Chờ Đông Đến Em Lại Nói Yêu Anh

Lượt đọc: 2199 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 39
say

❊ ❊ ❊

Quán Nhậu Nhất Lâm

Niên Ái sau khi từ biệt Thanh Luyến cô không về nhà mà đến một quán nhậu. Cô không biết bản thân đã uống bao nhiêu lon bia cho đến khi trời sập tối, mặt trời nhường chỗ cao nhất lại cho mặt trăng trong góc quán ồn ào là tiếng nức nở khóc của một cô gái trẻ vừa thê lương vừa đau lòng.

Tâm trí Niên Ái lúc này như một cuốn phim tài liệu tua nhanh qua từng khoảng khắc giữa cô và Định Ngôn. Niên Ái cảm thấy bản thân thật vô dụng, ngu ngốc và mềm yếu nếu như lúc đầu cô kiên định một chút nhất quyết không theo đuổi anh nữa, không thích anh nữa thì có phải tốt không? giờ thì hay rồi một mình ôm đau thương còn mắc thêm bệnh ảo tưởng.

Niên Ái nhìn vào lon bia trên tay, cô uống một ngụm thật nhiều Niên Ái rõ ràng trước nay không thích vị đắng của bia nhưng giờ đây cô cảm thấy nó lại rất ngọt ngào. Người con gái một mình một bàn thi thoảng lại bật cười, thi thoảng lại gào khóc trong tuyệt vọng, thi thoảng thì nức nở mê mê hồ hồ gọi tên một người con trai quen thuộc trong kí ức.

Niên Ái khó khăn lôi điện thoại ra gọi cho người bạn mà cô tin tưởng nhất lúc này. Niên Ái lật tìm số của Mai Châu vì hiện tại cô rất say nên tốc độ dùng điện thoại cũng chậm đi hết mấy phần.

Điện thoại của cô kết nối, Lâm Mai Châu như chực chờ sẵn rất nhanh chóng đã bắt máy.

Lâm Mai Châu:[Alo, tớ nghe đây]

Lâm Mai Châu nghe thấy tiếng ồn bên điện thoại liền hỏi:[Cậu đang ở đâu mà ồn vậy?]

Niên Ái giọng say khướt chèn thêm chút nức nở òa khóc như đứa trẻ:[Châu Châu tớ lại thất tình rồi huhuhuhu]

Lâm Mai Châu hoảng loạn:[Này cậu...cậu làm sao vậy? có chuyện gì? sao lại thất tình?]

Niên Ái mơ hồ kể sơ qua cho Mai Châu:[Hôm nay tớ gặp Thanh Luyến cậu ấy nói...]

Niên Ái nấc nên một cái lấy hơi sức để nói tiếp:[Cậu ấy nói cậu ấy còn thích Định Ngôn, cậu ấy nói Định Ngôn rất tốt với cậu ấy trả tiền giúp cậu ấy chọn thuốc giúp cậu ấy và còn và còn...]

Mai Châu nôn nóng:[Và còn thế nào?]

Niên Ái tuyệt vọng khôn cùng:[Và còn hai người họ từ khi lên đại học chưa bao giờ mất liên lạc luôn nhắn tin trò chuyện cùng nhau]

Niên Ái:[Cậu ấy còn nói với quan hệ của cậu ấy và Định Ngôn thì sớm muộn gì Định Ngôn cũng sẽ tỏ tình cậu ấy]

Niên Ái:[Mai Châu cậu nói xem tớ nên làm sao đây? tớ sắp không chịu được rồi lúc chiều suýt chút nữa tớ đã đến viện nghiêm cứu tìm Định Ngôn làm loạn rồi nhưng tớ nghĩ lại, tớ làm gì có tư cách xen vào đời tư của cậu ấy cơ chứ]

Niên Ái:[Tớ đúng là đứa thất bại đến cả trái tim của bản thân cũng không kiểm soát được]

Mai Châu trấn an Niên Ái:[Niên Ái cậu bình tĩnh nghe tớ nói có được không?]

Niên Ái giọng nhỏ lại:[Tớ không bình tĩnh được, tớ không hình tĩnh được]

Niên Ái đưa bàn tay ra bắt đầu đếm đếm dáng vẻ có chút ngốc nghếch:[Tớ thích Định Ngôn 1 2......

tớ thích cậu ấy 6 năm rồi....]

Niên Ái:[6 năm qua trong mắt tớ trong tim tớ chỉ có mình cậu ấy]

Niên Ái:[Châu Châu cậu nói xem nếu như tớ không lấy được Định Ngôn có phải cả đời này tớ cũng sẽ không thể lấy ai nữa đúng không?]

Mai Châu thở ra một tiếng:[Ái Ái tớ hiểu nỗi khổ tâm của cậu, ngoan đừng uống nữa về nhà nghĩ ngơi đi]

Mai Châu:[Có được không?]

Niên Ái nức nở không thôi:[Tiểu Châu Châu tớ rất mệt não bộ rất mệt trái tim cũng rất mệt]

Mai Châu:[Cậu mệt, được tớ ở đây nghe cậu nói]

Niên Ái nước mắt tuôn ra không ngừng:[Châu Châu cả đời này thứ mà tớ không muốn buông bỏ nhất chính là Định Ngôn]

Niên Ái:[Buồn cười thật, sẽ chẳng ai nâng niu một bông hoa khi nó không đẹp]

Niên Ái:[Còn trái tim thì không thể nhìn thấy được bằng mắt nên chẳng ai thấy được khi nó tổn thương cả]

Niên Ái:[Lúc trước tớ luôn xem thường những điều nhỏ bé cho rằng dù mối quan hệ này là gì chỉ cần ngày nào cậu ấy cũng nấu cho mình bữa sáng chăm sóc mình khi mình ốm đau bệnh tật thì dù không yêu, tớ cũng có thể chấp nhận]

Niên Ái:[Nhưng hôm nay tớ nhận ra giọt nước cũng có thể tràn ly, Thanh Luyến cậu ấy chính là giọt nước cuối cùng dành cho mối quan hệ của tớ và Định Ngôn]

Niên Ái:[Thời gian có thể chữa lành tất cả nhưng sẹo thì không thể vết sẹo mang tên Thanh Luyến mãi mãi là một vết sẹo lớn trong lòng mình mỗi lần nhìn thấy cô ấy thì y như rằng Định Ngôn và cô ấy là một cặp trời sinh còn tớ thì giống một con tiểu tam một nữ phản diện]

Mai Châu trầm giọng:[Nếu cảm thấy khó chịu thì cứ làm những điều mà bản thân muốn]

Mai Châu:[Cậu cái gì cũng tốt tật xấu duy nhất chính là quá si tình]

Niên Ái:[Tớ gần như phát điên lên, tớ có thể kiên cường vượt qua mọi việc trừ việc liên quan đến cậu ấy]

Niên Ái:[Định Ngôn là giới hạn của tớ rồi]

Mai Châu:[Cậu không có lỗi, tình yêu của cậu cũng không có lỗi chỉ là từ khi bắt đầu mọi chuyện vốn đã có kết quả chỉ là cậu không muốn chấp nhận]

Niên Ái cười nhạt:[Tớ chấp nhận, chấp nhận được rồi]

Niên Ái:[Sau này cũng sẽ không có can đảm để thích Định Ngôn thêm lần nào nữa, cảm giác đau đớn này rất đáng sợ rất cô đơn....]

Niên Ái nói xong một câu là lại uống thêm một ngụm, từng lon từng lon được cô trút sạch bản thân Niên Ái cũng đã say khướt chút ý thức cuối cùng cũng dần dần tắt hẳn đi. Niên Ái gục xuống bàn, điện thoại trên tay cũng rơi xuống bàn.

Mai Châu không nghe thấy Niên Ái luyên thuyên gì nữa, gọi to:[Này, Niên Ái cậu đâu rồi? Niên Ái, Niên Ái?]

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thanh tử