Chờ Đông Đến Em Lại Nói Yêu Anh

Lượt đọc: 2074 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 80
ngưỡng mộ

❊ ❊ ❊

Buổi tối, cả nhà cùng nhau ngồi trước màn hình ti vi xem các chương trình cuối năm cùng nhau ăn uống nói nhiều chuyện về một năm đã qua. Đồng hồ điểm 00:00 pháo hoa bắn lên lóe sáng cả bầu trời. Từ ở góc nhà của anh, nhìn ra cửa sổ có thể thấy được những tia pháo hoa ấy trong vài giây phút ngắn ngủi xinh đẹp rồi lại tắt hẵng.

Thời khắc giao thừa đã qua, cả nhà tạm biệt nhau rồi ai về phòng mấy. Niên Ái đi về căn phòng mà bà Liễu Giai đã chuẩn bị sẵn cho cô, mặc dù lúc chiều đã có lên xem qua nhưng cô vẫn muốn nhìn rõ hơn một chút căn phòng này.

Căn phòng không lớn nhưng đầy đủ tiện nghi cần có, một cái giường, một cái bàn trang điểm, một cái tủ quần áo và đặc biệt hơn là phía ngoài ban công còn có một bộ bàn ghế khác dùng để uống trà.

Niên Ái mở cửa ra ngoài ban công, cơn gió mùa đông vẫn chưa thôi tắt hẳng khiến cho cô cảm thấy lạnh lẽo. Cô đưa mắt nhìn xuống, phía dưới là một vườn hoa tuy không lớn nhưng xem ra được chăm chút rất kĩ lưỡng. Hóng gió trời làm cho tâm tư của cô càng thoải mái hơn, đêm 30 không có ánh trăng trên trời chỉ một mảng rộng màu đen.

Nhắm mắt lại cô cố tận hưởng giây phút yên bình này, cô nghe mùi hương của rất nhiều loài hoa còn có mùi ngọt thanh của làn gió gần xuân. Niên Ái đặc biệt rất thích cảm giác này, nó khiến cho con người an tâm lạ thường. Điện thoại trong tay bấc giác run lên, cô chầm chậm mở mắt, ấn nghe máy.

Niên Ái:[Tớ nghe đây]

Đầu dây bên kia vừa khẩn trương vừa phấn khích:[Cậu về Nam Lĩnh rồi à?]

Là Mai Châu. Mai Châu luôn phấn khích bởi chuyện của Niên Ái, cô dựa vào thành ban công nhàn nhạt trả lời:[Ừ, tớ về Nam Lĩnh rồi]

Mai Châu trách móc:[Cậu về sao không nói với tớ 1 câu nào hết vậy, bạn bè gì thế]

Niên Ái phì cười:[Chắc do tớ hoảng quá nên không nhớ là thông báo cho cậu]

Niên Ái:[Sao cậu biết vậy?]

Mai Châu:[Là Quang Vỹ nói cho tớ biết, hình như là Định Ngôn cho cậu ấy biết]

Niên Ái:[Vậy à]

Mai Châu:[Còn vậy với chả à, người ta về nhà mẹ đẻ ăn tết còn cậu thì về nhà chồng chưa cưới ăn tết]

Niên Ái phản ứng:[Gì mà chồng chưa cưới, chúng tớ vẫn là người yêu chưa đến mức thế đâu]

Mai Châu giọng trêu ghẹo:[Tin được không trời, trước sau gì cũng là vợ người ta còn e ngại gì không biết]

Niên Ái cũng không thua kém:[Cậu còn nói mình sao? chuyện của cậu với thằng em họ trời đánh đó của mình thế nào rồi]

Mai Châu lưu loát đáp lại:[Vẫn như vậy thôi, cứ kéo dài kéo dài có khi đến lúc cậu lên xe hoa chuyện của tụi mình vẫn vậy]

Niên Ái thờ ơ:[À, vậy à]

Mai Châu suy nghĩ lại liền nắm bắt ra mấu chốt gì đó:[Mà tại sao cậu lại gọi Quang Vỹ là thằng em họ trời đánh?]

Niên Ái nhớ đến lại bực:[Cậu có nhớ lần tớ tặng áo cho Định Ngôn nhân ngày sinh nhật không?]

Mai Châu:[Nhớ, sao thế?]

Niên Ái:[Lần đó tớ hỏi nó Định Ngôn bao nhiêu kí nó bảo 70kg trong khi lúc đó Định Ngôn chỉ có 58kg thôi]

Niên Ái:[Làm cho tớ hiểu nhầm Định Ngôn không thích đồ tớ tặng nên không mặc nhưng thật ra vì nó quá rộng]

Mai Châu như hóa đá:[Trời ơi, cậu ta dám làm thế á]

Niên Ái:[Tớ đang hận không thể cho nó một trận đây này]

Mai Châu:[Thôi hạ hỏa đi, cậu cho cậu ta một trận là tớ sót đấy]

Niên Ái:[Mê trai]

*Cốc cốc cốc

Cửa phòng vang lên tiếng gõ, Niên Ái hạ điện thoại xuống giọng nói hơi to một chút.

Niên Ái:"Ai vậy ạ?"

Bên ngoài cánh cửa vang lên giọng nói trầm ấm quen thuộc:"Là anh, Định Ngôn, nói chuyện 1 chút tiện không?"

Niên Ái:"Được, anh đợi em chút"

Niên Ái kê điện thoại lên:[Định Ngôn tìm mình, có chuyện gì nói sau nhé tớ cúp trước đây]

Mai Châu:[Được]

Nói rồi, cô tắt máy đi đến mở cửa cho anh. Cánh cửa bật ra khuôn mặt quen thuộc đập vào mắt, nhìn thấy Định Ngôn trong một bộ đồ ngủ Niên Ái có chút e ngại, cô còn thầm gào thét trong lòng có phải là cầm nhầm kịch bản rồi không? người e ngại bây giờ phải anh mới đúng chứ? cô cũng mặc đồ ngủ mà?.

Niên Ái nhìn anh:"Anh tìm em có chuyện gì sao?"

Định Ngôn đẩy cô vào trong đóng sầm cửa lại rồi ôm lấy cô:"Không có chuyện gì là không được tìm em à?"

Niên Ái đột nhiên được anh ôm phản xạ tự nhiên có hơi đẩy nhẹ anh ra:"Không phải chỉ là tối rồi.."

Định Ngôn ôm chặt cô hơn, chen ngang lời cô nói:"Cả ngày nay ba mẹ với anh chị hai cứ quấn lấy em làm cho anh không thể nói gì với em được"

Định Ngôn:"Anh rất khó chịu"

Gì chứ? đừng nói anh ghen với cả người nhà đấy nhé? cũng đâu phải là bắt cô đi mất đâu. Nhìn kĩ lại dường như anh có hơi say thì phải trên người cũng có mùi rượu. Niên Ái hỏi:"Anh uống rượu à?"

Định Ngôn phản ứng:"Không có"

Niên Ái:"Nói dối em ngửi thấy trên người anh có mùi rượu"

Định Ngôn hơi say:"Uống với anh trai"

Định Ngôn:"Một chút"

Chắc là một chút không đây? Niên Ái:"Một chút kiểu gì vậy"

Định Ngôn hơi gằn giọng:"Em đừng có đánh trống lãng, em cứ để có họ quấn lấy em, em bỏ mặt anh"

Niên Ái vòng tay về sau vỗ vỗ lưng anh:"Bỏ mặt anh gì chứ, họ điều là người nhà của anh mà?"

Định Ngôn ngang ngược:"Nhưng anh không thích họ cứ quấn lấy em"

Niên Ái không muốn cãi với anh:"Được rồi được rồi không ai dành em với anh đâu mà anh lo"

Định Ngôn:"Lo chứ sao không? cái cậu nhóc Dịch Mộc Lăng gì đấy gần đây cũng cứ quấn lấy em"

Niên Ái ngạc nhiên:"Anh biết cậu ta hả?"

Định Ngôn:"Biết chứ sao không"

Định Ngôn:"Anh biết hết đấy chỉ là anh không muốn nói ra thôi"

Định Ngôn đẩy cô ra nhìn vào mắt cô:"Anh còn biết nhà cậu ta rất giàu cậu ta còn là thủ khoa năm nay của trường em"

Định Ngôn lại tiếp tục ôm cô:"Đã vậy nhìn cũng rất đẹp trai"

Định Ngôn:"Không như anh, cái gì cũng không có"

Anh đây là đang tự ti à? Niên Ái:"Anh nói gì thế, năm đó anh thi cũng tới 29 điểm, anh nhìn thử xem bên bang tự nhiên có ai giỏi như anh không?"

Niên Ái:"Còn nhà cậu ta giàu thì liên quan gì đến em cũng có phải do cậu ta làm đâu?"

Niên Ái:"Dù kinh tế nhà anh không tốt nhưng cũng đâu phải do anh mà kinh tế nhà anh không tốt"

Định Ngôn:"Thật không? em không để ý sao?"

Niên Ái:"Em không để ý, ngược lại còn rất ngưỡng mộ"

Định Ngôn:"Ngưỡng mộ?"

Niên Ái:"Ngưỡng mộ vì gia đình anh có những thứ mà gia đình em không bao giờ có"

Định Ngôn:"Thứ gì chứ?"

Niên Ái:"Tình thương, đồng cảm, thấu hiểu và cả tôn trọng."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thanh tử