thân vốn là không đúng, lại định trước không có kết quả, ở cạnh ta chỉ tăng thêm phiền não."

Từ Tấn thận trọng cân nhắc, lặng lẽ cười.

Nàng luôn miệng cường điệu thân phận chênh lệch, là hi vọng hắn cho nàng lời hứa?

Hắn có thể cho, chỉ cần nàng biết cuối năm cả nhà nàng có thể vào kinh, nàng chắc chắn mừng như điên?

Nhưng hắn không thích nàng dùng phương thức này đòi hỏi. Chút việc nhỏ, Từ Tấn cam nguyện dung túng nàng tính toán; mưu trí; khôn ngoan, đại sự tuyệt đối không được, nàng muốn cầu cái gì phải thẳng thắn.

Thị sủng sinh kiều là nên xem lại.

"Tốt, ngọc bội ta thu, nàng đừng khóc nữa."

Từ Tấn lấy ngọc bội chẳng biết được nàng nắm trong tay từ lúc nào, thả vào trong ngực giấu kỹ. Thấy nàng nâng mí mắt, mắt to ngập nước như có chút kinh ngạc, hắn nhẹ nhàng cười: "Ta đáp ứng yêu cầu của nàng, nàng phải đáp ứng ta một chuyện?"

Phó Dung kìm lòng không được: "Chuyện gì?"

Tầm mắt Từ Tấn từ đôi mắt ướt dần dần dời xuống, rơi vào môi nàng, khựng một chút, hắn giơ ngón trỏ chạm vào, khàn giọng: "Vì nàng, ta suốt đêm bôn ba, không nghĩ nàng một lòng cự tuyệt. Đường đường là một vương gia chi tôn, ta không làm khó nàng, chỉ là không cam tâm. Quay đầu ngẫm lại, nàng và ta vì một nụ hôn mà kết duyên, hiện tại chia tay, ta lại hôn nàng một cái, xem như có thuỷ có chung?"

Phó Dung nhíu mày. Có chuyện càn quấy vậy sao?

Nói dễ nghe vậy, không phải chiếm tiện nghi của ta sao?

"Ta..."

Như đoán được suy nghĩ trong lòng nàng, Từ Tấn đè lại môi nàng, ánh mắt thâm trầm: "Nếu không đáp ứng, ngọc bội vẫn là của nàng." Nể tình nàng bệnh nặng, hắn cho nàng cơ hội đổi ý.

Phó Dung làm sao có thể đổi ý?

Dùng một nụ hôn đổi hắn một đi không trở lại, nàng cao hứng còn không kịp.

Trên mặt đau buồn như bị bức làm chuyện bất đắc dĩ, bất lực nhắm mắt lại: “Vương gia nhất ngôn cửu đỉnh, đừng khi dễ ta."

Từ Tấn cười lạnh,ôm nàng đi tới giường.

Phó Dung kinh hãi, hai tay chống lồng ngực hắn giãy giụa: "Vương gia làm gì vậy? Ngài đừng khinh người..."

"Ta chưa làm gì."

Từ Tấn bá đạo đè lên người nàng: "Lần trước hôn thế nào, đương nhiên kết thúc như vậy."

Phó Dung phẫn nộ nhìn hắn.

Từ Tấn lấy tay che khuất mắt nàng: "Ngoan, hôn xong ta sẽ đi, nàng không nghe lời, ta lại dây dưa." Nói xong không nhúc nhích, đợi nàng lựa chọn.

Ánh mắt nhìn không thấy, lý trí dần cảm nhận thân thể nam nhân rắn chắc trầm trọng, nước mắt lặng lẽ tràn ra, theo kẻ tay nam nhân chảy xuống: "Ta tin vương gia."

Từ Tấn chỉ giận nàng nói dối, cũng không nghĩ không bao giờ để ý tới nàng, thấy nàng khóc như vậy có chút mềm lòng nhưng hắn chỉ dời tay, nhìn nàng nhắm chặt mắt, cúi đầu che lên.

Đêm đông trong trẻo, môi nàng thoáng lạnh, môi hắn lại như lửa nóng.

Hai đôi môi dán vào nhau, hai thân thể đồng thời xiết chặt, Phó Dung nắm đệm giường, Từ Tấn sâu sắc hôn.

Có âm thanh ái muội truyền tới.

Phó Dung không thể tự mình kiểm soát thân thể, mặc hắn nhẹ nhàng thưởng thức. Khớp hàm bị khấu mở, hắn không chậm không vội, nàng chung quanh trốn tránh, cuối cùng vẫn bị hắn bắt được, hoặc mút hoặc đảo quanh, dẫn tới từng trận run rẩy. Cảm giác này quá mức nguy hiểm, lần đó quá mức khắc sâu, Phó Dung đè nén rung động trong thân thể, Từ Tấn đuổi sát không buông, như chiến trường tranh đoạt, không ai phục ai.

Tay nam nhân bắt đầu không thành thật, Phó Dung bừng tỉnh, phát hiện Từ Tấn đang dùng biên độ khó có thể phát giác nhẹ nhàng cọ nàng.

Phó Dung sợ, biết nam nhân này ăn mềm không ăn cứng, nàng trầm thấp khóc lên, bả vai nhẹ rung, như mưa đánh hoa run.

Từ Tấn chậm rãi ngẩng đầu, còn chưa hôn đủ nhưng nhìn tiểu cô nương nhắm mắt khóc nức nở, ủy khuất rơi lệ, hắn đột nhiên đứng dậy, nhanh chóng vòng qua bình phong mới dừng lại: "Ta hỏi lần nữa, nàng không muốn gả cho ta?"

Phó Dung kéo chăn phủ đầu khóc.

Như đứa nhỏ bị chọc giận.

Từ Tấn nắm chặt tay, chậm rãi quay người rời đi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »