Chờ Đông Đến Em Lại Nói Yêu Anh

Lượt đọc: 2073 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 92
có anh trai thật tốt

❊ ❊ ❊

Bà Liễu Giai kéo anh ngồi xuống ghế, giọng điệu tò mò:"Sao rồi? có phải bên kia lại xảy ra chuyện gì đúng không?"

Ông Trần Kiên cũng không thua kém gì:"Bên đấy lại chửi mắng con bé à?"

Định Ngôn nhìn ba mẹ của mình, không nói chỉ gật đầu. Ông bà Trần cũng nhìn nhau, gương mặt hiện lên một chút tiếc nuối, lúc đầu cố tình đẩy Định Ngôn đi theo là muốn ba mẹ Niên Ái vì ngại người lạ mà cũng nhân nhượng hơn không ngờ vẫn là không có kết quả gì.

Bà Liễu Giai vỗ vai con trai:"Thái độ của Niên Ái thế nào? con bé không sao chứ?"

Định Ngôn:"Con cũng không biết, từ khi ra khỏi nhà cô ấy không hề nói gì"

Ông Trần Kiên trách con trai mình:"Không biết là sao? con làm bạn trai người ta thì tinh ý chút đi"

Bà Liễu Giai cũng hùa theo ông:"Ba con nói đúng đấy, chuyện này xảy ra chắc tâm trạng con bé cũng không vui vẻ gì đâu"

Định Ngôn:"Con biết nhưng cô ấy không nói, con cũng không tiện để hỏi"

Định Ngôn:"Biết đâu cô ấy không muốn nhắc đến thì sao? nếu con nhắc đến nổi đau đó có khi nào cô ấy càng buồn hơn không?"

Ông Trần Kiên:"Định Ngôn nói cũng đúng"

Bà Liễu Giai đánh nhẹ vào tay ông Trần Kiên một cái:"Ông này, rốt cuộc là ông bên phe nào thế, xoay như chong chóng vậy?"

Bà Liễu Giai nói xong chồng mình thì lại xoay sang con trai:"Con mau tranh thủ mà an ủi con nhỏ đi"

Bà Liễu Giai:"Niên Ái một thân một mình sống ở Hà Xuyến đã không dễ dàng rồi đừng để con bé cảm thấy một mình"

Định Ngôn:"Con hiểu rồi"

Trên phòng, Niên Ái sau khi tắm rửa xong thì bắt đầu sấy tóc. Tiếng máy sấy hòa với không gian yên tĩnh, nhìn vào gương Niên Ái nhận ra bản thân ngày càng thay đổi. Từ sau khi đến Hà Xuyến cô đã không còn là một cô gái chỉ biết mơ mộng đụng chuyện là khóc, Niên Ái học được cách kiên cường, cô hiểu được một chuyện khóc chẳng giải quyết được gì chỉ có bình tĩnh đối diện thì bão tố nào rồi cũng sẽ qua.

Tiếng chuông điện thoại vang lên, Niên Ái đặt máy sấy tóc xuống bàn rồi cầm lấy điện thoại. Là Lê Kiệt Tâm gọi đến, Niên Ái không nhanh không chậm từ từ bắt máy.

Niên Ái:[Alo, anh trai]

Lê Kiệt Tâm bên đầu dây dường như rất lo lắng:[Niên Ái em không sao chứ?]

Lê Kiệt Tâm:[Ba...Ba mẹ chỉ là còn tức giận chuyện cũ nên hơi quá đáng thôi]

Lê Kiệt Tâm:[Em đừng để trong lòng nhé]

Niên Ái phì cười:[Để trong lòng gì chứ, bao nhiêu năm qua cũng không phải là lần đầu]

Lê Kiệt Tâm:[Em không để trong lòng là tốt, anh sẽ từ từ khuyên ba mẹ]

Niên Ái cười nhẹ:[Vâng ạ, cảm ơn anh]

Lê Kiệt Tâm:[Anh em với nhau em đừng khách sáo như vậy]

Niên Ái bước ra ngoài ban công, bầu trời đêm vẫn vậy, không có ánh sáng của mặt trăng nhưng bù lại có rất nhiều sao.

Niên Ái thở ra một tiếng nhẹ, rũ mắt xuống:[Anh hai, anh tốt với em thật đấy]

Lê Kiệt Tâm:[Em gái ngốc, em nói gì vậy?]

Lê Kiệt Tâm:[Anh đây chỉ có một đứa em gái là em]

Lê Kiệt Tâm:[Không tốt với em thì còn biết tốt với ai?]

Lê Kiệt Tâm trước nay luôn làm tốt trách nhiệm là một người anh với cô, chưa từng làm gì khiến cô phải thất vọng. Nhường nhịn cô, yêu chiều cô, lo lắng cho cô, từng chuyện từng chuyện điều không nề hà gì. Niên Ái lòng thầm cảm thán 'Có anh trai thật tốt'

Niên Ái:[Hôm nay em biết được chị Ly Mạc mang thai em rất vui]

Niên Ái:[Cuối cùng anh cũng có một gia đình nhỏ rồi, còn quên chưa chúc mừng anh nữa]

Kiệt Tâm cười cười:[Haha không phải em cũng tìm được một người bảo vệ em chu toàn rồi sao?]

Kiệt Tâm:[Lúc cậu ta bảo rất vinh hạnh khi được bị ghét cùng với em]

Kiệt Tâm:[Anh thật sự có chút bất ngờ]

Niên Ái khóe miệng nhếch lên một chút thầm cười trong lòng:[Anh cũng bất ngờ à? cứ tưởng là có mỗi em thôi]

Kiệt Tâm:[Nói thật mỗi lần cậu ta nhìn em là anh biết cậu ta rất yêu em]

Kiệt Tâm:[Đột nhiên cảm thấy em gái anh tài giỏi quá, có thể tìm được 1 người tình nguyện nhảy vào biển lửa vì em]

Kiệt Tâm:[Anh cũng yên tâm không ít]

Tài giỏi gì đâu nhỉ, có được ngày hôm nay không biết Niên Ái đã đổi bao nhiêu nước mắt, bao nhiêu bi thương, bao nhiêu lần kiên trì rồi bao nhiêu lần bỏ cuộc. Con người chung quy lại cũng chỉ có 2 chuyện khiến bản thân khó xử chính là tiền bạc và tình cảm.

Nhìn đơn giản 2 chuyện nhưng thực chất lại phát sinh ra nhiều chuyện khác nữa, tiền bạc muốn kiếm thì rất dễ nhưng làm thế nào để không phạm pháp, để không phải trái lương tâm thì lại là một chuyện. Còn về tình cảm, yêu được một người đã khó, để người mình yêu cũng yêu mình càng khó hơn. Suy cho cùng con người vẫn là loài sinh vật khó hiểu nhất, chắc có lẽ vì khó hiểu nên con người là loài sinh vật tuyệt vời nhất.

Niên Ái trầm ngâm một lát rồi đáp:[Rồi ai cũng sẽ tìm được một hạnh phúc cho mình anh nhỉ?]

Kiệt Tâm:[Đúng vậy, ai rồi cũng sẽ tìm được một hạnh phúc cho riêng mình]

*Cốc cốc cốc, tiếng gõ cửa được vang lên. Niên Ái có chút giật mình xoay người ra hướng cửa.

Niên Ái:[Có người tìm em]

Niên Ái:[Em tắt máy đây]

Lê Kiệt Tâm:[Tạm biệt]

Niên Ái:[Tạm biệt ạ]

Nói rồi, Niên Ái tắt máy, cô đi đến hướng cửa tiện tay đặt chiếc điện thoại lên bàn. Cửa mở ra, Định Ngôn đứng trước mắt cô, dáng người cao hơn cô gần 1 cái đầu như che khuất cô. Bất giác cô cảm thấy khung cảnh này có hơi quen một chút, cái không khí này có khác gì đêm giao thừa hôm qua không chứ.

Dòng suy nghĩ của cô bị đánh tan bởi tiếng nói trầm ấm:"Nói chuyện chút, được không?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thanh tử