Con Đường Sủng Hậu (Sủng Hậu Chi Lộ)

Lượt đọc: 33236 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 43

❊ ❊ ❊

Tề Trúc cũng nhận được thiếp mời của Quận vương phủ.

Nàng ngồi trước cửa sổ, ánh mặt trời chỉ chiếu vào được một bên mặt, nhìn thiếp mời đặt trên bàn. Gió nhẹ từ bên ngoài thổi vào, phất động mạng che mặt phất phới, có nước mắt trong suốt rơi xuống.

Muốn chạm vào thiếp mời lại nhìn thấy lụa trắng quấn trên tay, bất lực mà rũ xuống.

Nếu... Nếu còn lành lặn, nàng chắc chắn rất cao hứng?

Nàng lớn hơn Từ Tịch hai tuổi, lúc nhỏ thường qua đó chơi, Quận vương phi trời sinh lạnh lùng cũng ưa thích nàng, mỗi lần từ kinh thành trở về đều nhớ tặng lễ vật cho nàng. Tề Trúc luôn cảm thấy, đợi nàng lớn lên nhất định sẽ gả cho Từ Yến - Từ Vân Thăng, thế tử ôn nhuận như ngọc của Quận vương phủ.

Nhưng… lúc nàng tới tuổi đàm hôn luận gả, Phó Dung xuất hiện, tựa như đóa mẫu đơn được trời cao ưu ái giữa muôn vàn loài hoa, lần đầu lộ mặt trong yến tiệc lập tức đoạt lấy tầm mắt tất cả các phu nhân, cô nương, có đố kỵ, có hâm mộ, ai cũng không thể phủ nhận, Phó Dung mới là tuyệt sắc mỹ nhân của Tín Đô thành.

Dù phụ thân chức cao vọng trọng cũng ở tận Thiểm Tây xa xôi, ngược lại không bằng chức quan phụ mẫu của Phó Phẩm Ngôn. Những tiểu thư luôn thích vây quanh nàng đều chạy theo tỷ muội Phó Dung, những phu nhân, thái thái đều ca khen tỷ muội Phó Dung, ngay cả hai ca ca cũng bắt đầu quan tâm các nàng.

Này đó Tề Trúc đều có thể chịu đựng nhưng nàng sợ nhất là Phó Dung câu mất tâm Từ Yến. Bộ dáng Phó Dung xinh đẹp, miệng lưỡi ngọt ngào, tổ mẫu đều thích gọi nàng tới hàn huyên, chỉ cần nàng nguyện ý, dỗ tốt Quận vương phi cũng không khó?

Nàng lo trước tính sau, khi biết nha hoàn bên cạnh bị thuỷ đậu, biết thuỷ đậu sau khi lành dễ làm mặt rỗ thì đối Phó Dung hạ thủ.

Không biết Phó Dung có việc gì vui, như hài tử mới sinh ngóng trông rời cao ban phước lành, trời cao liền chủ động ban tặng làm nàng càng ngày càng đẹp, rốt cuộc có một ngày, nàng hấp dẫn ánh mắt Từ Yến, ngay cả Quận vương phi cũng tặng lễ ra mắt cho tỷ muội Phó gia.

So với Phó Dung, nàng hầu như không có khả năng thắng.

Nhưng tại giây phút Tề Trúc do dự tiếp tục hay buông tha, nàng phát hiện ca ca thích Phó Dung, vậy thì, chỉ cần nàng thúc đẩy, Từ Yến vẫn là của nàng!

Nghĩ đến điều này, Tề Trúc đột nhiên trào phúng cười khổ.

Nàng cao hứng mời Phó Dung, cao hứng tạo cơ hội cho ca ca, không nghĩ ca ca thích Phó Dung đến nỗi quên cả muội muội, hại nàng chẳng những không thể gả cho Từ Yến, cũng không gả được cho bất kỳ ai, đời này, chỉ có thể làm gái lỡ thì...

Một tiếng “Ba”, Tề Trúc hất thiếp mời xuống đất.

Nghiêng đầu thấy Tề Sách đã tới từ lúc nào.

Tề Trúc sửng sốt, duy trì động tác phất tay áo một lúc lâu, nhào vào lòng huynh trưởng khóc lóc: "Ca ca, ta muốn đi a, ta muốn đi..."

Tề Sách im lặng ôm muội muội, đợi Tề Trúc dần bình phục, mới thấp giọng khuyên nhủ: "Quên người nọ đi." Muội muội như vậy, đã định trước vô duyên với Từ Yến, nhớ thương chỉ tăng thêm phiền não.

Tề Trúc không trả lời, Tề Sách tỏ ý bảo nàng ra ngoài đi dạo.

Chim hót hoa thơm, dù Tề Trúc không có tâm tình ngắm cảnh, lòng cũng thoải mái không ít, nghĩ tới dạo này Tề Sách thường tới Quận vương phủ: "Ca ca từ Quận vương phủ trở về?"

Tề Sách gật đầu: "Vân Thăng có mấy bản sách hiếm, hắn không cho mượn nên ta đành đi qua."

