Chung Cực Đấu La - Đấu La Đại Lục 4

Lượt đọc: 15138 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313
Tiến »
Chương 185
quang minh thần phụ thể

❊ ❊ ❊

Mênh mông, cường thế, ấm áp, đây là những cảm giác mà quang cầu kia mang tới cho Lam Hiên Vũ.

Không thể nghi ngờ, bị trước mắt này chính là người chưởng khống quang thuộc tính, hơn nữa thực lực còn tương đối mạnh. Ánh mắt Lam Hiên Vũ vẫn rất bình tĩnh, dưới chân hắn đột nhiên gia tốc, nhanh chóng nghiêng người né tránh. Nhưng quang cầu kia cực lớn nên hắn cũng chỉ có thể miễn cưỡng tránh được chính diện, sau đó nhanh chóng phóng ra một tầng băng mà ngăn cản trước người.

Quang cầu xẹt qua, tường băng lập tức tan chảy biến mất, từng luồng thánh quang khổng lồ không ngừng vọt tới hướng Lam Hiên Vũ.

Đúng lúc đó, một luồng quang mang kim sắc cũng phóng ra từ trong người Lam Hiên Vũ, khi nó tiếp xúc cùng tia sáng kia lập tức làm cho luồng kim quang của Lam Hiên Vũ phóng lớn, chính là hồn kỹ thứ hai của Kim văn Lam Ngân Thảo, Phách Thể.

Phách Thể có thể hấp thu ba mươi phần trăm lực công kích của đối phương cho mình dùng, tăng cường tất cả năng lực bản thân, nó không chỉ có kích phát huyết mạch chi lực, mà đồng thời cũng có thể làm suy yếu công kích của đối phương trên phạm vi lớn.

Tiếng Long ngâm trầm thấp vang lên, Lam Hiên Vũ đột nhiên vọt tới trước, không có nửa phần giữ lại liền phát ra công kích mạnh nhất, Kim Long Thăng Thiên!

Một đầu rồng ngưng tụ trước song quyền, khí tức khủng bố bạo phát ra làm Lý Diệu Minh cũng phải cảm thấy cực độ khó thở, mặt hắn lộ vẻ khiếp sợ.

Hai tay Lam Hiên Vũ có hai cái Hồn Hoàn, điều này hiển nhiên không phải hắn có tứ hoàn tu vi, mà là song sinh Võ Hồn. Hắn đồng thời phóng ra cả hai võ hồn, đây chính là đồng thời thi triển hai cái Võ Hồn a! Việc này đã hoàn toàn khác với những hồn sư có song sinh Võ Hồn thông thường.

Theo đạo lý mà nói thì song sinh Võ Hồn phải quay về hoán đổi mới đúng!

Có điều, lúc này Lý Diệu Minh cũng chẳng còn quan tâm đi phán đoán những thứ này, chỉ có thể hít sâu một hơi, hồn hoàn thứ ba lóe sáng. Ngay sau đó là một đạo thân ảnh kim sắc nổi lên phía sau hắn. Đó là bóng dáng một người, hai tay khoanh trước ngực, bộ dáng thập phần thánh khiết. Khí tức quang minh nồng đậm lập tức bộc phát, dường như mọi thứ chung quanh đều vì phần khí tức quang minh này mà trở nên thần thánh.

Ngay sau đó, toàn thân Lý Diệu Minh biến thành màu đỏ rực, hai tay nhẹ nhàng mà đánh về phía trước. Dường như động tác của hắn đã hòa làm một thể với luồng khí tức quang minh thần thánh này. Quang cầu hắn đánh ra không còn là màu trắng lúc trước, mà là một màu vàng sáng lạn.

Hồn kỹ thứ ba, một hồn kỹ ngàn năm, Quang Minh thần phụ thể!

Đây mới là măng lực giúp Lý Diệu Minh có thể trổ tài tại Lăng Thiên học viện, cũng là hồn kỹ mạnh nhất của hắn. Thậm chí là một hồn kỹ có được năng lực tăng phúc cường đại nhất trong tất cả hồn kỹ thứ ba tại Lăng Thiên học viện.

Vì đạt được cái hồn kỹ này, gia tộc của hắn đã phải bỏ ra một cái giá cực lớn. Cũng chính vì có cái hồn kỹ này mới có thể làm cho một người có thực lực cường hãn như Thư Tử Hiên cam nguyện nghe hắn sai đâu đánh đó.

Lúc này, quang cầu màu vàng kia vừa bay ra, quang nguyên tố nhanh chóng ngưng tụ, dường như tất cả nguyên tố quang minh xung quanh đều bị nó thôn phệ, nên bầu trời lúc này đã là một mảnh hắc ám.

Lúc này, trong nội tâm Lam Hiên Vũ cũng rất khiếp sợ, mọi người chỉ ngang tầm tuổi nhau, vậy mà đối phương lại có thể khống chế nguyên tố đến trình độ này, đây là việc hắn còn chưa làm được. Vô luận là thủy nguyên tố hay Hỏa nguyên tố vẫn còn xa xa không đạt được đến cảnh giưới này của Lý Diệu Minh.

Khó trách đối phương dám chủ động tập kích ba người Lữ Thiên Tầm, vì dù không phải đánh lén mà là chính diện đối kháng thì chỉ sợ mấy người Lữ Thiên Tầm cũng chưa hẳn là đối thủ của người ta. Tên Lý Diệu Minh này lại còn có một cái hồn kỹ quang thuộc tính cực cường đại a!

"OANH!"

Kim Long Thăng Thiên đụng vào quang cầu. Lam Hiên Vũ chỉ cảm thấy toàn thân ấm áp, nhưng chỉ nháy mắt sau, một cỗ lực lượng cường đại lập tức ập đến, dường như muốn thôn phệ cả thân thể của hắn.

Huyết mạch kim sắc trong cơ thể Lam Hiên Vũ nhanh chóng vận chuyển, tăng thêm lực lượng Phách Thể mượn tới mới có thể miễn cưỡng ngăn cản. Dù như thế nhưng thân thể hắn vẫn bị oanh kích bay ngược ra.

Lý Diệu Minh cũng cũng không hơn gì, Kim Long Thăng Thiên đã đến, bản thân hắn đột nhiên sinh ra một loại cảm giác bị áp chế mãnh liệt, dường như huyết mạch toàn cơ thể đều ngưng trệ lại, cũng chính vì thế nên lực công kích của hắn cũng không thể phát ra một cách hoàn mỹ.

Theo đó mà đến chính là lực trùng kích khủng bố đến từ Kim Long Thăng Thiên, trong đó có một loại khí tức bộc phát làm huyết mạch của hắn cũng phải run rẩy. Mặc dù hắn không bị đánh bay nhưng cũng phải lui liên tiếp về phía sau ba bước mới miễn cưỡng đứng vững được.

Trong nội tâm Lý Diệu Minh tràn ngập sự khiếp sợ, đồng thời hắn cũng không khỏi âm thầm tán thưởng, thật không hổ là song sinh Võ Hồn, khó trách hắn có thể đoạt được vị trí quán quân hải tuyển! Dưới tình huống tu vi chênh lệch lớn như vậy mà đối phương vẫn còn có thể đánh lui chính mình, hơn nữa, có vẻ như hắn còn không bị mình đánh trọng thương, người này rất khó lường. Chẳng qua là muốn đánh bại được mình cũng không có dễ như vậy...

Hắn vừa nghĩ tới đây lại đột nhiên ngây ngẩn cả người. Trong hai tròng mắt càng toát ra vẻ khiếp sợ. Cả người đã hoàn toàn nhúc nhích không nổi, thân ảnh màu vàng sau lưng cũng biến mất ngay sau đó.

Cả người Lý Diệu Minh đã cứng đờ tại đó, thậm chí ngay cả hai tay cũng giữ nguyên động tác lúc trước. Đúng vậy, vô luận như thế nào hắn cũng không thể tin nổi, sự việc lại đột nhiên biến thành như vậy.

Nháy mắt sau đó, cả người hắn đã hóa thành quang điểm mà vỡ nát. Thư Tử Hiên cùng Hứa Vinh Hâm đều chỉ cảm thấy trên người nóng lên, tựa hồ có thứ gì đó trào vào trong cơ thể bọn hắn.

Chỉ có Lam Hiên Vũ thấy được rõ ràng, lúc trước, trong luồng hào quang đó, trên trán Lý Diệu Minh đã nhiều thêm một lỗ thủng, tính mạng của hắn cũng đã bị mang đi trong khoảnh khắc này.

Có thể bài danh tại mười thứ hạng đầu của hải tuyển thì thực lực có thể nghĩ. Trong nháy mắt vừa quyết định động thủ đó, Lam Hiên Vũ đã làm tốt chuẩn bị cho việc đánh chết đối phương, tuyệt đối không cho đối phương bất cứ cơ hội nào.

Thậm chí hắn đã phán đoán đến việc rất có thể Kim Long Thăng Thiên sẽ không làm gì được đối phương, nên căn bản là Kim Long Thăng Thiên cũng không phải sát chiêu của hắn. Dù biết vậy nhưng hắn vẫn sử dụng là vì tác dụng tăng phúc huyết mạch của Kim Long Thăng Thiên rất lớn, chắc chắn sẽ gây ảnh hưởng lớn tới đối phương, nhất là cảm giác, nhờ đó mà giúp "Sát thủ" sau lưng mình hoàn thành một kích trí mạng.

Một đạo thúy quang hiện lên, lóe trên không trung rồi biến mất.

Mà trong khoảnh khắc Lam Hiên Vũ xuất thủ với Lý Diệu Minh đó, một đạo thương mang vô cùng sắc bén cũng phóng thẳng đến Hứa Vinh Hâm. Hứa Vinh Hâm vốn là một hồn sư loại phi hành, nhưng lúc trước hắn đã bị Diệp Linh Đồng đánh gãy cánh nên lúc này còn đang dựa vào thánh quang để khôi phục.

Nên thời điểm mũi thương phóng tới nơi hắn cũng chỉ có thể vội vàng tránh né. Là một gã đại hồn sư duy nhất trong đội nên thời điểm này hắn vẫn có chút suy nghĩ muốn ỷ lại đồng đội. Thế nhưng địch nhân lại đến quá nhanh. Đối mặt với bạch long thương, Hứa Vinh Hâm vẫn là bị đánh bay lên không trung.

Hắn vội vàng phóng thích hồn kỹ thứ nhất, hai cánh sau lưng giãn ra rồi đạp mạnh xuống. Một cỗ sóng khí mãnh liệt lập tức bộc phát, nhanh chóng đánh lui đám thương mang đang theo nhau mà đến, nhưng Ngân Nguyệt thương mang vẫn để lại trên cánh hắn một đạo dấu vết thật sâu.

Mà lúc này cũng chính là cái nháy mắt Lý Diệu Minh cùng Lam Hiên Vũ chính diện va chạm. Trong mắt Hứa Vinh Hâm thì với tu vi của Lý Diệu Minh, vô luận hắn phải đối mặt với đối thủ như thế nào cũng nhất định có thể chiến thắng, sau đó hắn sẽ có thể tới trợ giúp mình giải quyết địch nhân trước mắt.

Hai hoàn mà thôi, đối thủ cũng chỉ là đại hồn sư mà thôi.

Thế nhưng sau lưng lại đột nhiên mất hết động tĩnh, ngay sau đó, một đạo thúy quang đã đến phía sau hắn. Giờ này khắc này đúng là lúc hắn vừa phóng thích xong hồn kỹ thứ hai, miễn cưỡng ngăn được công kích của Lưu Phong.

Thúy quang lóe lên rồi biến mất! Thân thể Hứa Vinh Hâm cũng trở nên cứng ngắc, luồng thúy quang chui vào từ sau ót hắn rồi lại xuyên qua trán, tính mạng của hắn đã chấm dứt trong nháy mắt đó.

Thúy Ma Điểu!

Không hề nghi ngờ, "Sát thủ"có thể lập tức xuất hiện tại thời khắc mấu chốt nhất, hơn nữa đánh xong hai người kia chính là Thúy Ma Điểu. Từ lúc vừa mới bắt đầu Lam Hiên Vũ đã không có ý định có giữ lại chút nào. Đối với một đối thủ cường đại như thế, đương nhiên hắn đã phải cân nhắc qua vấn đề Lý Diệu Minh từng nghi hoặc lúc trước. Nếu bọn hắn liều đánh lưỡng bại câu thương rồi bị người khác nhặt tiện nghi thì làm sao bây giờ? Hay gặp phải một hồn thú cường đại thì phải làm thế nào?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313
Tiến »