Con Đường Sủng Hậu (Sủng Hậu Chi Lộ)

Lượt đọc: 33240 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 37

❊ ❊ ❊

Từ Tấn bước đi, Phó Dung dùng góc chăn lau nước mắt rồi thò đầu ra lấy không khí. Bị người khi dễ ngay trong nhà mình, Phó Dung khẳng định tức giận, dù tức giận nhưng vẫn có cảm giác không chân thực. Sao lại dính dáng đến Từ Tấn? Từ Tấn hoàn toàn bất đồng với trí nhớ kiếp trước của nàng.

Kiếp trước vô số lần đồng giường cộng chẩm, Phó Dung vẫn không hiểu Từ Tấn bao nhiêu, hai người giống như kết nhóm sống chung. Ban ngày hắn ở ngoài bận bịu quốc gia đại sự nàng không biết, nàng tiêu dao ở hậu viện chăm sóc hoa cỏ. Đêm xuống, hắn hưng trí thì tới, hai người ôm tồn một phen, mệt mỏi rồi ngủ. Kiếp này, Từ Tấn nói nhiều, cười cũng nhiều, còn lời ngon tiếng ngọt dỗ nàng, biết ỷ thế hiếp người, cùng với vương gia nghiêm túc lạnh lùng trước kia như hai người khác nhau. Hắn thích nàng thật sao?

Phó Dung sờ sờ môi, chợt nhớ tới một chuyện quái dị, Phó Dung biết, kiếp trước nàng là nữ nhân duy nhất của Từ Tấn. Khi đó hắn thiếu chút nữa tìm lầm địa phương thì không thể lừa người khác được, nói cách khác trước khi gặp nàng, hắn chưa từng chạm qua nữ nhân. Trái với ngây ngô kiếp trước, hắn hôn rất điêu luyện, nhất định đã từng hôn.

Chắc có qua lại với cô nương khác nhưng chưa tới bước cuối cùng… Nhất định không phải nha hoàn trong vương phủ hay ca cơ kỹ nữ thanh lâu, hắn là vương gia không cần khắc khe chính mình. Không phải tiện tịch thì chắc là tiểu thư quan gia có chút thân phận, có lẽ Từ Tấn muốn đối đãi với nàng ấy như đùa giỡn với người bên ngoài, sợ làm ra chuyện không hay nên chỉ hôn môi mà không làm gì bên dưới?

Vậy cũng không đúng, nghe nói hắn chậm chạp không nạp thê thiếp nên hoàng thượng tức giận không ít. Nếu hắn thích nữ nhân, kinh thành có nhiều tiểu thư dung mạo xuất chúng vì sao không sớm định ra một người. Biết hôn nhưng không biết làm cái kia…

Lòng vừa động, Phó Dung hưng phấn ngồi dậy, chẳng lẽ Từ Tấn đoạn tụ như lời đồn? Chỉ như vậy mới có thể giải thích vấn đề. Hắn hôn nam nhân nhưng nam nhân không có… Phó Dung lắc đầu không muốn nghĩ tiếp, cân nhắc nguyên nhân Từ Tấn dị thường với nàng.

Đại khái bộ dáng nàng dễ nhìn nên chuẩn bị một ngoại lệ? Sau này nhìn không vừa mắt, hắn cũng không phải không thể cưới nên khi nàng nhiều lần cự tuyệt, hắn mới thống khoái thu lại ngọc bội?

Phó Dung càng khẳng định suy đoán khi nghĩ đến khuôn mặt anh tuấn của Hứa Gia, bằng không sao phải tuyển thị vệ cao cường như vậy làm gì? Phó Dung đã gặp qua thị vệ bên người An vương, trừ thân thể cường tráng cùng người khác thực bình thường. Suy nghĩ cẩn thận, Phó Dung buông màn giường yên tâm đi ngủ.

Phó phủ một mảnh yên tĩnh, chung quanh Tề gia đèn đuốc sáng trưng. Tề Trúc bị nâng trở về, Tề phu nhân hôn mê bất tỉnh, Tề lão thái thái suýt nữa cũng bất tỉnh, may mắn tuổi lớn trải qua nhiều việc nên sau khi bình tĩnh liền sai nha hoàn làm việc đâu vào đấy, nấu nước thì nấu, chuẩn bị vải sạch thì chuẩn bị. Chính phòng an tĩnh, thầy thuốc nổi tiếng ở Tín Đô thành thục xử lý vết thương cho Tề Trúc, chung quanh chỉ có tiếng bước chân nha hoàn lui tới.

Mệnh Tề Trúc không tốt, tai bay vạ gió nhưng nàng nhanh trí lấy hai tay bịt mắt, chỉ là hai tay không che được trán và cổ bị dầu nóng tạt vào, trên người may mà mặc y phục mùa đông dày. Tề Sách được xử lý kịp thời không bị bỏng nặng nhưng đôi tay bị thương nghiêm trọng không dám nhìn tới.

Nghe tiếng rên rỉ đau đớn của muội muội đang hôn mê, Tề Sách vừa đau vừa hận người chịu khổ không phải mình. Đó là muội muội thân sinh của hắn, từ nhỏ đến lớn được nâng niu như hoa như ngọc, chưa bao giờ ăn khổ nhưng hắn làm ca ca không bảo hộ được nàng. Nếu hắn không ham sắc tâm, không một lòng nghĩ đuổi theo Phó Dung, bỏ lại muội muội thì tiện nhân kia sao bắt muội muội làm lá chắn cho ả?

Trong cơn tức giận, Tề Sách xoay người đi ra ngoài, mới tới cửa, quản gia vội vàng chạy tới: “Đại thiếu gia, Phó đại nhân và Phó phu nhân tới!”

Tề Sách nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, đi ra tiếp đón. Phó Phẩm Ngôn và Kiều thị xuống xe, Tề Sách mới ra ngoài, Kiều thị không đợi hắn mở miệng đã nghẹn ngào: “A Trúc thế nào? Đều tại ta dung túng Nùng Nùng hồ nháo, Nùng Nùng không ra ngoài chơi thì A Trúc cũng không đi, đều là ta không tốt…”

Phó Phẩm Ngôn tiến lên vỗ vai thê tử, ý bảo Xảo Hạnh đỡ Kiều thị vào trước, ông nhìn Tề nhị lão gia và Tề Giản theo sau Tề Sách mới trầm giọng nói: “Bá Ngọc, nơi A Trúc có bá mẫu thăm nom, chúng ta đến thư phòng nói chuyện thế nào?”

Đôi mắt Tề Sách đo đỏ mời ông đến thư phòng, Từ Yến muốn đi cùng nhưng bị Phó Thần gọi lại. Vào thư phòng, Phó Phẩm Ngôn khoát tay, lệnh nha hoàn bưng trà ra ngoài, nhìn Tề Sách nói: “Chính Đường đã nói mọi chuyện với ta, không biết hiền chất tính xử lý ba kẻ kia thế nào?”

Tề gia ở Tín Đô có uy vọng cực cao, không lâu sau khi Tề Trúc gặp chuyện, Tề Sách đã phái người thăm dò tình huống đôi vợ chồng kia, chưa hỏi rõ ràng đã bịt miệng đánh một trận rồi nhốt vào sài phòng. Tề Sách nhìn Phó Phẩm Ngôn, trả lời mơ hồ: “Bọn họ hại A Trúc, không thể bỏ qua.” Muội muội đời này bị huỷ, hắn không giết ba kẻ kia thì uổng hắn là huynh trưởng.

Phó Phẩm Ngôn thở dài, thương tiếc: “Bá phụ biết cảm thụ của ngươi, đổi thành Nùng Nùng, bóc một lớp da của chúng còn không đủ. Chỉ là sự tình đêm nay quá lớn, phỏng chừng cả thành đều biết, nếu họ chết lỡ bị người có tâm lợi dụng sợ là liên luỵ cả nhà ngươi. Hiền chất không bằng giao cho quan phủ, nhà tù âm u ẩm ướt, chuột trùng nhiều, bệnh chết trong tù sẽ không ai nghi ngờ.”