Tề Trúc tựa vào ngực ca ca, cảm giác kỳ quái đột nhiên xông ra: "Ca ca đổi huân hương? Hình như hương hoa nhài?"

Tề Sách hơi nhíu mày, vội lấy lại thần sắc: "Chắc người hầu cầm nhầm, một lát ta bảo đổi lại. Không nói ta, A Trúc hôm nay làm gì?"

Tề Trúc cúi đầu, thấy Tề Sách không phát giác vừa gọi nhủ danh của mình, nàng thình lình ném khăn tay vào hắn: "Huynh có nữ nhân bên ngoài? Huynh đã hứa sẽ cưới Phó Dung, muội không quan tâm huynh chơi đùa với ai nhưng nếu cưới làm tẩu tử, muội là người đầu tiên phản đối!"

Ca ca là người luôn soi mói, sao có thể dùng huân hương thấp kém như vậy?

Lông mày Tề Sách giật giật, bàn tay dưới gầm bàn gắt gao nắm chặt, cố gắng đè ép bực bội tồn đọng trong người, không muốn ầm ĩ với muội muội, lại không muốn nhẫn nại

chịu đựng tính tình thất thường của nàng, Tề Sách đanh mặt đứng lên, trực tiếp đi ra ngoài.

Tề Trúc sửng sốt, vội vàng đuổi theo, ôm lấy Tề Sách khóc: "Ca ca đừng giận, đừng bỏ mặt muội, muội chỉ khổ trong lòng, huynh thích ai cũng được, chỉ cần báo thù cho muội..."

"Huynh sẽ cưới nàng, muội an tâm chờ."

Tề Sách đẩy tay muội muội ra, không quay đầu lại bỏ đi.

Mùng bảy tháng tư, sinh nhật Từ Tịch, mới hoàng hôn mùng sáu xe ngựa Từ Tấn đã dừng trước cửa Quận vương phủ.

Từ Tấn ngồi trong xe nhắm mắt dưỡng thần, Hứa gia tiến lên nói nhỏ với thị vệ giữ cửa.

Thị vệ khiếp sợ nhìn xe ngựa, vội vàng đi vào hồi bẩm"

Quận vương, bên ngoài có người tự xưng là Túc vương điện hạ tới bái phỏng."

Từ Diệu Thành đang ngồi ở thư phòng vuốt ve một trâm cài Bạch Ngọc vô cùng bình thường, nghe được thì nhẹ nhấc rèm mi lên, nhớ tới Túc vương phụng chỉ thị sát đê điều Hoàng Hà, tính hành trình quả thật nên tới bên này, liền cất trâm vào hộp, vửa tỏ ý bảo đầy tớ đi lấy y phục gặp khách, vừa phân phó: "Thế Tử ở đâu? Bảo hắn thay xiêm y, cùng ta ra ngoài đón khách."

"Dạ."

Chốc lát, hai cha con chạm trán ở tiền viện, Từ Diệu Thành thấy sắc mặt nhi tử hơi khác, quan tâm hỏi: "Thân thể không thoải mái?"

Từ Yến cười cười: “Vừa mới đọc sách nên hơi mệt."

Từ Diệu Thành liếc hắn một cái, cất bước đi trước.

Từ Yến theo bên cạnh phụ thân, hơi mỉm cười.

Phụ thân là đường đệ của Hoàng thượng, mẫu thân là biểu muội ruột thịt của Hoàng thượng, Hoàng thượng nhớ chân tình, mỗi năm đều tuyên cả nhà họ hồi kinh ăn tết, thân là Thế tử Quận vương phủ, hắn cũng thường ra vào cung, cũng có mấy năm đọc sách ở ngự thư phòng, quan hệ khá tốt với mấy vị hoàng tử.

Từ Tấn hơn hắn hai tuổi, ngoài đồng bào đệ đệ Lục hoàng tử, không thấy Từ Tấn đặc biệt thân cận với ai. Từ Yến với hắn chỉ quen biết sơ, nhưng từ năm ngoái, Từ Yến phát hiện dường như Từ Tấn có địch ý với mình, đương nhiên Từ Tấn chưa từng quá phận, chỉ thỉnh thoảng ánh mắt chạm nhau, Từ Yến cảm nhận được tuyệt đối không phải thiện ý.

Một đường hồi ức, rất nhanh đã vòng qua tường xây làm bình phong ở cổng.

Hứa gia ở bên ngoài nhìn thấy, hướng xe ngựa nhẹ nhàng nói một câu, Từ Tấn mới không nhanh không chậm xuống xe, quay người, vừa vặn hành lễ với Từ Diệu Thành: "Năm ngoái từ biệt, mấy tháng không thấy, Vương thúc dạo này vẫn khỏe?"

Túc vương hai chín tuổi, dung mạo rực rỡ mỹ lệ, thần thái sáng ngời, giơ tay nhấc chân từ lúc sinh ra đã có khí độ tôn quý, giữa lông mày lại có khí chất của một tướng quân chinh chiến sa trường, vươn người đứng như thúy bách thanh tùng, dù chưa cập quan nhưng đã không thể dùng cách gọi thiếu niên lang để hình dung.

Nhìn vị xuất sắc nhất trong đám con cháu, Từ Diệu Thành hiếm khi cười: "Ta cả ngày lấy sách làm bạn, tiêu dao qua ngày, không nhọc Cảnh Hành nhớ thương, ngược lại Cảnh Hành còn trẻ đã gánh vác kỳ vọng cao, một đường này xuôi nam vất vả, mau vào phòng uống chén trà."

Từ Tấn khách sáo cảm ơn, ánh mắt nhìn Từ Yến bên cạnh Từ Diệu Thành.

Từ Yến cười gọi: "Tứ ca"

Từ Tấn nhàn nhạt đáp: "Vân Thăng"

Hai người một cái bản năng phòng bị, một cái lòng bất mãn, rất ít nói chuyện, chỉ có Từ Diệu Thành chủ động hỏi thăm Từ Tấn kiến thức trên đường, không khí mới không tẻ nhạt.

Ngồi không lâu, mẹ con Quận vương phi tới.

Từ Tấn không có nửa điểm hảo cảm với hai mẹ con này.

Kiếp trước Phó Dung là người của hắn, hắn có thể không thích nhưng người khác khi dễ Phó Dung tức là không để Túc vương hắn vào mắt, dù ân oán giữa Phó Dung và mẹ con Quận vương phi phát sinh trước lúc vào kinh. Sau khi trùng sinh, Phó Dung là vương phi của hắn, hắn nhìn mẹ con Quận vương phi càng không vừa mắt.

Nhưng hắn vẫn chuẩn bị lễ vật cho bốn người nhà này, đặc biệt là Từ Tịch.

Quận vương phi cũng không mấy thích Từ Tấn. Nàng xuất thân từ Lý gia của phủ Khánh quốc công, thân muội muội là Đoan phi, dưới gối có Ngũ hoàng tử, tuy Hoàng Thượng đã lập Thái tử lại không trở ngại mẫu tộc của vài vị hoàng tử âm thầm phân cao thấp. Bất quá có qua có lại, mặc kệ trong lòng thế nào, Quận vương phi ngoài miệng đều muốn lưu: "Cảnh Hành hành trình vất vả? Khó mới ghé thăm, có thời gian thì ở lại mấy đêm, để Vân Thăng bồi ngươi dạo chơi, Tín Đô tuy không bằng kinh thành nhưng cũng có vài địa phương rất đẹp."

Từ Tấn ra vẻ ngượng nghịu, nhìn Từ Tịch toàn thân đỏ chói, mỉm cười: "Vốn định ở một đêm thì đi, đúng lúc sinh nhật muội muội, Cảnh Hành cung kính không bằng tuân mệnh, sáng hôm sau sẽ lên đường."

Hắn không hay cười, cười rộ lên còn ấm áp hơn nắng xuân hòa tan băng tuyết.

Từ Tịch mới mười hai tuổi, đứng cạnh mẫu thân, nhìn tươi cười như vậy, mặt bất giác đỏ lên.

Từ Tấn không lưu ý, không thích hàn huyên với họ, dẫn Hứa gia đến phòng dành cho khách.

"Chuẩn bị nước, ta muốn tắm." biếng nhác nằm xuống trường tháp, Từ Tấn nhắm mắt phân phó, không biết hắn nghĩ chuyện lý thú gì mà giọng nói có chút vui vẻ.

Hứa gia tận chức tận trách bận rộn, đợi Từ Tấn tắm rửa thoải mái, đợi Từ Tấn dùng xong cơm chiều nghỉ ngơi, đợi hai canh giờ Từ Tấn đi ra, hắn lại quen cửa quen nẻo đến Phó phủ.

Đêm đầu hè yên tĩnh an tường.

Khi Từ Tấn đi tới, Mai Hương gác đêm cho Phó Dung ở gian ngoài đã ngủ rất trầm, cửa phòng khép hờ.

Đẩy cửa bước vào, Từ Tấn không thèm nhìn nha hoàn ngủ trên giường, trực tiếp vào buồng trong.

Tiểu cô nương phiêu nhàn nhạt liên hương trong khuê phòng, một màu tối đen.

Từ Tấn đặt đèn lồng trong tay trên đầu giường, bình tĩnh một lát, mới đưa tay đẩy màn lụa ra.

Động tác khẽ khàng như cành liễu xoay quanh rơi vào nước, tạo nên gợn sóng xoay tròn, Từ Tấn hít một hơi thật sâu, đập vào mắt là hình dáng quen thuộc đang ngủ.

Phó Dung nằm nghiêng mặt hướng vào bên trong, dưới tác dụng của thuốc an thần nên ngủ say sưa, chăn mỏng trên người trượt xuống, lộ ra nửa bên cánh tay tuyết trắng.

Từ Tấn nhìn chằm chằm ruy băng đỏ ở giữa sống lưng nàng, hô hấp nghẹn lại.

Nàng thế nhưng không mặc đồ ngủ?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »