CHỒN MẬT

Lượt đọc: 9608 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
GIỚI THIỆU CHƯƠNG 1 CHƯƠNG 2 CHƯƠNG 3 CHƯƠNG 4 CHƯƠNG 5 CHƯƠNG 6 CHƯƠNG 7 CHƯƠNG 8 CHƯƠNG 9 CHƯƠNG 10 CHƯƠNG 11 CHƯƠNG 12 CHƯƠNG 13 CHƯƠNG 14 CHƯƠNG 15 CHƯƠNG 16 CHƯƠNG 17 CHƯƠNG 18 CHƯƠNG 19 CHƯƠNG 20 CHƯƠNG 21 CHƯƠNG 22 CHƯƠNG 23 CHƯƠNG 24 CHƯƠNG 25 CHƯƠNG 26 CHƯƠNG 27 CHƯƠNG 28 CHƯƠNG 29 CHƯƠNG 30 CHƯƠNG 31 CHƯƠNG 32 CHƯƠNG 33 CHƯƠNG 34 CHƯƠNG 35 CHƯƠNG 36 CHƯƠNG 37 CHƯƠNG 38 CHƯƠNG 39 CHƯƠNG 40 CHƯƠNG 41 CHƯƠNG 42 CHƯƠNG 43 CHƯƠNG 44 CHƯƠNG 45 CHƯƠNG 46 CHƯƠNG 47 CHƯƠNG 48 CHƯƠNG 49 CHƯƠNG 50 CHƯƠNG 51 CHƯƠNG 52 CHƯƠNG 53 CHƯƠNG 54 CHƯƠNG 55 CHƯƠNG 56 CHƯƠNG 57 CHƯƠNG 58 CHƯƠNG 59 CHƯƠNG 60 CHƯƠNG 61 CHƯƠNG 62 CHƯƠNG 63 CHƯƠNG 64 CHƯƠNG 65 CHƯƠNG 66 CHƯƠNG 67 CHƯƠNG 68 CHƯƠNG 69 CHƯƠNG 70 CHƯƠNG 71 CHƯƠNG 72 CHƯƠNG 73 CHƯƠNG 74 CHƯƠNG 75 CHƯƠNG 76 CHƯƠNG 77 CHƯƠNG 78 CHƯƠNG 79 CHƯƠNG 80 CHƯƠNG 81 CHƯƠNG 82 QUYỂN II CHƯƠNG 83 CHƯƠNG 84 CHƯƠNG 85 CHƯƠNG 86 CHƯƠNG 87 CHƯƠNG 88 CHƯƠNG 89 CHƯƠNG 90 CHƯƠNG 91 CHƯƠNG 92 CHƯƠNG 93 CHƯƠNG 94 CHƯƠNG 95 CHƯƠNG 96 CHƯƠNG 97 CHƯƠNG 98 CHƯƠNG 99 CHƯƠNG 100 CHƯƠNG 101 CHƯƠNG 102 CHƯƠNG 103 CHƯƠNG 104 CHƯƠNG 105 CHƯƠNG 106 CHƯƠNG 107 CHƯƠNG 108 CHƯƠNG 109 CHƯƠNG 110 CHƯƠNG 111 CHƯƠNG 112 CHƯƠNG 113 CHƯƠNG 114 CHƯƠNG 115 CHƯƠNG 116 CHƯƠNG 117 CHƯƠNG 118 CHƯƠNG 119 CHƯƠNG 120 CHƯƠNG 121 CHƯƠNG 122 CHƯƠNG 123 CHƯƠNG 124 CHƯƠNG 125 CHƯƠNG 126 CHƯƠNG 127 CHƯƠNG 128 CHƯƠNG 129 CHƯƠNG 130 CHƯƠNG 131 CHƯƠNG 132 CHƯƠNG 133 CHƯƠNG 134 CHƯƠNG 135 CHƯƠNG 136 CHƯƠNG 137 CHƯƠNG 138 CHƯƠNG 139 CHƯƠNG 140 CHƯƠNG 141
Tiến »
CHƯƠNG 119

❊ ❊ ❊

“Cháu nghĩ có lẽ bác đang buồn,” Penny nói. “Ý cháu định nói về ông Hemingway bạn bác ấy mà. Mẹ thường kể cho cháu nghe về các bác. Thế là cháu lợi dụng cơ hội.”

Giọng nói hoàn toàn khác hẳn. Đã mất hẳn vẻ hăm hở của một cô bé. Giọng nói giờ đây mượt mà, kiềm chế và hơi từng trải hơn. Nó hợp với một chiếc quần Capri nhung, chiếc áo choàng bằng lụa, ly martini và một người đàn ông.

“Cháu thật tốt quá,” Alex bắt đầu kiểu nói chuyện sáo rỗng thủ thế của người Anh. “Bác khoẻ. Cháu thế nào? Cháu có nhận được tin gì của mẹ cháu không?”

“Không ai có thể khoẻ hơn Dinah của chúng ta được. Trẻ ra đến mức ai cũng nghĩ bà ấy là con gái. Cháu tin là bây giờ mẹ cháu đang ở Hy Lạp. Đoàn làm phim đang ở đó và mẹ cháu phải viết lại một kịch bản mới mỗi khi họ đuổi một đạo diễn. Còn về phần cháu, cháu là một kẻ rất trơ tráo. Cháu đang định tự mời mình đi nghỉ cuối tuần một chuyến, nếu như cháu nghe thấy có tiếng nói đồng tình từ phía bác.”

Alex ngồi xuống mép bàn và đung đưa chân.

“Tiếng nói mà cháu nghe là tiếng nói đồng tình đấy. Cháu vừa làm thay đổi tinh thần của bác.”

Giọng nói du dương cách dễ thương, không quá giả tạo.

“Cháu chưa quen một kỳ nghỉ cuối tuần nho nhỏ.” Giọng nói đó cất lên. “Kỳ nghỉ mà cháu đòi mẹ cháu đưa tới chỗ bác trong khi cả hai đang bận viết sách. Nói ra điều này thật khó, bác Alex yêu quí, nhưng cháu tự hỏi - cháu đã từng li hôn, và điều ấy chẳng dễ chịu chút nào - cháu tự hỏi liệu đây có phải là lúc thích hợp để ít nhất là một người thân giúp đỡ và an ủi. Nếu...”

“Nếu sao?” Giọng Alex căng thẳng.

“Nếu bác cô đơn, buồn bã vì vụ tự sát của bạn bác, và có khó khăn trong công việc - thật ra không có gì đặc biệt cả. Chỉ là có lẽ bác muốn ai đó ở quanh để rán cho bác quả trứng chẳng hạn.”

“Bác nghĩ cháu thật đáng yêu. Bác sẽ tới đón cháu, bao giờ nào?”

“Không cần đón đâu ạ. Cháu có một chiếc xe nhỏ. Ít nhất thì cháu cũng có thể tìm ra... cái gì ấy nhỉ, Wycoff?”

“Đúng rồi.”

“Rồi nếu cháu không thể tìm thấy đường sau khi đến Wycoff thì cháu sẽ gọi điện cho bác từ cây xăng hoặc đâu đó và bác có thể bảo Luke đi đón cháu. Và bác Alex này?”

“Sao kia?” Có một sự thay đổi khác, một sự thay đổi dễ vụn vỡ hơn trong giọng nói của cô.

“Đây không phải là lòng vị tha sinh ra từ tình bảo mẫu hoặc từ tình bạn gia đình cũ đâu. Nếu bác muốn một sự thật trần trụi nhất thì hiện giờ cháu đang khổ sở. Cháu muốn có một bắp đùi để ngả đầu lên đó và một bàn tay để nắm mà không luồn vào áo cháu. Điều này nghe qua điện thoại thật kinh khủng. Nhưng cháu yêu ngôi nhà của bác vào mùa thu và cháu thích được nhìn thấy bác ở đó - và, ồ, có lẽ cháu chỉ buồn vì cô đơn và gọi điện cho bác theo linh tính.”

“Linh tính của cháu hoàn toàn đúng.” Alex nói.

Ông đặt ống nghe xuống. “Vì thế rốt cuộc tôi sẽ được đón Penny xinh đẹp và cậu biết gì không?”

“Hãy giỏng tai lên,” ông nói. “Và thu dọn phòng nghỉ còn trống cho hợp với một quí cô, rõ chưa?”

“Chúng ta lại bận bịu, hả sếp?”

“Chúng ta không bận bịu gì cả, gã công nhân vệ sinh đáng thương ạ. Chỉ là chúng ta được đón một quí cô đến nghỉ cuối tuần thôi. Tốt hơn cậu nên xuống thị trấn và tìm cái gì đó kha khá cho kho thực phẩm.”

Luke cúi chào ranh mãnh.

“Được, được, thưa ngài, ” anh ta nói. “Tôi làm ngay đây, thưa ngài sỹ quan. Và sếp này?” Luke nhe răng cười. “Đủ thời gian để tôi sửa sang đầu tóc cho ông chứ.”


Nguồn: TVE-4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 2 năm 2019

« Lùi
GIỚI THIỆU CHƯƠNG 1 CHƯƠNG 2 CHƯƠNG 3 CHƯƠNG 4 CHƯƠNG 5 CHƯƠNG 6 CHƯƠNG 7 CHƯƠNG 8 CHƯƠNG 9 CHƯƠNG 10 CHƯƠNG 11 CHƯƠNG 12 CHƯƠNG 13 CHƯƠNG 14 CHƯƠNG 15 CHƯƠNG 16 CHƯƠNG 17 CHƯƠNG 18 CHƯƠNG 19 CHƯƠNG 20 CHƯƠNG 21 CHƯƠNG 22 CHƯƠNG 23 CHƯƠNG 24 CHƯƠNG 25 CHƯƠNG 26 CHƯƠNG 27 CHƯƠNG 28 CHƯƠNG 29 CHƯƠNG 30 CHƯƠNG 31 CHƯƠNG 32 CHƯƠNG 33 CHƯƠNG 34 CHƯƠNG 35 CHƯƠNG 36 CHƯƠNG 37 CHƯƠNG 38 CHƯƠNG 39 CHƯƠNG 40 CHƯƠNG 41 CHƯƠNG 42 CHƯƠNG 43 CHƯƠNG 44 CHƯƠNG 45 CHƯƠNG 46 CHƯƠNG 47 CHƯƠNG 48 CHƯƠNG 49 CHƯƠNG 50 CHƯƠNG 51 CHƯƠNG 52 CHƯƠNG 53 CHƯƠNG 54 CHƯƠNG 55 CHƯƠNG 56 CHƯƠNG 57 CHƯƠNG 58 CHƯƠNG 59 CHƯƠNG 60 CHƯƠNG 61 CHƯƠNG 62 CHƯƠNG 63 CHƯƠNG 64 CHƯƠNG 65 CHƯƠNG 66 CHƯƠNG 67 CHƯƠNG 68 CHƯƠNG 69 CHƯƠNG 70 CHƯƠNG 71 CHƯƠNG 72 CHƯƠNG 73 CHƯƠNG 74 CHƯƠNG 75 CHƯƠNG 76 CHƯƠNG 77 CHƯƠNG 78 CHƯƠNG 79 CHƯƠNG 80 CHƯƠNG 81 CHƯƠNG 82 QUYỂN II CHƯƠNG 83 CHƯƠNG 84 CHƯƠNG 85 CHƯƠNG 86 CHƯƠNG 87 CHƯƠNG 88 CHƯƠNG 89 CHƯƠNG 90 CHƯƠNG 91 CHƯƠNG 92 CHƯƠNG 93 CHƯƠNG 94 CHƯƠNG 95 CHƯƠNG 96 CHƯƠNG 97 CHƯƠNG 98 CHƯƠNG 99 CHƯƠNG 100 CHƯƠNG 101 CHƯƠNG 102 CHƯƠNG 103 CHƯƠNG 104 CHƯƠNG 105 CHƯƠNG 106 CHƯƠNG 107 CHƯƠNG 108 CHƯƠNG 109 CHƯƠNG 110 CHƯƠNG 111 CHƯƠNG 112 CHƯƠNG 113 CHƯƠNG 114 CHƯƠNG 115 CHƯƠNG 116 CHƯƠNG 117 CHƯƠNG 118 CHƯƠNG 119 CHƯƠNG 120 CHƯƠNG 121 CHƯƠNG 122 CHƯƠNG 123 CHƯƠNG 124 CHƯƠNG 125 CHƯƠNG 126 CHƯƠNG 127 CHƯƠNG 128 CHƯƠNG 129 CHƯƠNG 130 CHƯƠNG 131 CHƯƠNG 132 CHƯƠNG 133 CHƯƠNG 134 CHƯƠNG 135 CHƯƠNG 136 CHƯƠNG 137 CHƯƠNG 138 CHƯƠNG 139 CHƯƠNG 140 CHƯƠNG 141
Tiến »