Chờ Đông Đến Em Lại Nói Yêu Anh

Lượt đọc: 2023 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 24
ăn cơm

❊ ❊ ❊

Niên Ái ra trước cửa bệnh viện đón tacxi về nhà, trên đường về nhà Niên Ái nhận được tin nhắn đến từ một bạn học nam trong lớp.

Hà Tư Duẩn:[Niên Ái nhà trường tổ chức hoạt động diễn thuyết dành cho học sinh không về quê ở lại làm thêm cậu có muốn tham gia không?]

Niên Ái đắn đo rồi lại nhìn vào bàn tay đang bị thương của mình:[Tớ không tham gia đâu]

Hà Tư Duẩn:[Sao thế? mấy năm trước cậu điều tham gia mà?]

Niên Ái:[Tay tớ bị thương rồi không viết được bài diễn thuyết]

Qua tin nhắn, Niên Ái nghe được sự khẩn trương của Hà Tư Duẩn:[Bị thương? có nặng không? có cần tớ giúp cậu gì không?]

Niên Ái tay trái gõ chữ có hơi không quen nên chậm chạp hơn rất nhiều:[Cũng không nặng lắm tớ tự xoay sở được]

Hà Tư Duẩn:[Vậy cậu cần giúp đỡ gì cứ gọi cho tớ nhé]

Niên Ái:[Được]

Đến trước cửa nhà Niên Ái tắt điện thoại đưa tiền cho tài xế rồi mở cửa bước xuống xe. Trời đã xế chiều Niên Ái trở về phòng vừa đến cô đã ngã xuống giường mệt mỏi vô cùng. Bản thân không nghĩ lại xui xẻo đến vậy lại còn thêm cái tính lo chuyện bao đồng bây giờ thì hay rồi tay bị thương đừng nói là đi làm thêm đến cả việc viết thuyết trình cho Trịnh Tổng cũng không biết sẽ làm kịp hay không.

Mắt Niên Ái lờ đờ sự mệt mỏi lấn át tâm trí lấn lướt luôn cả cơn đói cồn cào dưới bụng, Niên Ái chuẩn bị chìm vào giấc ngủ đột nhiên điện thoại lại reo lên, Niên Ái khoảng một lúc mới nghe máy.

Niên Ái:[Alo, ai vậy?]

Một giọng trầm ấm quen thuộc vang lên:[Định Ngôn]

Chỉ vỏn vẹn 2 từ cũng có thể làm cô bừng tỉnh, Niên Ái ngồi bật dậy:[Định....Định Ngôn]

Niên Ái nhìn vào màn hình điện thoại một lần nữa rõ ràng là số lạ, làm sao Định Ngôn lại có số của cô được:[Cậu làm sao mà có số của tớ vậy?]

Định Ngôn nhàn nhạt:[Tớ hỏi Quang Vỹ]

Niên Ái cũng khờ quá rồi, Định Ngôn với Quang Vỹ là mối quan hệ gì, chuyện Định Ngôn có số cô thì có gì mà đáng ngạc nhiên.

Định Ngôn:[Vết thương sao rồi có còn đau không?]

Niên Ái:[Đã đỡ đau hơn nhiều rồi]

Định Ngôn:[Vậy, cậu ăn tối chưa?]

Niên Ái thuận miệng:[Chưa]

Định Ngôn:[Cậu gửi địa chỉ, tớ qua đón cậu đi ăn tối]

Niên Ái có hơi ngạc nhiên nhưng vẫn cố nén lại cảm xúc một chút:[Không cần đâu như vậy thì phiền lắm]

Định Ngôn:[Nếu cậu ngại ra ngoài thì tớ sẽ đến nhà nấu cho cậu]

Niên Ái chưa kịp phản biện thì đầu dây bên kia đã cúp máy Niên Ái gửi địa chỉ qua cho anh trong thái độ rất không bằng lòng nhưng biết sao được Định Ngôn trước giờ là vậy khi đã quyết định thì có mà trời cản.

Cô nắm chặt chiếc điện thoại trong tay lòng cảm thấy có chút hơi ấm rất đặc biệt đang dần lan tỏa trong tim cô nhưng rồi tâm trí Niên Ái lại bắt đầu nghĩ ra hàng tá lời cay nghiệt để thôi miên bản thân không muốn bản thân lại rơi vào vòng xoáy đau khổ này một lần nào nữa.

30p' sau

Niên Ái nghe thấy tiếng chuông cửa nhà vang lên đón chắc là Định Ngôn đã đến nên rất nhanh nhẹn ra mở cửa. Khung cửa được Niên Ái đẩy mở gương mặt anh tuấn năm nào xuất hiện một góc cạnh cũng không khác biệt.

Niên Ái:"Mời...mời vào"

Định Ngôn không nói chỉ gật đầu, Niên Ái xoay ngược vào nhà Định Ngôn đi theo sau cô. Niên Ái để ý trên tay anh rất nhiều túi thực phẩm to nhỏ khác nhau, trong lòng thắc mắc.

Niên Ái:"Chỉ một bữa cơm thôi mà, cậu cần gì mua nhiều đồ thế"

Định Ngôn:"Mua để dành cho những ngày tới"

Vừa lúc đến nhà bếp, Định Ngôn mở tủ lạnh cho những thực phẩm kia vào tủ. Niên Ái mở điện thoại lên tay trái vừa thao tác miệng cũng nói thêm vài câu.

Niên Ái:"Số tài khoản của cậu là gì để tớ chuyển tiền trả cậu"

Định Ngôn chau mày:"Cũng không bao nhiêu tiền cậu không cần trả đâu"

Niên Ái:"Sao có thể chứ, bạn bè là bạn bè tiền bạc thì phải minh bạch một chút"

Không muốn đôi co với Niên Ái, Định Ngôn đành miễn cưỡng đọc số tài khoản của mình. Niên Ái sau khi chuyển tiền cho anh tâm tình rất vui vẻ, Định Ngôn bảo cô ra phòng khách xem ti vi còn tận lực gọt cho cô một đĩa hoa quả rất to. Người khác nhìn vào còn thật sự nghĩ họ là một gia đình ấm cúng.

Sau khi Định Ngôn làm xong bữa tối hai người họ cùng ngồi xuống với nhau dùng bữa. Niên Ái nhìn thấy một bàn đồ ăn rất hấp dẫn liền lấy đũa gắp thử một miếng mùi vị không tệ chút nào.

Niên Ái:"wow cậu nấu ăn ngon thật đó nha"

Định Ngôn:"Ngon thì ăn nhiều một chút"

Niên Ái gật đầu:"Được"

Không gian dần trở nên tĩnh lặng hơn Niên Ái cũng cảm thấy rõ bầu không khí có chút căng thẳng này nhưng bây giờ bảo cô nói thì cô biết nói gì vậy nên cứ im lặng mà ăn là cách tốt nhất. Tiếng điện thoại của Định Ngôn vang lên phá tan bầu không khí hiện tại.

Định Ngôn nhìn cô:"Tớ nghe điện thoại chút"

Niên Ái:"Ừm"

Định Ngôn ra ngoài nghe điện thoại, do khoảng cách quá xa nên Niên Ái cũng không nghe được gì vả lại cô cũng không còn để tâm chuyện của anh từ rất lâu rồi. Được một lúc Định Ngôn trở lại bàn ăn giọng nhàn nhạt.

Định Ngôn:"Cậu có tham gia vào hoạt động hè dành cho sinh viên không về quê không?"

Niên Ái ngạc nhiên:"Sao cậu biết trường tớ có hoạt động này?"

Định Ngôn:"Trường Y Dược của tớ và Trường Báo Chí của cậu hợp tác tổ chức"

Niên Ái vừa ăn vừa nói:"Vậy cậu có tham gia không?"

Định Ngôn:"Tất nhiên là có còn cậu có tham gia không?"

Niên Ái nhẹ giọng:"Có"

Gương mặt Định Ngôn hiện lên nét cười:"À"

Ăn xong Định Ngôn dọn dẹp cho cô rồi mới ra về. Niên Ái vừa tiễn Định Ngôn ra khỏi cổng liền mở điện thoại lên gọi cho Hà Tư Duẩn. Đầu dây bên kia rất nhanh đã nhất máy.

Hà Tư Duẩn:[Niên Ái có chuyện gì thế]

Niên Ái:[Hoạt động hè còn chỗ không? tớ muốn đăng kí]

Hà Tư Duẩn:[Không phải lúc chiều cậu bảo không đi sao?]

Niên Ái:[Tớ suy nghĩ lại rồi cảm thấy mấy hoạt động này rất tốt nên muốn tham gia lấy thêm kĩ năng]

Hà Tư Duẩn:[Vậy cũng được để tớ đăng kí cho cậu]

Niên Ái:[Được, cảm ơn cậu]

Hà Tư Duẩn:[Không có gì]

Niên Ái cúp máy. Cả đêm hôm đó Niên Ái gần như không ngủ được giống như một đứa trẻ con vừa được dỗ ngọt vậy, trái tim của Niên Ái đập nhanh như muốn rơi ra ngoài tình cảm thời niên thiếu của cô lẽ nào lại có thể tiếp tục rồi sao.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thanh tử