CHỒN MẬT

Lượt đọc: 9476 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
GIỚI THIỆU CHƯƠNG 1 CHƯƠNG 2 CHƯƠNG 3 CHƯƠNG 4 CHƯƠNG 5 CHƯƠNG 6 CHƯƠNG 7 CHƯƠNG 8 CHƯƠNG 9 CHƯƠNG 10 CHƯƠNG 11 CHƯƠNG 12 CHƯƠNG 13 CHƯƠNG 14 CHƯƠNG 15 CHƯƠNG 16 CHƯƠNG 17 CHƯƠNG 18 CHƯƠNG 19 CHƯƠNG 20 CHƯƠNG 21 CHƯƠNG 22 CHƯƠNG 23 CHƯƠNG 24 CHƯƠNG 25 CHƯƠNG 26 CHƯƠNG 27 CHƯƠNG 28 CHƯƠNG 29 CHƯƠNG 30 CHƯƠNG 31 CHƯƠNG 32 CHƯƠNG 33 CHƯƠNG 34 CHƯƠNG 35 CHƯƠNG 36 CHƯƠNG 37 CHƯƠNG 38 CHƯƠNG 39 CHƯƠNG 40 CHƯƠNG 41 CHƯƠNG 42 CHƯƠNG 43 CHƯƠNG 44 CHƯƠNG 45 CHƯƠNG 46 CHƯƠNG 47 CHƯƠNG 48 CHƯƠNG 49 CHƯƠNG 50 CHƯƠNG 51 CHƯƠNG 52 CHƯƠNG 53 CHƯƠNG 54 CHƯƠNG 55 CHƯƠNG 56 CHƯƠNG 57 CHƯƠNG 58 CHƯƠNG 59 CHƯƠNG 60 CHƯƠNG 61 CHƯƠNG 62 CHƯƠNG 63 CHƯƠNG 64 CHƯƠNG 65 CHƯƠNG 66 CHƯƠNG 67 CHƯƠNG 68 CHƯƠNG 69 CHƯƠNG 70 CHƯƠNG 71 CHƯƠNG 72 CHƯƠNG 73 CHƯƠNG 74 CHƯƠNG 75 CHƯƠNG 76 CHƯƠNG 77 CHƯƠNG 78 CHƯƠNG 79 CHƯƠNG 80 CHƯƠNG 81 CHƯƠNG 82 QUYỂN II CHƯƠNG 83 CHƯƠNG 84 CHƯƠNG 85 CHƯƠNG 86 CHƯƠNG 87 CHƯƠNG 88 CHƯƠNG 89 CHƯƠNG 90 CHƯƠNG 91 CHƯƠNG 92 CHƯƠNG 93 CHƯƠNG 94 CHƯƠNG 95 CHƯƠNG 96 CHƯƠNG 97 CHƯƠNG 98 CHƯƠNG 99 CHƯƠNG 100 CHƯƠNG 101 CHƯƠNG 102 CHƯƠNG 103 CHƯƠNG 104 CHƯƠNG 105 CHƯƠNG 106 CHƯƠNG 107 CHƯƠNG 108 CHƯƠNG 109 CHƯƠNG 110 CHƯƠNG 111 CHƯƠNG 112 CHƯƠNG 113 CHƯƠNG 114 CHƯƠNG 115 CHƯƠNG 116 CHƯƠNG 117 CHƯƠNG 118 CHƯƠNG 119 CHƯƠNG 120 CHƯƠNG 121 CHƯƠNG 122 CHƯƠNG 123 CHƯƠNG 124 CHƯƠNG 125 CHƯƠNG 126 CHƯƠNG 127 CHƯƠNG 128 CHƯƠNG 129 CHƯƠNG 130 CHƯƠNG 131 CHƯƠNG 132 CHƯƠNG 133 CHƯƠNG 134 CHƯƠNG 135 CHƯƠNG 136 CHƯƠNG 137 CHƯƠNG 138 CHƯƠNG 139 CHƯƠNG 140 CHƯƠNG 141
Tiến »
CHƯƠNG 141

❊ ❊ ❊

Chuông điện thoai reo đúng vào lúc Alex đang đọc cho Luke phác thảo thô của cuốn sách thứ hai. Việc làm này tỏ ra là một cách tốt để trôi qua thời gian trước khi ông bắt đầu chương trình hormon nữ. Trước đây Alex chưa bao giờ đọc cho Luke nghe về phác thảo. Nhưng đây là cách để giữ chân ai đó ở trong phòng. Và chí ít, điều này giải phóng tư tưởng của ông.

“Tôi nghĩ ông có một lỗ thủng thực sự ở phát đạn thứ hai này, ngài sỹ quan ạ,” Luke nói. “Năm mươi năm trước cái gã Mombasa hẳn phải là gì đó chứ. Những tên thực dân đầu tiên này hình như chẳng được tích sự gì ngoài rượu và...”

“Cứ tiếp tục nói đi, Luke. Tôi thì sao cũng được.”

“Vâng vâng, ngài sỹ quan,” Luke đáp, và đứng lên để trả lời điện thoại.

“Đấy là cô Barr,” anh nói.

“Tôi không muốn nói chuyện với cô ấy,” Alex nói.

“Không phải cô Barr đó, không phải cô Penny. Đây là cô Amelia. Cô Barr cũ.”

“Ôi, lạy Chúa, còn tai ương mới nào mà chúng ta không cần nữa đây? Được rồi, tôi sẽ nói chuyện với cô ấy. Cậu có thể bắt đầu chép lại phần đã ghi.”

“Tôi làm đây, ông chủ. Tôi biến đây.”

Alex thong thả tới quầy rượu và pha một ly Scotch với nước. Ông nhìn quanh tìm bao thuốc lá và sau đó tới chỗ máy điện thoại.

“Chào em, Amelia,” ông nói. “Sức khỏe em thế nào? Có gì không ổn à?”

“Không,” giọng nói đáp. “Không có chuyện gì với em cả. Nhưng em muốn gặp anh, muốn nói chuyện với anh, muốn nói với anh nhiều điều.”

“Có điều gì đặc biệt à?”

“Vâng. Chúng ta.”

“Anh biết ngay mà. Em biết tin mới rồi à?”

“Em biết rồi, Alex. Và, ôi, Alex...”

“Anh ghét cay ghét đắng sự xúc động qua điện thoại,” Alex Barr nói. “Em muốn nói chuyện? Em có muốn tới đây không, hay là anh sẽ... về nhà?”

“Anh sẽ... xin anh. Về nhà nhé?”

“Anh cũng nghĩ vậy. Không sao. Được. Anh sẽ về nhà. Cảm ơn em đã gọi điện.”

Ông gác máy và la lên với Luke.

“Tôi sẽ về thành phố một hai ngày - công việc. Đằng nào cũng phải tới bác sỹ mổ khám xem sao. Trông coi nhà cửa nhé, Luke. Chúng ta đang có một số cuốn sách để viết, và cậu có thể sắp xếp lại toàn bộ giấy tờ ghi chép ít nhất là theo thứ tự thời gian. Được chứ?”

“Vâng, vâng. Ngài sỹ quan này?”

“Sao cơ?”

“Cô Amelia vẫn ổn đấy chứ? Không có chuyện gì lớn ở đó chứ?”

“Không có chuyện gì cả, Luke ạ. Hãy giữ cho chúng tôi một con thuyền hoàn hảo nhé.”

“Tôi rất mừng, ngài sỹ quan,“ Luke nói. ”Tôi có thể làm bất cứ việc gì biến nơi đây thành tổng hành dinh.”

“Cậu là một anh lính tốt,” Alex nói. “Mai đây cậu có thể được phong chuẩn úy. Hẹn gặp lại.”

Alex lên gác để thay quần áo. Chiếc mũ cũ có vết cứt chim ở trên được treo một cách khó tin trong phòng ông. Theo thói quen từ ngày xưa ông đội thử mũ, rồi quẳng nó lên giường.

“Mình sẽ thành một sỹ quan chim bảnh choẹ,” ông nói to. “Hãy cho một cơ hội. Mình tự hỏi liệu cô ấy có còn hay nằm sấp trên sàn nhà mà đọc sách nữa không?”

Luke kêu lên ở dưới nhà.

“Có ông Mantell. Công việc.”

“Tôi sẽ nghe bằng máy phụ,” Alex nói. Ông gài chiếc khuy măng séc bằng vàng vào áo sơmi và nhấc điện thoại.

“Tôi đây, Marc? Tôi đang định đi.”

“Hai câu thôi, Alex. Một, Otto Erlinger muốn dựng một vở kịch dựa theo Bình minh đen tối. Hai, tín hiệu báo nguy từ miền Nam.”

“Mẹ tôi hay bố tôi? Loại bệnh nào nữa đây? Và hết bao nhiêu tiền?”

“Mẹ cậu. Và hết cũng kha khá.”

“Khi tôi tới thành phố,“ Alex nói, ”tôi sẽ nói chuyện với ông vào ngày mai. Có lẽ chúng ta sẽ nhậu một bữa vào trưa mai. Ông trả tiền nhé?”

“Tốt thôi. Cậu thế nào?”

“Chưa bao giờ tốt hơn,“ Alex nói. ”Tuyệt vời. Hạng nhất. Mỹ miều. Thần kỳ. Ý kiến về vở kịch nghe thật tuyệt. Hẹn gặp ông vào ngày mai.”

Alex đặt máy và lắc đầu. Mọi chuyện hình như hoàn toàn bình thường. Trước tiên ông sẽ gặp Marc, rồi về nhà. Sẽ rất vui nếu Francis lại rẽ vào uống rượu. Có lẽ tất cả bọn họ sẽ cùng đi ăn tối ở nhà Hazeltine.

HẾT


Nguồn: TVE-4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 2 năm 2019

« Lùi
GIỚI THIỆU CHƯƠNG 1 CHƯƠNG 2 CHƯƠNG 3 CHƯƠNG 4 CHƯƠNG 5 CHƯƠNG 6 CHƯƠNG 7 CHƯƠNG 8 CHƯƠNG 9 CHƯƠNG 10 CHƯƠNG 11 CHƯƠNG 12 CHƯƠNG 13 CHƯƠNG 14 CHƯƠNG 15 CHƯƠNG 16 CHƯƠNG 17 CHƯƠNG 18 CHƯƠNG 19 CHƯƠNG 20 CHƯƠNG 21 CHƯƠNG 22 CHƯƠNG 23 CHƯƠNG 24 CHƯƠNG 25 CHƯƠNG 26 CHƯƠNG 27 CHƯƠNG 28 CHƯƠNG 29 CHƯƠNG 30 CHƯƠNG 31 CHƯƠNG 32 CHƯƠNG 33 CHƯƠNG 34 CHƯƠNG 35 CHƯƠNG 36 CHƯƠNG 37 CHƯƠNG 38 CHƯƠNG 39 CHƯƠNG 40 CHƯƠNG 41 CHƯƠNG 42 CHƯƠNG 43 CHƯƠNG 44 CHƯƠNG 45 CHƯƠNG 46 CHƯƠNG 47 CHƯƠNG 48 CHƯƠNG 49 CHƯƠNG 50 CHƯƠNG 51 CHƯƠNG 52 CHƯƠNG 53 CHƯƠNG 54 CHƯƠNG 55 CHƯƠNG 56 CHƯƠNG 57 CHƯƠNG 58 CHƯƠNG 59 CHƯƠNG 60 CHƯƠNG 61 CHƯƠNG 62 CHƯƠNG 63 CHƯƠNG 64 CHƯƠNG 65 CHƯƠNG 66 CHƯƠNG 67 CHƯƠNG 68 CHƯƠNG 69 CHƯƠNG 70 CHƯƠNG 71 CHƯƠNG 72 CHƯƠNG 73 CHƯƠNG 74 CHƯƠNG 75 CHƯƠNG 76 CHƯƠNG 77 CHƯƠNG 78 CHƯƠNG 79 CHƯƠNG 80 CHƯƠNG 81 CHƯƠNG 82 QUYỂN II CHƯƠNG 83 CHƯƠNG 84 CHƯƠNG 85 CHƯƠNG 86 CHƯƠNG 87 CHƯƠNG 88 CHƯƠNG 89 CHƯƠNG 90 CHƯƠNG 91 CHƯƠNG 92 CHƯƠNG 93 CHƯƠNG 94 CHƯƠNG 95 CHƯƠNG 96 CHƯƠNG 97 CHƯƠNG 98 CHƯƠNG 99 CHƯƠNG 100 CHƯƠNG 101 CHƯƠNG 102 CHƯƠNG 103 CHƯƠNG 104 CHƯƠNG 105 CHƯƠNG 106 CHƯƠNG 107 CHƯƠNG 108 CHƯƠNG 109 CHƯƠNG 110 CHƯƠNG 111 CHƯƠNG 112 CHƯƠNG 113 CHƯƠNG 114 CHƯƠNG 115 CHƯƠNG 116 CHƯƠNG 117 CHƯƠNG 118 CHƯƠNG 119 CHƯƠNG 120 CHƯƠNG 121 CHƯƠNG 122 CHƯƠNG 123 CHƯƠNG 124 CHƯƠNG 125 CHƯƠNG 126 CHƯƠNG 127 CHƯƠNG 128 CHƯƠNG 129 CHƯƠNG 130 CHƯƠNG 131 CHƯƠNG 132 CHƯƠNG 133 CHƯƠNG 134 CHƯƠNG 135 CHƯƠNG 136 CHƯƠNG 137 CHƯƠNG 138 CHƯƠNG 139 CHƯƠNG 140 CHƯƠNG 141
Tiến »