Giết người là tội lớn, dù là huân quý trong kinh thành cũng không công khai giết người. Tề Sách được nhắc nhở, trong đầu cũng khôi phục lý trí, đứng lên cảm tạ: “Gia phụ ở Thiểm Tây xa xôi, hai năm qua được bá phụ nhiều lần nhắc nhở, Bá Ngọc vô cùng cảm kích.” Trong nhà nhị thúc tầm thường vô vị, tính tình Tề Giản không lạnh không nóng, không đủ mưu sự, tổ mẫu mọi chuyện đều đặt trên người muội muội, không ai nhắc nhở hắn. Nếu Phó Phẩm Ngôn đến chậm một bước, hắn chỉ sợ sẽ giết ba người kia.

Phó Phẩm Ngôn đỡ hắn dậy: “Nhất tay chi lao, hiền chất không cần khách khí.”

Tề Sách đứng thẳng, nhìn bên ngoài nói: “Sắc trời không còn sớm, bá phụ, bá mẫu cũng nên về, sáng mai ta đem họ tới quan phủ.” Phó Phẩm Ngôn lưu lại không có tác dụng gì, đi trong sân một lát, Kiều thị cũng đi ra, hai vợ chồng lên xe ngựa, Phó Thần lưu lại Tề phủ.

Vó ngựa đát đát, Kiều thị tựa vào ngực trượng phu, nhỏ giọng nói thương thế của Tề Trúc: “Trung gian hoàn hảo nhưng hai bên mặt không tốt, tóc cũng không che hết.”

Phó Phẩm Ngôn nắm tay bà xoa xoa, trầm thấp dặn: “Ngày sau đi Tề phủ làm khách, cần phải trông tốt con gái chúng ta, một khắc cũng không rời mắt khỏi nàng, có thể không đi càng tốt. Dựa vào tâm tính của Tề Trúc chỉ sợ càng ghen ghét Nùng Nùng.”

Kiều thị không cần ông nói cũng biết, bất đắc dĩ nói: “Đáng tiếc không có cách nào cắt đứt liên hệ… Hay là cuối tháng tư thiếp mang hai tỷ muội vào kinh? Chúng ta để Nùng Nùng ở lại kinh thành, không cần đề phòng tiểu nhân, Chính Đường khảo thí thị vệ hơn phân nửa không thành vấn đề, huynh muội tụi nó ở kinh thành cũng có bạn.”

Phó Phẩm Ngôn nhíu mày, cúi đầu nhìn bà: “Vậy bà muốn Nùng Nùng ở kinh thành bao lâu? Cuối năm có thể ta cũng được điều về kinh thành, huống hồ bên kia ta không thân, Nùng Nùng một mình ở hậu viện gặp chuyện gì Chính Đường không thể ứng phó kịp.”

Kiều thị chớp mắt, đột nhiên ôm cổ trượng phu, mềm giọng cầu nói: “Vậy ông mau nghĩ cách điều đến kinh thành, ông có bản lãnh như vậy, sớm một chút rời địa phương đầm rồng hang hổ này.”

“Bà nghĩ ta không muốn?” Phó Phẩm Ngôn đem thê tử ngồi trên đùi mình làm hai người đối mặt, trán kề trán nói chuyện: “Bản lĩnh của ta lớn cũng không thể bà cầu cái gì đều có… Mà thôi để nhìn xem, nếu Nùng Nùng thích ở lại, thì đợi cuối năm có lệnh điều xuống lại an bày tiếp. Còn nó không thích thì bà mang nó về, dù có đi Tề phủ ta cũng bảo hộ nó chu toàn.” Nếu không ông cũng không lưu lại mạng của Tề Trúc.

“Thiếp biết.” Kiều thị cười hôn ông một cái, trước khi ông phản ứng lại thì che miệng lại, nhớ tới chuyện khác âm thanh càng thêm thấp: “Đêm nay người nọ lưu tại Tề phủ, có thể chịu không nổi mà khai ra chúng ta không?”

Phó Phẩm Ngôn cười cười: “Yên tâm, hắn chỉ biết lấy tiền, không biết thay ai làm việc, thứ hai hắn ở bên ngoài trêu chọc một quả phụ, nhi tử đã ba tuổi. Đêm nay hắn không khai, hắn có thể lấy tiền đoàn tụ vợ con, còn khai không những chết mà cả con cũng phải chết, bà nói hắn chọn bên nào?”

