Chung Cực Đấu La - Đấu La Đại Lục 4

Lượt đọc: 15256 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313
Tiến »
Chương 192
thực lực tuyệt đối

❊ ❊ ❊

Lúc trước, Lương Thục Thi vẫn luôn không dùng tới hồn Kỹ thứ ba này chính là đang chờ cơ hội.

Lúc này, Kim Ti Ma Viên đánh về phía nàng, tất nhiên sẽ có thể ngăn cản tầm nhìn của Lam Hiên Vũ. Trong mắt nàng, Kim Ti Ma Viên chính là bị Lam Hiên Vũ khống chế, nên nàng mới cho rằng đây là thời cơ tốt nhất.

Sự thật chứng minh, Phân Quang Thiểm của nàng cực kỳ ưu tú, tránh được tất cả công kích, nàng vòng tới, đạp lên cánh tay tráng kiện của Kim Ti Ma Viên mà mượn lực bắn dựng lên, thân hình mảnh khảnh trực tiếp nhảy đến phía trên đầu Kim Ti Ma Viên. Hai tay nàng giơ cao Phân Quang Thứ, nhắm tới ngay mắt Kim Ti Ma Viên.

Vô luận là nhân loại hay Hồn Thú thì con mắt cũng đều là chỗ hiểm. Ngay cả bản thân Lương Thục Thi mình cũng không nghĩ mọi việc lại thuận lợi tới như vậy. Nếu nàng có thể dùng sức một mình đánh chết đầu hồn thú ba nghìn năm này... chỉ nghĩ cũng đủ làm cho người nhiệt huyết sôi trào a!

Về phần gã Thiên La học viện kia, chẳng qua chỉ là một gã tu vi nhị hoàn, khi hắn đã không còn đầu Kim ti ma viên này thì nàng có thể nắm chắc tuyệt đối.

Theo thân thể Lương Thục Thi bắn lên, Kim Ti Ma Viên đầu cũng dương mà đầu. Đúng lúc này, nàng đột nhiên phát hiện, tựa hồ nó đang hướng phía mình nhếch nhếch miệng, lại làm ra một cái biểu lộ chỉ nhân loại mới có. Giống như là... Cười khẩy?

Màu vàng! Trước mắt nàng đột nhiên biến thành một mảnh màu vàng chói. Trong chốc lát, Lương Thục Thi chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, Phân Quang Thứ đã chuẩn bị bộc phát cũng đột nhiên trở nên vô lực.

"Rặc rặc!"

Kim Ti Ma Viên há miệng, một cái cắn tới cổ Lương Thục Thi. Hàm răng sắc nhọn hàm răng đâm vào động mạch cổ, toàn thân thể nàng liền trở nên mềm nhũn trong nháy mắt. Đứng ở phía dưới, khóe miệng Lam Hiên Vũ thoáng co rút rồi một lát, hắn lẩm bẩm: "Hình như quá tàn nhẫn rồi." Tuy trên miệng nói như vậy nhưng trong tay hắn lại bắn ra một cây băng chùy, tinh chuẩn vô cùng mà đâm vào giữa vùng tim Lương Thục Thi, nàng, xong.

Một đoàn sáng màu đỏ lao nhanh mà đến, tràn vào cơ thể Lam Hiên Vũ.

Lương Thục Thi vẫn luôn được Băng Thiên Lương chiếu cố những ngày qua, điểm tích góp thực là không ít, chẳng qua giờ phút này chúng đã biến thành đồ của người khác.

"Phốc!"

Nữu Nhất Vĩ không cam lòng mà chậm rãi ngã xuống đất, trong nháy mắt khi hắn bắn ra cúc áo bạo thiển lần thứ ba, rốt cuộc Băng Thiên Lương đã tìm được cơ hội bắt phá bộ ngực của hắn.

Băng Thiên Lương không có nửa phần dừng lại, thậm chí không đi đuổi theo hai gã đang đào tẩu, cứ như vậy liền quay đi, mang theo năm người khác phóng thẳng đến hướng tiếng thét lúc trước.

Hắn có thể không lấy điểm tích lũy của Nữu Nhất Vĩ, nhưng không thể không cứu Lương Thục Thi.

Những người khác cũng không biết, sở dĩ hắn không có tiếp nhận việc trúng tuyển sớm của Sử Lai Khắc vì một nguyên nhân rất đơn giản, chính là không yên lòng để Lương Thục Thi dự thi một mình a!

Đó là một loại tình cảm ngây thơ, tựa như ca ca đối đãi muội muội, luôn phải bảo vệ nàng. Ít nhất, trong nội tâm Băng Thiên Lương là không có gì quan trọng hơn so với Lương Thục Thi.

Trong kế hoạch của Lam Hiên Vũ thì nhiệm vụ của Kim Ti Ma Viên là dẫn một tổ người đến đây, cho bọn hắn cơ hội tiêu diệt đối phương, mà Băng Thiên Lương bên này chắc chắn sẽ phải đuổi giết ba người Nữu Nhất Vĩ, như vậy, Lam Hiên Vũ đã có đủ thời gian để tranh thủ làm rất nhiều việc.

Nhưng kế hoạch vĩnh viễn không theo kịp biến hóa, Lam Hiên Vũ cũng không biết tầm quan trọng của Lương Thục Thi đối với Băng Thiên Lương. Bất quá, hắn cũng không nghĩ tới Nữu Nhất Vĩ lại có thể kiên trì lâu như vậy, cho nên băng thiên lương vẫn bị trễ một chút thời gian.

Thân thể Băng Thiên Lương gần như là vặn vẹo mà phóng về phía trước, tốc độ của hắn đã tăng lên tới cực hạn, tựa như một đạo thiểm điện mà bắn đi.

Lúc này, hai tròng mắt của hắn đã biến thành màu tím, có thể thấy từ rất xa. Đây là do hắn bỏ ra một cái giá rất lớn để dổi lấy một tuyệt học từ Đường Môn —— Tử Cực Ma Đồng!

Thị lực tốt đã cho hắn thấy bóng dáng làm mình lo lắng kia, nhưng tại thời khắc này, hắn đã trừng mắt muốn nứt ra, bởi vì hắn thấy Lương Thục Thi bị Kim Ti Ma Viên cắn trúng, nháy mắt sau đó đã hóa thành bạch quang.

"Không ——" Băng Thiên Lương phẫn nộ gào lên, toàn thân vang lên một tiếng nổ vang như sấm.

Khảo hạch của Lương Thục Thi đã xong, cái này có nghĩa là rất có thể nàng sẽ không thể tiến vào Sử Lai Khắc viện a! Hắn hao tổn nhiều công sức như vậy, một mực cẩn thận chặt chẽ như vậy là vì cái gì? Chính là vì muốn mang nàng cùng vào Sử Lai Khắc Học Viện.

Hắn thật hối hận, hối hận vì chính mình nhất thời chủ quan, vậy mà lại để cho Lương Thục Thi đuổi theo đầu hồn thú kia. Hắn tuyệt đối không nghĩ đầu hồn thú này lại là một cái bẫy.

Trong luồng điện quang, hắn nhìn thấy một đạo thân ảnh nhảy lên trên lưng Kim Ti Ma Viên, ngay sau đó, đầu Kim Ti Ma Viên khổng lồ liền quét đầu rồi hướng phương xa chạy đi, chui vào rừng cây. Tốc độ của Băng Thiên Lương dưới trạng thái bộc phát thực sự là quá nhanh, chỉ mấy lần hô hấp hắn cũng đã đuổi tới gần.

Lương Thục Thi không thấy, hai vị đồng đội của nàng cũng đồng dạng không thấy. Cái này nghĩa là gì, Băng Thiên Lương đã rất rõ ràng. Nếu là dưới tình huống bình thường, hắn nhất định có thể tỉnh táo đối mặt với tất cả. Thế nhưng Lương Thục Thi chết đã làm tâm tình của đứa trẻ mới mười hai tuổi này trở nên nhiễu loạn rồi. Hồn Hoàn thứ tư lóe sáng, toàn thân Băng Thiên Lương bộc phát ra một luồng từ quang chói mắt, trong nháy mắt này, hắn biến thành một lôi cầu lớn, thẳng hướng Kim Ti Ma Viên cùng Lam Hiên Vũ trên lưng nó mà đánh tới.

Khi Lam Hiên Vũ thấy đạo thân ảnh màu tím kia đang đuổi tới với một tốc độ nhanh chóng vô cùng cũng đã bị dọa cho nhảy dựng, nhất là khi hắn thấy trên người đối phương thậm chí có bốn cái Hồn Hoàn, trong nội tâm càng là thập phần hoảng sợ. Hắn cũng không nghĩ tới, trong tổ chín người của Lăng Thiên học viện lại có một tồn tại cường địa tới như vậy. Băng Thiên Lương toàn diện bộc phát, tầng uy áp kinh khủng kia lập tức sẽ đến nơi.

Băng Thiên Lương tới quá nhanh, thế nên Lam Hiên Vũ cũng có một loại cảm giác không cách nào né tránh, hắn hít sâu một hơi, trong cơ thể khí huyết nghịch vận, âm thanh long ngâm trầm thấp chấn động phóng thích từ kim sắc huyết mạch, hai con ngươi của hắn cũng theo đó mà nhiễm lên một tầng vàng nhạt.

Hắn không có chọn vận dụng Võ Hồn dung hợp kỹ, bởi vì lúc này vẫn chưa tới thời điểm, vậy thì chỉ có thể là sử dụng Kim Long Thăng Thiên!

Trong tiếng long ngâm trầm thấp, Lam Hiên Vũ nhảy lên từ trên lưng Kim Ti Ma Viên, song quyền đột nhiên đánh ra, Kim văn Lam Ngân Thảo vòng lại bao trùm cánh tay phải, Kim Long ngang nhiên đón nhận Băng Thiên Lương.

"Oanh —— "

Song phương lập tức đụng vào nhau.

Băng Thiên Lương dừng lại trên không trung một cái chớp mắt rồi rơi xuống mặt đất nay sau đó, mà Lam Hiên Vũ lại bị tạc bay trực tiếp ra ngoài, toàn thân điện quang lượn lờ, đã là một mảnh cháy đen.

Khi kim Ti Ma Viên nghe được âm thanh sau lưng, nó vội vàng quay người nhìn, mắt thấy Lam Hiên Vũ bị tạc bay, nó gào thét một tiếng rồi vọt tới hướng Băng Thiên Lương, đôi cánh tay tráng kiện cứ như vậy mà nện xuống người Băng Thiên Lương.

Thân thể Lam Hiên Vũ bị tạc bay hung hăng mà đụng vào một cây đại thụ, cây đại thụ cũng biến thành một mảnh cháy đen, hiển nhiên là đã chịu ảnh hưởng từ luồng điện quang trên người hắn. Lúc này, Lam Hiên Vũ cũng không cảm thấy thống khổ, mà cảm giác đầu tiên là toàn thân đềi tê liệt.

Từ khi tu vi đạt đến hai hoàn, đây còn là lần đầu tiên hắn cảm thấy vô lực. Công kích của đối phương thật sự là quá mạnh, cảm giác đầu tiên của hắn là vàng bạc vòng xoáy trong ngực đang phảng phất như muốn bị đánh bể, da dẻ toàn thân là một mảnh cháy đen, thân thể chết lặng, thậm chí ngay cả di động một chút cũng đều trở nên khó khăn.

Dưới một kích toàn lực của Băng Thiên Lương, Lam Hiên Vũ đã bị trọng thương. Tại thời khắc này, Lam Hiên Vũ rốt cuộc hiểu rõ một cái đạo lý: Vô luận kế hoạch chu đáo chặt chẽ tới thế nào đi nữa, thì nhiều khi thực lực cường đại tuyệt đối lại vẫn có khả năng thay đổi Càn Khôn. Luận tu vi, mình và đối phương kém đến quá xa a! Hai hoàn đối mặt với tứ hoàn, dù mình là song sinh Võ Hồn cũng không có chút cơ hội.

Hắn chỉ có thể miễn cưỡng trợn tròn mắt mà nhìn Kim Ti Ma Viên chiến đấu với Băng Thiên Lương.

Luồng điện quang màu tím sáng lóng lánh, có vẻ như Băng Thiên Lương không bị Kim Long Thăng Thiên ảnh hưởng, từng đạo điện quang lượn lờ dần áp bách Kim Ti Ma Viên liên tiếp bại lui.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313
Tiến »