CHỒN MẬT

Lượt đọc: 9470 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
GIỚI THIỆU CHƯƠNG 1 CHƯƠNG 2 CHƯƠNG 3 CHƯƠNG 4 CHƯƠNG 5 CHƯƠNG 6 CHƯƠNG 7 CHƯƠNG 8 CHƯƠNG 9 CHƯƠNG 10 CHƯƠNG 11 CHƯƠNG 12 CHƯƠNG 13 CHƯƠNG 14 CHƯƠNG 15 CHƯƠNG 16 CHƯƠNG 17 CHƯƠNG 18 CHƯƠNG 19 CHƯƠNG 20 CHƯƠNG 21 CHƯƠNG 22 CHƯƠNG 23 CHƯƠNG 24 CHƯƠNG 25 CHƯƠNG 26 CHƯƠNG 27 CHƯƠNG 28 CHƯƠNG 29 CHƯƠNG 30 CHƯƠNG 31 CHƯƠNG 32 CHƯƠNG 33 CHƯƠNG 34 CHƯƠNG 35 CHƯƠNG 36 CHƯƠNG 37 CHƯƠNG 38 CHƯƠNG 39 CHƯƠNG 40 CHƯƠNG 41 CHƯƠNG 42 CHƯƠNG 43 CHƯƠNG 44 CHƯƠNG 45 CHƯƠNG 46 CHƯƠNG 47 CHƯƠNG 48 CHƯƠNG 49 CHƯƠNG 50 CHƯƠNG 51 CHƯƠNG 52 CHƯƠNG 53 CHƯƠNG 54 CHƯƠNG 55 CHƯƠNG 56 CHƯƠNG 57 CHƯƠNG 58 CHƯƠNG 59 CHƯƠNG 60 CHƯƠNG 61 CHƯƠNG 62 CHƯƠNG 63 CHƯƠNG 64 CHƯƠNG 65 CHƯƠNG 66 CHƯƠNG 67 CHƯƠNG 68 CHƯƠNG 69 CHƯƠNG 70 CHƯƠNG 71 CHƯƠNG 72 CHƯƠNG 73 CHƯƠNG 74 CHƯƠNG 75 CHƯƠNG 76 CHƯƠNG 77 CHƯƠNG 78 CHƯƠNG 79 CHƯƠNG 80 CHƯƠNG 81 CHƯƠNG 82 QUYỂN II CHƯƠNG 83 CHƯƠNG 84 CHƯƠNG 85 CHƯƠNG 86 CHƯƠNG 87 CHƯƠNG 88 CHƯƠNG 89 CHƯƠNG 90 CHƯƠNG 91 CHƯƠNG 92 CHƯƠNG 93 CHƯƠNG 94 CHƯƠNG 95 CHƯƠNG 96 CHƯƠNG 97 CHƯƠNG 98 CHƯƠNG 99 CHƯƠNG 100 CHƯƠNG 101 CHƯƠNG 102 CHƯƠNG 103 CHƯƠNG 104 CHƯƠNG 105 CHƯƠNG 106 CHƯƠNG 107 CHƯƠNG 108 CHƯƠNG 109 CHƯƠNG 110 CHƯƠNG 111 CHƯƠNG 112 CHƯƠNG 113 CHƯƠNG 114 CHƯƠNG 115 CHƯƠNG 116 CHƯƠNG 117 CHƯƠNG 118 CHƯƠNG 119 CHƯƠNG 120 CHƯƠNG 121 CHƯƠNG 122 CHƯƠNG 123 CHƯƠNG 124 CHƯƠNG 125 CHƯƠNG 126 CHƯƠNG 127 CHƯƠNG 128 CHƯƠNG 129 CHƯƠNG 130 CHƯƠNG 131 CHƯƠNG 132 CHƯƠNG 133 CHƯƠNG 134 CHƯƠNG 135 CHƯƠNG 136 CHƯƠNG 137 CHƯƠNG 138 CHƯƠNG 139 CHƯƠNG 140 CHƯƠNG 141
Tiến »
CHƯƠNG 136

❊ ❊ ❊

Barbara chầm chậm lái xe về New York trong ánh sáng ban mai. Chắc hẳn, cô nghĩ, Penny bị hắt hủi và Barbara Bayne bị từ chối đang cùng chia xẻ một con tàu đắm. Alex Barr tội nghiệp, chẳng còn lại gì, chẳng còn lại gì giữa anh và chiếc máy chữ chết tiệt..

“Cả hai chúng ta đều chỉ là chỗ dừng chân tạm thời,” cô cay đắng nói. “Một túp lều tranh trên cánh đồng và khi cơn bão qua đi thì hãy nói cho tôi biết, cô em, tên em là gì?”

Tất nhiên, về phần Penny thì anh có lý. Không có lý do gì để huỷ hoại cuộc đời của một cô gái trẻ, trong khi mình, cô nghĩ, thực tâm sẵn sàng chấp nhận khó khăn. Thì mình lại chấp nhận nó như một người đầy chất đàn bà, và sách vở cùng rượu sẽ là tất cả những gì mình cần để vượt qua khó khăn. Nhưng ở điểm này mình lại phải thừa nhận là anh ấy đúng. Anh ấy sẽ không nhìn mình - một Barbara phát phì nhăn nheo - đi đổi cho anh ấy cái chai đã cạn và đưa cho anh ấy cái bô. Anh ấy sẽ nhớ đến một Barbara Bayne xinh đẹp, trẻ trung, vui vẻ và sắc sảo, một Barbara Bayne của phòng Pump ở Chicago, một Barbara đi đá vỏ lon, làm tình, tận hưởng khách sạn Ritz, uống martini, nhún nhảy và không biết buồn. Anh ấy vô cùng đúng người ta không thể chế nhạo những thiếu hụt của một người đàn ông bằng những hồi ức thường xuyên về con người trước kia của anh ta. Kẹo không mấy ích lợi cho người bị tiểu đường, và thật không tốt khi nhả khói thuốc lá vào người bị ung thư phổi.

“Nhưng anh ấy phải có cái gì đó, phải có ai đó, hơn Luke chứ,” cô nói to với gió sớm. “Ai đó yêu anh ấy và không khiến anh ấy thường xuyên nhớ lại rằng anh ấy... lạy Chúa, mình nghĩ mình đã có rồi!”

Barbara Bayne dễ dàng vượt qua trạm thu phí. Cô tăng ga. Cô đang vội trở về nhà, để tắm, thay quần áo, ăn sáng, dò trong sổ và gọi một cuộc điện thoại.

“Có lẽ mi đang phạm một sai lầm tai hại đây, B.B.” Barbara nói to và quay số, sau khi đã chờ đến mười một giờ sáng cho đúng phép lịch sự. “Mình không nghĩ là sẽ được chào đón ở ngôi nhà đặc biệt ấy. Tuy nhiên...”

Cô châm một điếu thuốc trong khi điện thoại kêu tút tút, rồi nói.

“Bà Barr phải không ạ? Tôi hy vọng không làm phiền chị. Tôi là Barbara Bayne. Làm ơn đừng gác máy. Có một việc rất quan trọng, và tôi không làm gì được.”

Tiếng nói lạnh lùng từ đầu dây bên kia.

“Tôi rất hiểu những cảm giác của chị đối với tôi,” Barbara nói. “Nhưng tôi rất muốn biết liệu chị có thể dành cho tôi một tiếng đồng hồ không, ở nhà tôi hoặc nhà chị.”

“Chúng ta có thể có mối quan tâm chung nào mà cần đến một tiếng đồng hồ của tôi.” Giọng nói lạnh như băng từ đầu dây bên kia.

“Một điều duy nhất, một điều rất quan trọng. Một người đàn ông tên là Alexander


Nguồn: TVE-4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 2 năm 2019

« Lùi
GIỚI THIỆU CHƯƠNG 1 CHƯƠNG 2 CHƯƠNG 3 CHƯƠNG 4 CHƯƠNG 5 CHƯƠNG 6 CHƯƠNG 7 CHƯƠNG 8 CHƯƠNG 9 CHƯƠNG 10 CHƯƠNG 11 CHƯƠNG 12 CHƯƠNG 13 CHƯƠNG 14 CHƯƠNG 15 CHƯƠNG 16 CHƯƠNG 17 CHƯƠNG 18 CHƯƠNG 19 CHƯƠNG 20 CHƯƠNG 21 CHƯƠNG 22 CHƯƠNG 23 CHƯƠNG 24 CHƯƠNG 25 CHƯƠNG 26 CHƯƠNG 27 CHƯƠNG 28 CHƯƠNG 29 CHƯƠNG 30 CHƯƠNG 31 CHƯƠNG 32 CHƯƠNG 33 CHƯƠNG 34 CHƯƠNG 35 CHƯƠNG 36 CHƯƠNG 37 CHƯƠNG 38 CHƯƠNG 39 CHƯƠNG 40 CHƯƠNG 41 CHƯƠNG 42 CHƯƠNG 43 CHƯƠNG 44 CHƯƠNG 45 CHƯƠNG 46 CHƯƠNG 47 CHƯƠNG 48 CHƯƠNG 49 CHƯƠNG 50 CHƯƠNG 51 CHƯƠNG 52 CHƯƠNG 53 CHƯƠNG 54 CHƯƠNG 55 CHƯƠNG 56 CHƯƠNG 57 CHƯƠNG 58 CHƯƠNG 59 CHƯƠNG 60 CHƯƠNG 61 CHƯƠNG 62 CHƯƠNG 63 CHƯƠNG 64 CHƯƠNG 65 CHƯƠNG 66 CHƯƠNG 67 CHƯƠNG 68 CHƯƠNG 69 CHƯƠNG 70 CHƯƠNG 71 CHƯƠNG 72 CHƯƠNG 73 CHƯƠNG 74 CHƯƠNG 75 CHƯƠNG 76 CHƯƠNG 77 CHƯƠNG 78 CHƯƠNG 79 CHƯƠNG 80 CHƯƠNG 81 CHƯƠNG 82 QUYỂN II CHƯƠNG 83 CHƯƠNG 84 CHƯƠNG 85 CHƯƠNG 86 CHƯƠNG 87 CHƯƠNG 88 CHƯƠNG 89 CHƯƠNG 90 CHƯƠNG 91 CHƯƠNG 92 CHƯƠNG 93 CHƯƠNG 94 CHƯƠNG 95 CHƯƠNG 96 CHƯƠNG 97 CHƯƠNG 98 CHƯƠNG 99 CHƯƠNG 100 CHƯƠNG 101 CHƯƠNG 102 CHƯƠNG 103 CHƯƠNG 104 CHƯƠNG 105 CHƯƠNG 106 CHƯƠNG 107 CHƯƠNG 108 CHƯƠNG 109 CHƯƠNG 110 CHƯƠNG 111 CHƯƠNG 112 CHƯƠNG 113 CHƯƠNG 114 CHƯƠNG 115 CHƯƠNG 116 CHƯƠNG 117 CHƯƠNG 118 CHƯƠNG 119 CHƯƠNG 120 CHƯƠNG 121 CHƯƠNG 122 CHƯƠNG 123 CHƯƠNG 124 CHƯƠNG 125 CHƯƠNG 126 CHƯƠNG 127 CHƯƠNG 128 CHƯƠNG 129 CHƯƠNG 130 CHƯƠNG 131 CHƯƠNG 132 CHƯƠNG 133 CHƯƠNG 134 CHƯƠNG 135 CHƯƠNG 136 CHƯƠNG 137 CHƯƠNG 138 CHƯƠNG 139 CHƯƠNG 140 CHƯƠNG 141
Tiến »