Kiều thị cực khiếp sợ: “Mùng 6 Nùng Nùng bị bệnh, đến giờ mới 8, 9 ngày, ông sao tra ra rõ như thế?”

“Chính bà nói tướng công của bà bản lĩnh, nhanh vậy liền quên?”

Kiều thị một tay ôm cổ ông, tay kia cách lớp quần áo trước ngực ông vẽ vòng tròn: “Thiếp có nói vậy sao? Sao thiếp không nhớ?” Bà giảo hoạt mà quyến rũ, Phó Phẩm Ngôn cúi đầu liền hôn, hai vợ chồng giằng co một lúc, rất nhanh liền về tới nhà, Kiều thị nhớ tới một chuyện: “Vậy ông không sợ về sau hắn lấy chuyện này uy hiếp chúng ta sao? Hoặc hắn không cẩn thận làm lộ ra?”

Phó Phẩm Ngôn cắn lỗ tai bà: “Đương nhiên sợ, nên hắn về không được!”

Một câu thành tiên tri, trung tuần tháng hai, dân chúng trong thành dường như đã quên thảm án vào đêm nguyên tiêu. Ác hán ở trong tù bị nhiễm bệnh hiểm nghèo, thi thể bị cuốn chiếu ném vào bãi tha ma không ai quan tâm.

Tề phủ nhận được tin, sai người đưa một phần tạ lễ. Sau khi Tề Trúc biết đem đồ trong phòng đập hết, Tề Sách vội chạy tới giải thích: “Phó gia giúp chúng ta nên chúng ta phải cảm tạ, muội ở đây làm gì?” Sau khi lành bệnh, tính tình Tề Trúc đại biến, hai ba ngày Tề Sách phải tới trấn an, phí tâm cố sức nên hắn cũng gầy một vòng.

Trên đầu Tề Trúc đội mũ che, khuôn mặt mơ hồ không rõ, chỉ có tiếng khóc truyền ra: “Giúp gì? Đều tại Phó Dung, ca ca mới bỏ rơi muội. Muội rơi vào kết cục này đều do nàng hại! Huynh còn tặng đồ cho họ, đừng cho muội không biết lòng huynh nghĩ gì, không phải muốn lấy lòng Phó Phẩm Ngôn, làm ông ta gả Phó Dung cho huynh? Tề Sách huynh nghe cho kỹ, muội không cho huynh cưới nàng! Huynh còn nhận muội là muội muội thì không được lấy nàng!”

Thét lên một tiếng cuối cùng mang theo nức nở, nằm sấp trên bàn ô ô khóc lên. Tề Sách đứng tại chỗ nhìn muội muội khóc tuyệt vọng, trong lòng rất rõ ràng, muội muội không đơn thuần là giận chó đánh mèo, nàng thật sự hận Phó Dung không hi vọng hắn cưới nàng ấy.

“A Trúc đừng khóc, tất cả nghe muội.” Tề Sách do dự không lâu rất nhanh ngồi bên cạnh, cầm lấy tay quấn lụa trắng của muội muội: “A Trúc không thích thì ta không lấy.” Hắn xin lỗi nàng, là hắn thiếu nàng, cùng muội muội so sánh thì Phó Dung tính là gì?

Nhưng khi hắn quyết định, Tề Trúc đột nhiên ngừng khóc, chậm rãi ngẩng đầu, hạ nửa mũ che nửa bên mặt đỏ sậm như ẩn như hiện: “Không, ca ca cưới nàng đi, huynh nhất định phải cưới nàng, muội chỉ cần nàng làm chị dâu.”

Cả đời nàng không ai thèm lấy, nàng muốn Phó Dung bồi nàng, nàng khổ Phó Dung đừng nghĩ tới ngày lành. Tề Sách cứng người, không thể tin mà nhìn muội muội.

“Ca ca không thích nàng sao?” Tề Trúc thu tay khinh khỉnh hỏi. Tề Sách không nói gì, không biết qua bao lâu một tiếng trầm thấp: “Hảo” mới từ trong miệng nam nhân truyền ra, khó có thể nghe thấy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »