Cảm giác này giống như một thiếu nữ tích tụ táo bón suốt cả tháng trời, đúng lúc đang đi dạo phố thì đột ngột "tấn công", cứ ngỡ cuối cùng cũng có thể thoải mái trút bỏ hết nỗi lòng, nào ngờ vừa bước vào buồng vệ sinh thì thấy một mụ béo ba trăm cân, râu ria xồm xoàm, mặc váy ngắn họa tiết da báo bước ra.
Không phải vì cú sốc quá lớn, cũng chẳng phải vì ghê tởm cái bồn cầu đã bị mụ ta "sử dụng". Mà là cảm thấy so với cảnh tượng này, nỗi khổ táo bón một tháng của mình chẳng đáng là bao.
Mọi thứ đều trở nên nhạt nhẽo vô vị.
Nếu dùng một phép ẩn dụ cụ thể hơn, thì giống như thầy giáo giao bài tập thủ công, yêu cầu dùng đất sét hoặc đất nặn để tạo ra một tác phẩm. Người chơi nọ cặm cụi nặn một ngôi nhà, ngày hôm sau hớn hở mang đến trường, thì phát hiện tác phẩm của tên ngồi bàn trên là Mục Tô chính là một bãi phân được nặn bằng... phân thật.
Dù là chất liệu, ý tưởng, độ chân thực hay sức hút, anh ta đều thua toàn tập.
"Tôi cũng sợ quỷ hồn..."
Người chơi nọ chán nản đáp bừa một câu rồi thất thểu ngồi xuống.
Ngay cả thầy giáo Phỉ Lợi cũng chẳng bận tâm đến câu trả lời đó, thầy đang mải mê nghiền ngẫm lời của Mục Tô.
Đúng lúc này, một người chơi tên là "Boss Tà Ác" giơ tay. Hắn ngồi ở hàng ghế gần vách gỗ phía bên trái, không đợi thầy Phỉ Lợi hỏi đã chỉ thẳng vào Mục Tô: "Thầy ơi, chắc chắn không phải tự cậu ta nghĩ ra đâu, có khi là chép ở đâu đó rồi."
Căn phòng học này vốn dĩ vì có Mục Tô nên sự chú ý cao hơn hẳn các phòng khác, nghe tin có người gây khó dễ cho Mục Tô, lượng người xem lập tức tăng vọt.
Thầy Phỉ Lợi sực tỉnh, thấy có lý, ánh mắt đầy vẻ dò hỏi nhìn về phía Mục Tô. Thầy cũng chẳng để tâm lắm, chỉ là tò mò không biết cậu ta chép ở đâu.
"Chép ở đâu cơ?" Mục Tô thờ ơ hỏi ngược lại.
Ai cáo buộc thì người đó phải đưa ra chứng cứ, thầy Phỉ Lợi chợt nhận ra điều đó, lại nhìn sang Boss Tà Ác.
Boss Tà Ác ỷ thế không sợ. Hắn vốn có cái mũi cà chua, cộng thêm bản tính trẻ con đáng ghét khiến ai nhìn cũng muốn đấm cho vài phát: "Tôi không biết, nhưng tôi không tin tên này có thể nói ra những lời như vậy."
Làn sương đen "phản ứng chậm" trên đỉnh đầu Mục Tô dần trở nên đậm đặc.
Đáy lòng các người chơi thắt lại. Nếu câu trước là vạch trần thói xấu, thì câu này chính là "giết người tru tâm".
Mục đích của Boss Tà Ác đã trở nên rõ ràng, hắn dường như muốn loại Mục Tô khỏi vòng thứ ba.
Người chơi tụ tập lại xem kịch hay, đoán già đoán non lý do Boss Tà Ác nhắm vào Mục Tô.
Chẳng lẽ là bị tên Mục Tô điên khùng này vạ lây ở vòng hai?
"Cũng có lý." Thầy Phỉ Lợi nhìn lại Mục Tô. "Đừng sợ, thầy chỉ tò mò câu nói đó xuất phát từ đâu thôi."
"Nói ra thì dài dòng lắm, nhưng vì một số yếu tố ngoại cảnh can thiệp..." Mục Tô ngẩng đầu, nhìn thẳng vào móng vuốt khô héo bằng sương đen đang hiện lên trong hư không, khẽ thở dài: "Tôi xin nói ngắn gọn thôi."
Thầy Phỉ Lợi cũng tò mò ngước nhìn theo, chỉ thấy bầu trời âm u lọt qua khe hở vách gỗ.
"Vào một đêm khuya, khi đang ngủ say, tôi bỗng tỉnh giấc và nảy ra một ý nghĩ. 'Thời gian không ngừng tiến về phía trước, cuối cùng sẽ đưa chúng ta đến cái chết không thể tránh khỏi.' Ý nghĩ đó bảo tôi như vậy, dường như đó chính là suy nghĩ chân thực của tôi. Tôi bị cơn ác mộng bủa vây, lòng rơi vào tuyệt vọng. Nhưng bỗng một khoảnh khắc nào đó, một luồng sắc đen thuần khiết hơn bao trùm lấy, dễ dàng nuốt chửng cơn ác mộng đang làm phiền tôi. Khoảnh khắc đó, tôi chợt nảy ra rất nhiều ý nghĩ không thể thấu hiểu. Cũng chính lúc đó, tôi phát hiện ra..."
Móng vuốt khô héo vặn vẹo dài mấy mét giáng xuống, ngay sát sạt Mục Tô thì cậu mới nói nốt câu cuối cùng. Cứ như thể Mục Tô cố tình trì hoãn đến thời khắc mấu chốt vậy. Ví dụ như lúc gia đình nhân vật chính gặp nguy nan thì nhân vật chính xuất hiện đúng lúc. Ví dụ như lúc nữ chính không đủ sức, sắp bị kẻ thù đánh bại thì nhân vật chính xuất hiện đúng lúc. Ví dụ như lúc môn phái bị kẻ địch mạnh xâm nhập, sắp diệt môn thì nhân vật chính xuất hiện đúng lúc.
"Tôi là... hậu duệ của tà thần thượng cổ."
Móng vuốt sương đen đứng khựng lại.
Nếu ác linh có ý thức, lúc này chắc chắn đang vô cùng nghi hoặc.
"Vậy mà cậu giỏi bịa đặt thế sao không viết nổi cuốn 'Mục Tô Tô Truyện' đi!"
Quân Mạc Tiếu đang lén xem livestream thi đấu gào lên đầy đau xót.
Các người chơi đang theo dõi phòng học đồng loạt sững sờ, ánh mắt hướng lên trên nhìn vào danh hiệu phía trên tên của Mục Tô.
Cháu trai của tà thần thượng cổ...
Xét theo góc độ nào đó, lời cậu ta nói là thật sao?
Điều khiến họ kinh ngạc hơn nữa là móng vuốt sương đen đang dần rút lui.
Mục Tô thầm đắc ý, cái danh hiệu vốn chẳng có tác dụng gì ngoài việc "làm màu" này cuối cùng cũng phát huy hiệu quả, lại còn giúp cậu có một màn thể hiện cực chất.
Boss Tà Ác bỗng thét lên, vẻ mặt kinh hãi gào lớn: "Nó bị ác linh nhập rồi! Hắn nên bị đưa lên giàn hỏa thiêu!"
Làn sương đen trên đầu Boss Tà Ác ngưng tụ rồi lại tan ra, ác linh không hề vì câu nói này mà chú ý đến hắn.
"Chuyện này chẳng phải rất bình thường sao, hồi nhỏ tôi cũng thấy mình khác biệt với mọi người mà." Thầy Phỉ Lợi ngáp một cái nói.
Đòn tấn công hiểm hóc của Boss Tà Ác đã bị thầy Phỉ Lợi hóa giải dễ dàng, sau đó thầy bắt đầu lải nhải chuyện nhà cửa, hoàn toàn phớt lờ chuyện giảng bài. Theo lời thầy, các nơi tụ cư khác thế nào thì không rõ, nhưng Vọng Hải Giác đã ra nông nỗi này rồi thì còn học môn thực vật học làm gì nữa?
Bầu không khí trong lớp dần trở lại bình thường, ngoại trừ thỉnh thoảng lại có tiếng hét truyền vào – đó là những người chơi bị ác linh phát hiện.
Mục Tô liếc nhìn người chơi Boss Tà Ác, nỗi uất ức vẫn chưa tan.
Ngày thường chỉ có mình đi hố người khác, hôm nay lại để người ta hố mình! Không được, phải tìm cơ hội cho hắn một trận ra trò mới được.
Cứ như vậy vài phút trôi qua, bên ngoài lớp học có tiếng bước chân dồn dập tiến lại gần, một bóng dáng nhỏ nhắn xuất hiện bên cửa.
"Cuối cùng cũng tìm được anh rồi!" Cô bé tên là Anh Hoa, ăn mặc như một thằng nhóc bẩn thỉu, vui mừng kêu lớn, lao vào lớp học rồi nhào vào ngực Mục Tô.
Uy thế của cô bé thật sự rất đáng gờm. Xung quanh cơ thể cô quấn lấy những tiếng thì thầm, móng vuốt sương đen vặn vẹo kéo dài. Tuy nhiên, sau khi cô bé thể hiện mục đích, ác linh đã ngừng nghi ngờ, móng vuốt đứng khựng lại.
"Chú ý chút đi, mọi người đang nhìn đấy!"
Mục Tô làm bộ đẩy cô bé ra, nhưng thực chất lại tranh thủ lúc hỗn loạn mà sờ soạng lung tung.
Anh Hoa rất nghe lời đứng dậy rời ra, cô kéo kéo vạt áo cho phẳng nếp nhăn, xoay người giơ tay: "Thầy ơi, em muốn học ở đây!"
Thầy Phỉ Lợi lười biếng nằm bò trên bàn hỏi: "Cô là ai?"
"Em là thanh mai trúc mã của anh ấy." Anh Hoa ngẩng đầu, thổi thổi phần tóc mái trước trán.
"Tôi phải giải thích một chút, chuyện là..." Mục Tô giơ tay đứng dậy.
Kiều Minh (Người chơi): Đừng lo, Tạp Liên đang chuẩn bị cho bài kiểm tra rồi.
"—Đúng như mọi người nghĩ đấy, không sai đâu. Tôi và cô ấy chơi với nhau từ hồi còn cởi chuồng tắm mưa." Mục Tô nói một cách đầy chính nghĩa.
Thầy Phỉ Lợi hắng giọng: "Thầy thế nào cũng được, nhưng như em thấy đấy, ở đây hết chỗ rồi."
Anh Hoa nhìn quanh một vòng, bỗng chằm chằm nhìn vào người chơi đang ngồi ở ghế bên trái cậu.
"Đấu với tôi một trận, thắng thì anh ở lại, thua thì anh cút." Giọng cô cứng rắn, thấp thoáng có thể thấy được khí chất mạnh mẽ khi cô tiêu diệt lũ sâu bọ trong phó bản trước đó.
"Sao lúc nào cũng là tôi phải đi thế..." Người chơi Vân Lạc ngơ ngác.
"Có đánh không!"
"Không đánh!" Vân Lạc đột nhiên lao lên bàn ôm chặt lấy. "Cô mà còn thế nữa là tôi mách thầy đấy!"
Phó bản tiến hành đến tận bây giờ, cuối cùng cũng có người chơi nói ra được một câu thoại hợp với lứa tuổi từ tận đáy lòng.
"Vô sỉ!" Khinh bỉ chửi thề một tiếng, Anh Hoa quay sang nói với Mục Tô: "Tan học tôi lại đến tìm anh!"
Nói xong, cô lại vội vã rời đi với cái đầu đầy "chân gà phượng hoàng" (tóc rối).