Chí tôn tiểu tiên y

Lượt đọc: 1863 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
502 Một đời nuôi ba kẻ thù

❊ ❊ ❊

Khi Hoa Thiên Thành và bà cụ đang trò chuyện, ở cửa xuất hiện một gã béo ục ịch, đầu to cổ ngắn, trông không giống lãnh đạo thì cũng là gã đồ tể.

Hoa Thiên Thành quay đầu nhìn người mới tới, lớn tiếng hỏi: "Ông tìm ai?"

Chỉ thấy kẻ kia chắp tay sau lưng, ưỡn cái bụng phệ, ngẩng cao đầu nhìn Hoa Thiên Thành nói: "Tôi tới tìm cậu đây. Vừa rồi tôi đã qua văn phòng của cậu, y tá nói cậu đang ở trong phòng bệnh, nên tôi mới tìm tới đây."

"Thiên Thành, nó là con trai cả của tôi, người ở Mỹ Nhân Câu ai cũng gọi nó là Đại Bàn Tử (gã béo), nó tới để gây khó dễ cho cậu đấy." Bà cụ thì thầm với Hoa Thiên Thành.

Hoa Thiên Thành vỗ nhẹ lên tay bà cụ: "Bà không cần lo, chuyện này cứ để cháu xử lý, cháu xem hắn muốn làm gì." Nói xong, Hoa Thiên Thành đứng dậy.

"Hoa Thiên Thành, cậu ra đây cho tôi, tôi có chuyện muốn nói với cậu." Gã béo mặc áo khoác da, quần tây, mặt mày bóng loáng nhìn Hoa Thiên Thành, làm ra vẻ như một vị cán bộ lớn.

Hoa Thiên Thành mặc áo blouse trắng bước theo ra ngoài, lạnh lùng hỏi: "Có chuyện gì, ông nói luôn ở đây đi."

"Hoa Thiên Thành, mẹ kiếp, cậu ăn no rửng mỡ à? Mẹ tôi tự nhảy xuống hồ Tiên Nữ, cậu cứ để bà ấy chết đuối là xong, rồi để nước trôi đi, đỡ cho ba anh em chúng tôi tốn tiền mua quan tài." Lời gã béo vừa dứt, Hoa Thiên Thành trợn trừng mắt, một cái tát giáng mạnh vào mặt gã, phát ra tiếng kêu giòn tan: "Chát!" Gã béo không ngờ Hoa Thiên Thành lại ra tay bất ngờ như vậy.

Hoa Thiên Thành trừng mắt nhìn gã với vẻ khinh bỉ như muốn giết người: "Đại Bàn Tử, tôi thấy ông sống đến từng này tuổi thật phí phạm. Nhìn mặt mũi cũng ra dáng con người, mà sao không làm chuyện của con người? Bà ấy là mẹ ông, là người sinh thành dưỡng dục ông, sao ông có thể thốt ra những lời lạnh lùng tàn nhẫn đến thế? Ông còn chút tính người nào không? Ông đối xử với mẹ mình như vậy, không sợ sau này con trai ông cũng đối xử với ông như thế sao? Con người đừng làm chuyện thất đức, làm chuyện thất đức là sẽ bị báo ứng. Nếu mẹ ông biết sớm ông là loại người này, biết ông nói câu chết rồi để nước trôi, tôi đoán lúc mới sinh ra, bà ấy đã bóp chết ông cho rồi."

Gã béo ôm khuôn mặt nóng rát, giận dữ chửi bới: "Thằng nhãi con nhà cậu, sao lại đánh người? Bà ấy là mẹ tôi, tôi muốn nói thế nào thì liên quan quái gì đến cậu? Cậu đã cứu bà ấy thì cứ nuôi trong nhà cậu đi, dù sao tôi cũng không đón về đâu. Nếu có chết trong nhà cậu thì cậu tự mua quan tài mà chôn. Ba anh em chúng tôi không bỏ ra một xu nào cả, tôi nói trước cho cậu biết. Cậu tưởng mình là chủ nhiệm thôn Mỹ Nhân Câu thì muốn đánh ai là đánh à? Nói cho cậu biết, tôi có quan hệ rất tốt với Bí thư Đảng ủy trấn Kim Ngưu. Cậu đánh tôi, tôi sẽ bảo ông ấy tìm cách bãi miễn chức chủ nhiệm thôn của cậu, xem cậu còn phách lối được đến bao giờ." Nói đoạn, gã còn định xông tới vung nắm đấm vào Hoa Thiên Thành.

Hoa Thiên Thành nghiêng đầu, tiện tay lại tặng thêm một cái tát vào mặt gã béo, đánh cho gã hoa mắt chóng mặt. Chỉ thấy gã lắc lắc cái đầu, mặt đỏ gay gào lên: "Hoa Thiên Thành, cậu cứ đợi đấy, tôi sẽ cho cậu biết thế nào là đau khổ." Hoa Thiên Thành nhìn gã đầu bếp gần bảy mươi tuổi này, ăn uống no đủ béo tốt, vậy mà lại là kẻ lòng lang dạ sói. Hèn gì bên ngoài đồn đại người Mỹ Nhân Câu điêu ngoa, hóa ra là do những kẻ như thế này hủy hoại danh tiếng của Mỹ Nhân Câu, đúng là một con sâu làm rầu nồi canh. Loại người này, anh phải dạy dỗ cho ra trò, cho hắn biết tay.

Khi Hoa Thiên Thành quay lại phòng bệnh, thấy bà cụ đang ôm mặt khóc nức nở. Đúng lúc này, cửa lại xuất hiện thêm một người, cũng là một gã béo, mặc bộ đồng phục bảo vệ nhưng lại làm ra vẻ cảnh sát, tay cầm dùi cui đứng ở cửa phòng bệnh, nhìn Hoa Thiên Thành nói: "Hoa Thiên Thành, cậu đã cứu mẹ tôi thì cứ việc nuôi bà ấy đến cuối đời, đừng đưa đến nhà tôi. Nếu cậu đưa tới tôi cũng không nhận, đây là do cậu tự chuốc lấy. Cậu muốn nuôi thì cứ nuôi đi. Bà ấy sống hơn chín mươi tuổi rồi, sống tiếp còn có ý nghĩa gì nữa? Chết là lựa chọn tốt nhất của bà ấy, bà ấy nhảy sông là cái đích đến sáng suốt nhất, vậy mà cậu cứ nhất quyết cứu bà ấy. Cậu cứu bà ấy để làm gì? Không làm được việc gì, lại còn phải có người chăm sóc. Cậu có thời gian và tâm trí đó, sao không đi cứu mấy người trẻ tuổi cho tốt hơn?"

"Bà ấy sinh ra ba anh em chúng tôi, nhưng không cho tôi học lấy một cái nghề, tôi đã gần sáu mươi tuổi rồi mà vẫn phải đi trông cổng cho người ta. Bố tôi mất sớm, không trách bà ấy thì trách ai? Năm đó nếu bà ấy tái giá với người công nhân mỏ than kia, biết đâu giờ tôi cũng là công nhân mỏ than rồi. Cả đời này bao nhiêu cơ hội đều bị bà ấy làm lỡ dở, ba anh em chúng tôi để bà ấy sống đến chín mươi ba tuổi đã là nhân chí nghĩa tận rồi. Lời tôi nói với cậu cũng giống như anh cả tôi thôi. Nếu mẹ tôi chết trong nhà cậu, tôi cũng không quản đâu, tiền quan tài và phí mai táng đều do cậu lo hết. Bà ấy nhảy hồ Tiên Nữ, chuyện đơn giản biết bao, tất cả đều bị cậu làm hỏng hết."

Nghe những lời của gã con trai thứ, bà cụ tức giận run rẩy cả người, bà trừng mắt nhìn gã rồi nói với Hoa Thiên Thành: "Thiên Thành, cháu thay ta dạy dỗ đứa con bất hiếu này đi. Năm đó chính vì ta không nỡ đánh nó, kết quả mới khiến nó trở thành kẻ không có lương tâm như thế này. Người ta nói nuôi con để phòng già, ta thấy mình tốn bao tâm huyết cả đời, chỉ nuôi ra ba kẻ thù. Ai cũng bảo lòng cha mẹ đặt ở con cái, lòng con cái đặt ở trên đá. Ta đã nhìn thấu ba đứa con của mình rồi, đều là lũ sói mắt trắng, không đứa nào có lương tâm cả, lương tâm của chúng đều bị chó ăn rồi."

Hoa Thiên Thành đứng dậy lạnh lùng nhìn gã béo thứ hai, thừa lúc gã không để ý, đấm một cú vào mặt gã rồi mắng: "Ông cũng xứng khoác lên mình lớp da người sao? Ông cứ yên tâm mà về đi, mẹ ông, Hoa Thiên Thành tôi nuôi. Bà ấy chết, tôi sẽ chịu tang, tôi sẽ mua quan tài xịn giá cả vạn tệ cho bà ấy. Những đứa con bất hiếu như các người cứ việc đứng ngoài mà xem. Tôi sẽ không để các người bỏ ra một xu, cút—biến ngay khỏi mắt tôi. Tôi không muốn nhìn thấy cái bản mặt xấu xí của ông dù chỉ một giây. Ai rồi cũng có lúc già đi, nếu đợi đến lúc ông sống hơn chín mươi tuổi, con trai ông cũng đối xử với ông như thế, ông cảm thấy thế nào?"

"Gã béo thứ hai, ác giả ác báo. Tôi nói cho ông biết, mẹ ông nuôi ông được đến mười tám tuổi đã là tốt lắm rồi. Bây giờ ba đứa nghịch tử các người không biết hiếu thảo với người già, lại còn ngược đãi, các người sẽ gặp báo ứng thôi. Ông cũng về nói với thằng béo thứ ba, từ hôm nay bà ấy không còn là mẹ của các người nữa, mà là mẹ của Hoa Thiên Thành tôi."

Gã béo thứ hai nào từng chịu sự sỉ nhục này, gã tiến lên một bước vung dùi cui trong tay định đập vào đầu Hoa Thiên Thành. Hoa Thiên Thành nhanh mắt nhanh tay, chộp lấy dùi cui, rồi tung một cước đá mạnh vào bụng gã. Gã béo ôm bụng, đau đớn ngồi sụp xuống đất. Gã đỏ mặt tía tai vì xấu hổ và giận dữ, nhưng đã không còn sức để đứng dậy nổi nữa. Thực ra gã béo thứ ba cũng định tới, nhưng bị vợ mắng cho một trận nên đã ngăn lại, bởi vì ca phẫu thuật của gã béo thứ ba chính là nhờ vợ gã cầu xin Hoa Thiên Thành mới thực hiện.

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:500
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »