Chờ Đông Đến Em Lại Nói Yêu Anh

Lượt đọc: 2119 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 87
bình thản

❊ ❊ ❊

Định Ngôn cảm thấy nếu như cứ thế đến nhà cô thì cũng không hay cho lắm nên quyết định ghé qua trung tâm thương mại mua một số đồ làm quà cho mọi người. Trong suốt quá trình chọn lựa Niên Ái không để tâm cho lắm đầu óc của cô cứ như treo trên mây ngớ nga ngớ ngẩn. Đến lúc thanh toán nếu không có Định Ngôn nhắc nhở là cô đã quên cầm luôn đồ mua ở trung tâm thương mại theo.

Ra khỏi trung tâm thương mại hai người họ leo lên xe trực tiếp láy thẳng về nhà. Trên xe, bầu không khí yên tĩnh đến lạ thường, Niên Ái cứ nhìn chằm chằm ra ngoài cửa xe suy nghĩ một điều gì đấy không rõ ràng, Định Ngôn để ý thấy thi thoảng cô còn chau mày lại, tay nắm chặt hơn.

Định Ngôn vừa láy xe vừa nói:"Em căng thẳng à?"

Niên Ái bị lời nói của anh làm cho giật mình, cô cúi đầu xuống mắt hướng nhìn phía dưới:"Không có"

Định Ngôn hỏi lại:"Thật không?"

Niên Ái nghĩ nghĩ rồi thay đổi câu trả lời:"M..Một chút"

Định Ngôn hỏi thêm một lần nữa:"Có chắc là một chút không?"

Lần này Niên Ái lại cuối mặt thấp hơi hai tay cấu vào váy mạnh đến nổi có thể rách ra bất cứ lúc nào, cô lắc đầu:"Không, rất nhiều chút"

Định Ngôn đạp thắng dừng đèn đỏ, anh nhân lúc này nới lỏng dây an toàn chồm người qua phía cô. Tất cả hành động của anh ước chừng không tới 10s, khi cô vừa kịp phản ứng xoay mặt qua phía anh thì Định Ngôn đã kê mặt đến áp gần mặt cô.

Định Ngôn đưa tay xoa đầu cô:"Cô gái nhỏ không cần phải căng thẳng có anh ở đây rồi mà"

Có ai đời đi về nhà người thân lại căng thẳng đến độ tim đập chân run giống cô không? Nói ra người ngoài chắc có thể tức cười đến 3 ngày 3 đêm. Niên Ái căng thẳng không phải vì sợ ba mẹ chửi mắng gì cô, Niên Ái chỉ sợ liên lụy đến Định Ngôn, khiến cho anh cũng bị chửi mắng giống cô.

Niên Ái giương mắt nhìn anh, trong ánh mắt đó cô nhìn thấy được vài phần kiên định điều này cũng làm cho cô an tâm thêm một chút. Định Ngôn thu người lại chỗ cũ, hết đèn đỏ anh tiếp tục đạp phanh cho xe lao về phía trước.

Bầu không khí xung quanh có chút nóng lên, cô cũng không biết là không khí nóng lên hay da mặt cô nóng lên. Niên Ái gác tay lên thành cửa xe, mắt lại nhìn ra ngoài, tâm tình có chút bất ổn, cô không biết diễn cảnh nào sẽ xảy đến khi ba mẹ biết cô mang Định Ngôn về nhà. Vậy đã đành, anh còn lại sợ cô bị ba mẹ mắng cố tình theo cô còn nói sẽ bảo vệ cô. Cô cũng không bị ngốc những chuyện này Niên Ái điều thừa biết Định Ngôn là không muốn cô bị gia đình làm cho tổn thương.

Định Ngôn ngồi bên cạnh cô, dù không nói nhưng vẫn cảm nhận được tâm tình nặng nề này. Định Ngôn nhẹ giọng:"Anh trai em là người thế nào?"

Đột nhiên anh hỏi như vậy Niên Ái có chút ngạc nhiên nhưng sau đó cũng dùng giọng điệu nhẹ nhàng đáp lại:"Anh trai em ấy à"

Niên Ái rũ mắt:"Là một người vô cùng dịu dàng"

Định Ngôn:"Dịu dàng sao?"

Niên Ái hơi gật đầu:"Đúng vậy"

Niên Ái:"Anh ấy tên Lê Kiệt Tâm, em nghe bảo ở cơ quan anh ấy rất nghiêm khắc nhưng trước mắt em anh ấy lúc nào cũng dịu dàng"

Định Ngôn nhướng mày:"Anh trai em là quân nhân"

Niên Ái:"Đúng thế, anh ấy chính là quân nhân"

Niên Ái nhỏ giọng:"Còn là niềm tự hào của ba mẹ"

Định Ngôn:"Em nhỏ giọng làm gì, tai anh thính lắm vẫn nghe thấy hết đấy nhé"

Niên Ái phì cười:"Anh còn nhớ năm đó em ngồi trước phòng thi tâm trạng tệ hại lúc nào cũng có thể khóc không?"

Định Ngôn:"Nhớ"

Định Ngôn:"Lần đó em nói là em cãi nhau với anh trai"

Niên Ái:"Đó là lần duy nhất em và anh trai cãi nhau"

Định Ngôn:"Sao lại cãi nhau, em không phải bảo anh ấy rất dịu dàng sao?"

Niên Ái cười nhẹ:"Cũng không tính là cãi nhau, từ đầu tới cuối điều là do em nói những lời làm tổn thương anh ấy"

Niên Ái:"Khi còn bé anh ấy đã là mục tiêu mà ba mẹ đặt ra cho em"

Niên Ái:"Thành tích của anh ấy rất tốt, còn tốt hơn cả em"

Niên Ái:"Ba mẹ luôn rất tự hào về anh ấy"

Niên Ái:"Lên cấp 3 anh ấy thành công thi đỗ vào trường cảnh sát nhân dân"

Niên Ái:"Em thật tâm rất vui cho anh ấy vì đó là ước nguyện từ khi anh ấy còn rất nhỏ"

Niên Ái hiện tại có hơi hờ hững, giọng điệu như đang kể lại một câu chuyện của người khác:"Nhưng sau đó vì quá hãnh diện nên ba mẹ cũng luôn ép buộc em giống với anh trai mình"

Niên Ái:"Lần cãi nhau đó là lần em nói muốn thi vào trường báo chí, ba mẹ không đồng ý còn bảo em phải giống anh trai nên em không chịu được bỏ ra ngoài"

Niên Ái:"Anh trai em đuổi theo em, trong lúc em có chút tức giận đã nói là cả đời này của em hận nhất chính là anh ấy"

Định Ngôn liếc mắt nhìn qua phía cô, biểu cảm của Niên Ái vẫn cứ nhàn nhạt như vậy, như không quan tâm, như đây chỉ là một câu chuyện của ai đó. Niên Ái không hề có biểu cảm gì khác thường vẫn cứ thế mà trôi chảy kể lại như thể đây không phải là câu chuyện của cô.

Niên Ái:"Khi em biết kết quả thi đại học, người ta biết kết quả thi sẽ hô to lên 'tôi đậu rồi' còn em thì phải nghĩ ra trăm phương nghìn kế đối phó với gia đình"

Niên Ái:"Hao tổn bao tâm sức cuối cùng vẫn phải chọn cách xấu nhất chính là bỏ nhà ra đi, một mình bay tới Hà Xuyến"

Định Ngôn một tay rời vô lăng đặt xuống nắm lấy tay cô, Niên Ái cảm nhận được bàn tay anh đang nắm chặt lấy tay cô liền xoay người qua nhìn anh rồi khẽ cười một cái.

Điều gì đã khiến cho một cô gái đã từng khóc đến không thở được khi phải ép buộc rời gia đình nay có thể bình thản như vậy, tự tại như vậy ngồi đây nói lại chuyện cũ như đang kể lại một câu chuyện của người khác. Bao nhiên năm qua rốt cuộc thứ gì có thể khiến cô mạnh mẽ đến nổi nhắc đến chuyện gia đình không còn thấy đau thương, khóe mắt không đỏ lên nữa rồi.

Định Ngôn thi thoảng đảo mắt nhìn cô một cái, phong thái ung dung không hề có chút đau lòng nhưng lại có gì đó rất trống trải. Định Ngôn không hiểu cô đây là đã thông suốt hay là cố dồn bản thân vào một chỗ rồi tạo một cái vỏ bọc thép xung quanh mình.

Láy xe một lúc thì cũng đến nhà của cô. Ngôi nhà năm nào vẫn không thay đổi gì cả, chỉ được tân trang lên một chút thôi. Niên Ái trong lòng đang cảm thấy buồn cười, cô cứ có cảm giác bản thân là một vị khách đang phải ghé thăm ngôi nhà mà mình sinh sống mười mấy năm vậy, vừa thân thuộc vừa lạ lẫm.

Cô đẩy cửa bước xuống xe, Niên Ái đưa tay lên định nhấn chuông nhưng lại vô thức rụt tay lại. Cô chẳng biết bản thân đang lo sợ căng thẳng vì điều gì cho đến khi có một bàn tay rộng lớn bao lấy bàn tay cô rồi nhẹ nhàng luồn qua các kẽ tay cuối cùng nắm chặt lấy tay cô như muốn truyền thêm động lực cho cô. Truyện Mạt Thế

Niên Ái nhẹ cười dùng hết cang đảm bấm chuông cửa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thanh tử