Chung Cực Đấu La - Đấu La Đại Lục 4

Lượt đọc: 15249 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313
Tiến »
Chương 138
không đánh mặt ngươi

❊ ❊ ❊

Căn bản không có thời gian cho hắn suy nghĩ nhiều. Lam Hiên Vũ đã theo bản năng mà cảm thấy mình hẳn là nên liều một chút.

Mãnh liệt hít sâu một hơi, trong quá trình hắn rơi xuống, toàn thân khí huyết nghịch vận, một tiếng long ngâm trầm thấp lập tức phát ra từ trong thân thể của hắn. Trên cánh tay phải, từng mảnh lân phiến màu vàng nhanh chóng lan tràn đến bả vai, Lam Hiên Vũ miễn cưỡng quay lại thân hình đánh ra một quyền. Kim Long Thăng Thiên!

Khi hắn phát ra một quyền này, trong đầu hắn lại theo bản năng mà nhớ tới lúc trước thấy đầu kim long lao tới chiến hạm không gian.

Một loại cảm giác khó nói lên lời lập tức truyền khắp toàn thân. Âm tha h long ngâm vẫn như ẩn như hiện trên người hắn đột nhiên trở nên rõ ràng, trước tay phải của hắn, một đoàn kim quang hình đầu rồng bắn ra.

Đầu sa ngư phía dưới vốn đang mở miệng chuẩn bị thôn phệ hắn, nhưng lúc này lại đã khép kín miệng lớn, chỉ là hướng phía hắn mà vọt tới. Dù có giận thế nào thì Đống Thiên Thu cũng vẫn có chừng mực, nàng cũng không thể lấy mạng Lam Hiên Vũ mạng a!

"Phanh!"

Khi đầu sa ngư màu xanh đậm đụng vào Lam Hiên Vũ thì lập tức, khí thế của nó đã bị khí tức nóng bỏng trên người hắn làm ảnh hưởng giảm bớt vài phần, đúng là bị một quyền của Lam Hiên Vũ nện trở về trong nước. Nhưng Lam Hiên Vũ cũng bị đụng bay lên.

Hai tay Đống Thiên Thu hướng phía dưới mà áp động băng triều, mượn phản lực của mặt nước mà nhảy lên không trung, một cước đá vào mông Lam Hiên Vũ, đá hắn bay sang bờ bên cạnh.

"Bớ người ta, mưu sát chồng rồi!" Lam Hiên Vũ hú lên quái dị. Tuy lực lượng một cước này không nhỏ, nhưng thân thể của hắn lại cực kỳ cứng cỏi, trong cơ thể, vòng xoáy hai màu vàng bạc xoay tròn tốc độ cao, hóa giải đi những kình lực lạnh như băng trong người hắn. Mắt thấy mình đã sắp rơi đến mặt đất, hắn làm một cái lộn nhào về phía trước, nhanh chân bỏ chạy.

Đống Thiên Thu đã hung hăng đánh hắn hai cái, lại đạp cho một cước, tức giận lúc nãy cũng vơi đi phần nào. Nhưng tên chết tiệt này lại còn hú lên quái dị rồi mới chạy, nàng lập tức tức giận đến cái mũi cũng muốn lệch ra. Hắn rất đẹp, nhưng làm sao lại hư hỏng như vậy a!

Tên bại hoại này!

Đống Thiên Thu cảm thấy tức giận cực kỳ, nàng điểm nhẹ mũi chân ở trên mặt hồ, nhanh chóng đuổi theo hướng Lam Hiên Vũ.

Bên bờ các học viên cũng đã nhìn tới choáng váng. Trận giao phong liên tiếp của Lam Hiên Vũ cùng Đống Thiên Thu vừa rồi,bọn hắn cũng đã nhìn mà trợn mắt há mồm. Vô luận là Lam Hiên Vũ phản ứng nhanh hay vẫn bản thân hắn da dày thịt béo, hoặc là công kích cường thế của Đống Thiên Thu. Dù sao các học viên của sơ cấp học viện này không có ai cho rằng mình sẽ có thể đánh thắng được cô nương này, đại tỷ sơ cấp học viện đúng là thực chí danh quy.(ý nghĩa đúng như tên gọi)

Trí nhớ của Lam Hiên Vũ rất tốt, hi hắn vừa đi ra liền nhớ rõ tất cả đường vào, lúc này đang chạy như điên, tự nhiên là men theo đường vào mà chạy nhanh về hướng ký túc xá.

"Ngươi đứng lại đó cho ta!" sức chiến đấu của Đống Thiên Thu rất mạnh mẽ, hồn lực cũng khá lớn, Nhưng nếu bàn về thể năng thì nàng lại không thể bằng Lam Hiên Vũ. Lực bộc phát thân thể của Lam Hiên Vũ có thể nói là siêu cường, mỗi học kỳ đều là đánh giá mười cộng cũng không phải là cho không, hắn toàn lực chạy trốn cũng phải nhanh như tuấn mã. Dù sao Đống Thiên Thu cũng không phải hồn sư mẫn công hệ, nên nàng muốn đuổi kịp hắn thì thật là có chút khó khăn. Nàng cũng không thể thật sự đi dùng hồn kỹ có tính sát thương với hắn a.

Hơn nữa, đây là học viện, nếu làm ngộ thương người khác thì phải làm sao bây giờ? Lúc trước ở trên mặt hồ còn dễ, băng chùy không đả thương được người khác, nhưng lúc này đã vào trong học viện, bất cứ lúc nào cũng có thể có người đi ra, bị đả thương thì phiền toái.

Lam Hiên Vũ mang một thân ướt sũng mà vọt vào lầu ký túc xá, hắn cũng không ngồi thang máy mà chạy như bay lên cầu thang bộ.

Đống Thiên Thu vẫn luôn đuổi phía sau hắn không ngừng. Cũng đã sắp đuổi kịp rồi.

"Na Na lão sư, cứu mạng a!" Lam Hiên Vũ kêu lớn.

Đống Thiên Thu cắn chặt hàm răng, nàng giao lên bàn tay trắng nõn, một mảng băng cầu lớn bay tới hướng Lam Hiên Vũ như mưa đá. Lam Hiên Vũ cũng không ngăn cản mà chỉ chạy trối chết, bị băng cầu nện cho kêu đau liên tiếp. Trong lòng của hắn rất rõ ràng, cũng nên để cho Đống Thiên Thu đánh vài cái, chứ nếu không cho nàng hả giận thì đoán chừng cô nương này sẽ đuổi hắn tới cùng.

Rút cuộc đã vọt tới tầng trệt, Lam Hiên Vũ nhanh chóng phóng tới phòng ký túc của Na Na.

Đống Thiên Thu cũng đuổi theo.

Lam Hiên Vũ dùng sức mà đập cửa "Na Na lão sư, cứu mạng." Sau đó hắn liền lấy hai tay ôm đầu rồi ngồi chồm hỗm xuống đó, làm đúng một bộ dáng nguyện bị đánh. Đống Thiên Thu vừa lóe thân đã đến bên người hắn, nàng định đưa tay ngưng tụ băng thương, nhưng nhìn thấy cái vẻ mặt hoảng sợ kia của Lam Hiên Vũ, còn có bộ dáng ngồi yên ôm đầu kia thì trong lòng nàng liền mềm nhũn. Hắn đã không phản kháng, mình cũng không thể thật sự dùng băng thương đi đâm hắn a?

Nàng xông lên, oán hận mà đạp hắn mấy cước "Cho ngươi nói bừa đấy, cho ngươi nói bừa đấy."

Đúng lúc này, cửa phòng mở ra.

Nam Trừng tới mở cửa, vừa hay nhìn thấy một màn trước mắt này, lập tức trợn mắt há mồm. Đống Thiên Thu còn đang đạp hắn, nàng vừa ngoảnh lại thì thấy Nam Trừng, vẻ mặt nàng lập tức trở nên lúng túng.

"Các ngươi..."

Lúc mới ra ngoài còn khá tốt a!

Lam Hiên Vũ ngẩng đầu, hắn làm một vẻ mặt ủy khuất mà nhìn về phía Nam Trừng, "Mẹ, nàng đánh con"

Đống Thiên Thu thiếu chút nữa thì tức tới sặc khí, cái tên chết tiệt này! Có xấu hổ hay không a! Nàng gần như là theo bản năng mà nói ra: "A di, hắn hôn ta."

Lời này mới vừa ra khỏi miệng nàng liền hối hận. Khuôn mặt lập tức mắc cỡ đỏ bừng.

Vốn dĩ khi Nam Trừng nghe Lam Hiên Vũ nói Đống Thiên Thu đánh hắn, lại nhìn bộ dáng hai người như vậy thì trong lòng không khỏi có chút tức giận. Gia đình mình là khách tới, sao ngươi có thể khi dễ con của ta đây? Mẹ nào lại không đứng về phía con mình?

Nhưng khi Đống Thiên Thu vừa nói ra câu này nàng lập tức kinh hãi tới trợn mắt há mồm. Con mình hôn con gái nhà người ta? Đây là cái chuyện gì vậy? Không phải đây là lần đầu tiên bọn hắn gặp nhau sao? Nàng cũng không biết Lam Hiên Vũ đã từng triệu hoán Đống Thiên Thu khá nhiều lần.

Chúng nó còn hơi nhỏ a! Cái tuổi này không thể nói yêu thương a! Thế nhưng thật sự là tiểu cô nương này quá xinh đẹp, rất xứng với Hiên Vũ nhà ta rồi. Bộ dáng tức giận của nàng còn dễ nhìn như vậy đây này. Tất Lam Hiên Vũ cùng Đống Thiên Thu không biết biến hóa trong lòng Nam Trừng lúc này.

Càng làm cho Lam Hiên Vũ tuyệt đối không nghĩ tới là động tác sau đó của Nam Trừng, nàng... đóng cửa.

Đúng vậy, nàng không nói bất cứ câu nào, liền cứ như vậy mà yên lặng đóng cửa lại...

Lam Hiên Vũ trợn mắt há hốc mồm mà nhìn cửa phòng, lại quay về nhìn nhìn Đống Thiên Thu đang tức giận trước mặt, cái này, cái này là tình huống như thế nào? Mẹ yêu quý của mình...làm sao lại như vậy đây?

Lúc này Đống Thiên Thu đã phục hồi tinh thần, nàng nhìn Lam Hiên Vũ cười cười, sau đó hai tay vân vê lẫn nhau, từng đốt ngón tay phát ra âm thanh "Rốp rốp"

"A di thật tốt. Ngươi yên tâm, ta cho a di mặt mũi, không đánh mặt ngươi.""

"A! Cứu mạng...!"

Trong phòng.

Nam Trừng nghe nhi tử kêu thảm thiết bên ngoài, nàng đem việc vừa rồi nói lại cho Lam Tiêu, "Lão công, Làm sao bây giờ a? Na Na đi ra ngoài mua đồ rồi, cũng không ở nhà đấy."

Lam Tiêu cũng là ngẩn người "Tiểu tử con của ngươi cứ thành thật ngồi thụm đó như vậy cho người ta đánh, hiển nhiên là đã chiếm tiện nghi rồi. Việc của bọn nhỏ cứ để chính bọn hắn xử lý là tốt rồi. Chẳng lẽ tiểu cô nương kia còn có thể đánh hỏng hắn sao! Tiểu tử thúi này tốt a! Mạnh mẽ hơn cha của hắn, mới là lần thứ nhất gặp mặt mà đã dám hôn người ta. Có điều, tiểu cô nương kia thật là đẹp, rất xứng với con ta. Ngươi chưa nghe nói sao? Đánh là thân, mắng là yêu, nóng nảy một cước đạp. Lần đánh này nói không chừng sẽ rất hay khi bọn hắn trưởng thành đây."

Đã qua khá lâu, bên ngoài cũng đã an tĩnh.

Đống Thiên Thu không kịp thở ngồi bệt dưới đất, nàng hung dữ mà nhìn Lam Hiên Vũ vừa bị mình tẩn một trận. Nàng đúng là đánh tới mệt luôn. Tất nhiên là không dùng hồn lực đi đánh, nhưng thân là hồn sư nên quyền cước của nàng vẫn là rất nặng đấy.

Vừa nãy Lam Hiên Vũ chỉ ôm đầu, cũng không hoàn thủ, không chống cự. Mặc cho nàng đánh một trận, thái độ của hắn lại là rất tốt. Tức giận trong nội tâm Đống Thiên Thu cũng dần tiêu tan.

Nhưng cứ nghĩ tới tên này chẳng những hôn mình, lại còn làm hỏng thanh danh của mình trong học viện nàng lại muốn đánh hắn thêm trận nữa, hắn đẹp như thế mà sao tâm lại cứ hỏng như vậy đây?

Lam Hiên Vũ ngẩng đầu mà nhìn trộm nàng.

Vừa rồi hắn đã bị đánh rất lâu đấy, cũng rất đau đấy, nhưng muốn nói tới đả thương hắn thì gần như không có khả năng. Cường độ thân thể của hắn tốt hơn người thường không biết bao nhiêu lần. Nên căn bản là cũng không quá đau. (Não ta còn chỗ nào xoắn được thì lão xoắn nốt đi lão Tam, câu trước nói rất đau câu sau lại không quá đau, chết ta mất ?)

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313
Tiến »