Con Đường Sủng Hậu (Sủng Hậu Chi Lộ)

Lượt đọc: 33159 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 38

❊ ❊ ❊

Tháng ba xuân về, muôn hoa đua nở, Lương Ánh Phương mời tỷ muội Phó Dung đi núi Tử Vi đạp thanh, thuận tiện tắm ôn tuyền.

Đầu năm nay, Phó gia không thể ăn tết vui vẻ, thống khoái, đầu tiên là Phó Dung sinh bệnh, rồi tới chuyện Tề Trúc. Hai nhà quan hệ chặt chẽ, nữ nhi nhà người ta đã mời, họ không thể từ chối nên khi nghe Lương Ánh Phương nói chuyện du ngoạn, Kiều thị liền chuẩn bị mang ba nữ nhi đến thôn trang Lương gia ở vài ngày.

Đêm trước khi xuất phát, oán khí trong lòng Phó Phẩm Ngôn rốt cuộc không đè xuống được, ép buộc thê tử một trận mới thấp giọng thầm oán: “Bọn nhỏ đi chơi, bà theo làm gì?” Mấy mẹ con hoan hỉ đi chơi, mình ông ở nhà nhớ thương, lần này còn mang theo cả Quan ca nhi, làm ông sau khi về nhà không có chuyện tiêu khiển.

Kiều Thị cũng không hoàn toàn đi hưởng thụ vì mình, ôn nhu nói đạo lý: “Bên kia phong cảnh tốt, thích hợp ngày xuân du ngoạn, tỷ muội các nàng ở nhà cũng lâu rồi nên đi giải sầu. Đặc biệt là Uyển Uyển muốn đi cũng không đi, có thiếp theo nó không thể từ chối được. Thiếu Cừ muốn làm chuyện gì không hợp quy củ còn có thiếp, hắn cũng không dám hồ nháo.” Bà không tin trưởng nữ đi, tiểu tế tương lai không tìm cách gặp mặt.

Phó Phẩm Ngôn như cũ không thoải mái, vuốt lưng bà: “Bà không yên lòng Uyển tỷ nhi, yên tâm ta?”

Kiều thị liếc ông một cái, xoay người: “Không phải không yên, thiếp đau lòng người nhiều năm chỉ có mình thiếp, không phải cũng đem theo Quan ca nhi sao? Trong nhà còn mình ngài muốn làm gì đều được, tuyệt không ai gây chuyện.”

Phó Phẩm Ngôn cười nhẹ nhàng, cắn bả vai bóng loáng lộ ra bên ngoài của bà: “Chỉ mới nói đã chua như vậy, ta tìm người thật, bà còn không xé ta ra sao?”

Kiều thị quay lại ôm cổ ông, vừa nghênh ông vừa suyễn nói: “Thiếp mới không xé ngài, thiếp chỉ mang ba tỷ muội Uyển Uyển về…” Nói một nửa liền không nói,

Phó Phẩm Ngôn từ trước ngực bà ngẩng đầu lên, thấy hai mắt thê tử đẫm lệ, nước mắt chảy ra rất đáng thương.

Nhớ lại lời thê tử vừa nói, ông hiểu thê tử muốn nói về nhà mẹ đẻ. Nhưng nhà mẹ đẻ, di nương mất sớm, phụ thân có cũng như không.

“Đừng khóc, ta sẽ canh chừng bà, không cho bà cơ hội chạy trốn.” Trong lòng mềm mại như nước, động tác Phó Phẩm Ngôn càng thêm ôn nhu. Kiều Thị nhìn trượng phu lưu luyến trước ngực mình như đứa nhỏ, khoé miệng lặng lẽ nhếch lên.

Nếu bà đi thôn trang vài ngày cũng không yên tâm, tháng sau còn phải đi kinh thành, ít nhất cũng mất một tháng làm sao qua?

Sáng hôm sau, Kiều Thị rạng rỡ dẫn nữ nhi xuất phát. Hai nhà vẫn ở chỗ cũ hội họp ngoài thành, Lương Ánh Phương cười hì hì leo lên xe ngựa tỷ muội Phó Dung.

Thời tiết mấy ngày nay rất tốt, gió thổi mang theo ấm áp. Khó được ra cửa du ngoạn, Phó Dung cố ý thay áo mới may bằng vải trắng Lê Hoa mặt trên thêu hoa đào, màu trắng tươi mát cùng màu tím thanh nhã. Phó Uyển cũng mặc cùng màu chỉ là thêu hoa sắc vi, rèm xe đột nhiên bị vén lên, làm người ta cảm thấy bên trong ngồi là một đôi hoa tỷ muội.

Lương Ánh Phương thân mật ngồi chen giữa hai tỷ muội: “Đều nói hoa hồng cần lá xanh làm nền, ta làm lá xanh cho hai người đi.”

Phó Dung cố ý trốn ra xa cười nói: “Ngươi sao biến thành lá xanh? Phải là lá đen mới đúng?” Lương Ánh Phương xông lên chọc nách Phó Dung, hai tiểu cô nương một uy hiếp, một cầu xin nháo thành một đoàn.

“Ánh Phương thành thật chút, đừng khi dễ tam muội.” Ngoài cửa đột nhiên truyền tới giọng ổn trọng trách cứ. Động tác Lương Ánh Phương dừng lại, cùng Phó Dung liếc nhau, hai người đều nhìn Phó Uyển. Phó Uyển không biết cúi thấp đầu bao giờ, tay nhỏ nhẹ nhàng nắm chặt khăn, khuôn mặt cười có nét ửng hồng, như nụ hoa ngậm xuân.

Mỹ nhân như vậy, Lương Ánh Phương nhớ kỹ lời ca ca, cố ý đưa tay vén màn xe, nũng nịu thầm oán thiếu niên đang cưỡi ngựa ngoài kia: “Con mắt nào của huynh thấy muội khi dễ Nùng Nùng? Lương Thiếu Cừ, muội là muội muội ruột của huynh, còn Nùng Nùng mấy tháng nữa mới làm em vợ của huynh, tâm của huynh cũng chếch quá đi.”

Trên đường chỉ có xe ngựa hai nhà, nói chuyện tất nhiên không kiêng dè. Lương Thông nhìn chằm chằm vị hôn thê bên trong, nửa điểm tâm tư đều không chịu dùng nơi khác, không nghe thấy muội muội nói bậy, cũng không nghe thấy Phó Dung cười nhẹ chỉ toàn tâm toàn ý nhìn Phó Uyển. Năm trước hắn cho rằng sau khi hai người định thân thì có thể vô tư, nào biết quy định còn chặt hơn, nhiều loại quy củ muốn gặp Phó Uyển càng thêm khó. Lần trước sau khi từ biệt ở Trúc Lâm tự, nhịn cả tám tháng mới có cơ hội gặp mặt.

Ánh mắt nam nhân như lửa, nhìn Phó Uyển đến nỗi không chịu nổi, thấy hai đứa kia chỉ biết cười, Phó Uyển nóng nảy, nhịn không được trừng Lương Thông một cái: “Các nàng nháo liên quan gì đến ngươi? Nhanh đi tới phía trước đi!” Thấy cũng thấy, chẳng lẽ hắn còn muốn đứng tại đây.

Tức giận mà nói một câu răn dạy, Lương Thông nghe thấy cả người căng thẳng, đôi mắt hạnh mênh mông nước, hắn càng nhìn càng yêu mà quên giục ngựa, mắt mở to nhìn xe ngựa đi càng xa. Tới khi muội muội cùng Phó Dung ló đầu ra khỏi xe ngựa nhìn hắn cười to, hắn mới hồi thần.

Không được không được, tiếp tục như vậy uy nghiêm trước mặt hai muội muội còn đâu? Lương Thông kháp đùi một cái, đem bộ dáng xinh đẹp của vị hôn thê áp xuống đáy lòng, lưu trữ vào đêm khuya vắng nguời mà hồi tưởng.

Một đường vừa nói vừa cười, không qua bao lâu đã tới thôn trang. Kiều Thị xuống xe ngựa nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của trưởng nữ còn đỏ, ánh mắt nhìn tiểu tế tương lai vừa hâm mộ vừa vui mừng.

Khi bà còn là cô nương thì không có tư cách tuỳ tiện ra ngoài du ngoạn, cũng không có thiếu niên tâm ý tương thông mà tuỳ hứng, ngược lại có một người để tâm tới bà nhưng bà biết hai người không có khả năng. Đơn giản tránh gặp mặt không có tâm tư lộn xộn, tới khi gả cho Phó Phẩm Ngôn tuy nhu tình mật ý nhưng cũng đã thành phu thê, thiếu đi tình cảm cấm kỵ của tiểu cô nương.

Nên Kiều Thị nguyện ý cho Lương Thông cơ hội, nguyện ý cho nữ nhi thêm chút hồi ức, trái phải đều đính thân, nên có tâm dung túng, sau khi nghỉ tạm một đêm, hôm sau Lương Ánh Phương cùng Phó Dung khuyến khích Phó Uyển đi thả diều thì Kiều Thị khuyên bảo: “Uyển Uyển đi đi, mấy cô nương các ngươi đi hết đi, có các ca ca canh chừng, tận tình chơi là được.”

“Nương, con giúp người trông đệ đệ.” Phó Uyển khẩn cầu, nếu đi Lương Thông cũng sẽ đi, mẫu thân thế nào…

Kiều thị ra vẻ không hiểu: “Quan ca nhi nương có thể tự trông, không cần các ngươi nhớ thương, các ngươi chơi vui vẻ là nương cao hứng.” Bà hiểu, nữ nhi kỳ thật cũng nguyện ý, chờ mong lại sợ không chịu nổi mất mặt, không dám bước ra thôi. Nếu Lương Thông là người xảo quyệt, Kiều thị sẽ không đem nữ nhi đưa ra, nhưng bà cũng lý giải được Lương Thông nhiều nhất chỉ nắm tay thôi, đó chỉ là xúc tiến tình cảm một chút. Thú, không vướng bận, huống hồ Kiều thị lo lắng Lương Thông có chút bản lĩnh gì cùng Phó Uyển nói chuyện.

Kiều thị lo lắng không phải không có đạo lý, một mình Lương Thông còn không chặn nổi tâm tư muốn chạy trốn của Phó Uyển, nếu không có người vui vẻ hỗ trợ. Lương Ánh Phương không cần nói, Phó Dung cũng có tâm thành toàn. Nàng cảm thấy tỷ tỷ quá quy củ, tuy tốt nhưng là chuyện giữa hai vợ chồng, đôi khi quá mức dễ làm nam nhân mất lý trí, sinh hoa tâm. Đương nhiên, Phó Dung không phải nói nam nhân chạm vào nha hoàn nạp thiếp là lỗi chính thê, trong mắt nàng tất cả nam nhân đều không đáng dựa vào. Nhưng hai nguời đã lấy nhau, sao không cố gắng sống tốt qua ngày, hơi dung túng một chút có thể chặt đứt ý niệm tìm người khác của hắn, cuối cùng không phải chính mình hưởng ngon ngọt sao? Đây là đạo lý mẫu thân nói với nàng trước khi xuất giá.

Sau khi gả cho hai nam nhân, Phó Dung càng không nghi ngờ, si tình như Từ Yến, cũng vì nàng mừng rỡ như điên, lạnh lùng như Từ Tấn còn không phải từ một tháng qua một lần mà chuyển thành một tháng vài lần sao? Nhớ lại trước khi Từ Tấn xuất chinh viết thư nói câu kia với nàng, Phó Dung có loại cảm giác nếu Từ Tấn không sớm mất, thì tiểu tử này cũng bị nàng ăn mất.

Nên tới chỗ thả diều, Phó Dung cùng Ánh Phương chạy xa xa thả diều, Phó Uyển làm như không có chuỵên gì chậm rãi đi. Chờ nàng phát hiện ca ca của mình không biết lấy được đồ tốt nào của Lương Thông mà đi tới chỗ tiểu muội. Nàng không khỏi hối hận sao không đem tiểu muội kéo theo, tiểu muội muội sẽ tuyệt đối không cho Lương Thông đến gần nàng.

“Uyển Uyển, nàng hình như cao hơn?” Phía sau vang lên giọng nam khàn khàn, Phó Uyển cắn cắn môi, cầm diều đi về phía trước. Nàng đi, Lương Thông liền đi theo, chỉ là bước chân hắn lớn, đi hai bước đã sánh vai cùng nàng…

Dưới trời xanh, thiếu niên cao lớn cùng cô nương duyên dáng yêu kiều, nhẹ giọng thầm thì. Khúc quanh phía trước, Phó Dung quay đầu nhìn thoáng qua: “Lương ca đủ hài lòng, đáng thuơng ta khi về bị tỷ tỷ quở trách.”

Lương Ánh Phương vỗ vai nàng: “Ngươi yên tâm, tháng chín ta kêu ca ca cho ngươi bao đỏ thật lớn.”

Phó Thần hừ lạnh, dừng bước nói: “Cho hắn một khắc, trong chốc lát chúng ta trở về.”

Lương Ánh Phương có tâm tranh thủ cho ca ca chút thời gian, nghe phía trước có tiếng nước chảy, lôi Phó Dung nói: “Nghe không? Phía trước là Ngọc Long khê ta nói với nguơi, lần trước khi tới ta có đặt cạm bẫy, chúng ta đi xem có lẽ sẽ bắt được cá!”

Phó Dung cũng không muốn đợi ở chỗ này, liền tuỳ nàng ấy: “Chỉ nghe nói trong đất đào cạm bẫy, trong sông cũng làm được sao?”

Lương Ánh Phương cũng không cười nhạo nàng, hưng trí bừng bừng kể bản lĩnh của mình. Phó Thần nhìn hai tiểu cô nương, lại nhìn Lương Thông đi tới gần, do dự một chút cao giọng dặn dò: “Hai đứa đi một lát nhớ trở lại, đừng ở quá lâu.” Nơi này cách Lương gia trang rất gần, Lương Ánh Phương thường tới nên hết sức quen thuộc, hơn nữa nàng biết công phu. Phó Thần lo lắng hơn là Lương Thông chiếm tiện nghi nhị muội, nói chuyện có thể động tay động chân, không có cửa đâu!

Hắn canh chừng tại chỗ, trong tay cầm diều của hai tiểu cô nương đưa cho hắn, hai người Phó Dung bước nhanh tới bên suối, đi ngược dòng khoảng một chén trà, Luơng Ánh Phương đột nhiên bước nhanh hơn, cúi đầu nhìn, bả vai sụp xuống: “Không bắt được cá!”

Phó Dung đến gần nhìn thấy Ánh Phương lôi ra tấm lưới bị rách một lỗ lớn, nhịn không được chê cười nàng. Đang bàn bạc đi về hay dùng tấm lưới rách làm túi đựng cá, trong rừng đối diện đột nhiên xuất hiện một thân ảnh mặc áo màu xanh trúc, một tay xách thùng nước, một tay cầm cần câu, cổ tay áo xắn lên một đoạn lộ ra cánh tay trắng nõn. Nhìn lên trên, chỉ thấy đang gỡ đấu lạp xuống, khuôn mặt thiếu niên thanh tú, trong mắt đào hoa tràn đầy kinh hỷ: “Sao các ngươi ở đây?” Miệng nói xong, ánh mắt không chớp nhìn chằm chằm Phó Dung, hình như có bao điều muốn nói.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »