Tử Vi và Tử Ngưng bám sát theo sau Hoa Thiên Thành, cả hai không ngờ rằng Hoa Thiên Thành lại có khả năng đánh đấm lợi hại đến vậy. Họ phát hiện ra khi Hoa Thiên Thành nghiêm túc, trông anh rất đáng sợ.
Khi Hoa Thiên Thành vừa bước tới cửa, một chiếc xe cảnh sát phanh gấp dừng lại. Hai cảnh sát từ trên xe lao xuống, nhìn chằm chằm vào Hoa Thiên Thành rồi hỏi: "Có phải anh là người đánh người không?"
"Là Dương Thiên Khuê dẫn người đánh tôi trước, tôi mới ra tay tự vệ." Hoa Thiên Thành không đổi sắc mặt, bình thản đáp.
Viên cảnh sát trẻ mặc quân phục nhìn Hoa Thiên Thành quát lớn: "Tôi không quan tâm ai ra tay trước, theo tôi về sở một chuyến, lấy căn cước công dân ra đây."
Thực ra căn cước công dân nằm ngay trong túi xách, nhưng Hoa Thiên Thành chưa muốn để lộ thân phận: "Không mang!"
Viên cảnh sát trẻ lấy còng tay ra, "cạch" một tiếng khóa chặt tay Hoa Thiên Thành, định áp giải anh lên xe. Hoa Thiên Thành dùng đôi mắt sắc như dao trừng mắt nhìn viên cảnh sát trẻ, một tay cầm điện thoại nói: "Đợi chút, tôi gọi một cuộc điện thoại rồi sẽ cùng anh về sở."
Hoa Thiên Thành mở điện thoại gọi đi. Người ở đầu dây bên kia hỏi: "Thiên Thành, sao lại nhớ tới việc gọi điện cho tôi vậy?"
"Tôi đến khu Kim Sa Than có chút việc, đang ăn cơm trong phòng riêng tại nhà hàng Tơ Lụa Truyền Kỳ thì con trai Dương phó khu trưởng là Dương Thiên Khuê dẫn theo bốn gã thanh niên tới đuổi chúng tôi đi, lại còn ra tay đánh người trước. Bây giờ hai cảnh sát của sở cảnh sát Kim Sa Than không phân biệt phải trái đúng sai, đã còng tay tôi, đòi đưa về sở."
"Cậu cứ đợi ở đó năm phút, tôi sẽ xử lý việc này giúp cậu. Thật là ức hiếp người quá đáng, có mắt không tròng." Viên cảnh sát trẻ nghe thấy vậy liền nổi giận, giật lấy điện thoại quát lớn: "Mày là ai? Dám mắng bọn tao có mắt không tròng à?"
"Tôi là Cố Vệ Quốc, cậu đã nghe qua chưa?" Cố Vệ Quốc lạnh lùng hỏi.
Viên cảnh sát trẻ vừa nghe đến tên Cố Vệ Quốc, lập tức sững sờ: "Cố Vệ Quốc? Cố Vệ Quốc nào? Đừng nói ông là Phó thị trưởng Cố Vệ Quốc đấy nhé."
"Tôi chính là Phó thị trưởng Cố Vệ Quốc, cậu tên là gì?" Cố Vệ Quốc bình tĩnh hỏi.
Viên cảnh sát trẻ cười khẩy: "Ông là Phó thị trưởng thì tôi là Thị trưởng đây. Đừng có ở đó mà giả vờ giả vịt, Thạch Lỗi tôi gặp nhiều rồi. Một gã nông dân nhỏ bé mà quen biết Phó thị trưởng, ông lừa ai thế?" Nhưng khi nhìn thấy số điện thoại và tên hiển thị, trong lòng hắn bắt đầu bất an.
Ngay lúc hắn còn đang ngẩn người, đầu dây bên kia đã cúp máy. Viên cảnh sát trẻ nhìn Hoa Thiên Thành, không thể tin nổi hỏi: "Vừa rồi thật sự là anh gọi cho Phó thị trưởng Cố sao?"
"Ha ha, một gã nông dân nhỏ bé như tôi sao quen được Phó thị trưởng, nhưng lát nữa cậu sẽ biết thật giả thế nào thôi." Đang nói, một chiếc xe tư nhân màu trắng "kít" một tiếng dừng ngay trước mặt Hoa Thiên Thành. Một người đàn ông ngoài bốn mươi tuổi mặc cảnh phục bước xuống, vội vã chạy đến trước mặt Hoa Thiên Thành, chẳng nói chẳng rằng tát cho viên cảnh sát trẻ Thạch Lỗi một cái: "Mở còng cho Hoa chủ nhiệm ngay!"
Viên cảnh sát trẻ ôm mặt, kinh ngạc lẩm bẩm: "Hoa chủ nhiệm? Là Hoa chủ nhiệm nào?"
"Cậu ấy chính là Tiểu Tiên Y nổi danh lẫy lừng ở huyện Trường Thọ - Hoa Thiên Thành. Ngoài cậu ấy ra, còn ai có đôi tai to như thế? Dương Thiên Khuê là hạng người gì, cậu không rõ sao?"
Khi biết người thanh niên cao lớn, phong thái đường hoàng trước mặt chính là Tiểu Tiên Y Hoa Thiên Thành trong truyền thuyết, nhiều người xung quanh không khỏi kinh ngạc. Họ từng nghe danh tiếng lẫy lừng của anh, biết anh là một doanh nhân trẻ thành đạt, nên không ai ngờ một thanh niên ăn mặc giản dị, đi giày vải như vậy lại chính là Hoa Thiên Thành. Ngay cả Tử Vi và Tử Ngưng cũng không ngờ người đến giúp họ bắt quỷ lại là Hoa Thiên Thành.
Sau khi còng tay được mở ra, sở trưởng nắm chặt tay Hoa Thiên Thành, vô cùng áy náy nói: "Hoa bác sĩ, Hoa chủ nhiệm, thực sự xin lỗi anh. Anh đến khu Kim Sa Than mà lại xảy ra chuyện thế này, tôi làm sở trưởng thấy rất hổ thẹn. Anh đến đây có việc gì, anh cứ nói, tôi sẽ giúp anh giải quyết."
"Cũng không có việc gì lớn, ông có thể giúp tôi kiếm một con chó đen không? Tôi đang cần gấp. Ông là sở trưởng, chắc chắn biết quanh đây nhà ai có?"
"Việc này dễ thôi." Nói xong, sở trưởng quay sang ra lệnh cho Thạch Lỗi: "Nhà cậu chẳng phải có một con chó mực lớn sao? Nó cũng sắp già chết rồi, mau mang tới cho Hoa bác sĩ đi."
Thạch Lỗi ôm mặt không dám từ chối, lúc lên xe còn rụt rè nói: "Sở trưởng, ông giúp tôi nói vài lời tốt đẹp với Phó thị trưởng Cố nhé?"
"Mang chó mực tới đây đã rồi tính. Cậu cầu xin tôi cũng vô ích, tốt nhất hãy cầu xin Hoa chủ nhiệm đi, quan hệ giữa cậu ấy và Phó thị trưởng Cố không tầm thường đâu."
Sở trưởng nắm tay Hoa Thiên Thành tỏ vẻ thân thiết, cười nói: "Hoa chủ nhiệm, đều là do tôi quản giáo không nghiêm, để anh chịu ủy khuất rồi."
"Tôi chịu chút ủy khuất không sao, chỉ cần đừng để người dân tầng lớp dưới phải chịu ủy khuất là được. Dương Thiên Khuê lại dám nói càn rằng đây là địa bàn của hắn. Nếu đây là địa bàn của hắn, vậy thì chính quyền khu và sở cảnh sát đặt ở đâu?"
Nghe vậy, sở trưởng tỏ vẻ lúng túng: "Dương Thiên Khuê cũng chỉ là tên lưu manh nhỏ ở chỗ chúng tôi, mong anh đừng để trong lòng. Nó dẫn theo bốn người, dù có dẫn theo bốn mươi người cũng chưa chắc đã đánh lại anh. Công phu của anh tôi đã nghe nói tới, anh chỉ mới ra tay nhẹ nhàng thôi, nếu anh dùng nội công thì bọn chúng đã gãy tay gãy chân rồi. Đánh thì cũng đã đánh rồi, chuyện phía sau cứ để tôi xử lý."
"Tôi biết anh là người bận rộn, đợi chó mực tới rồi, anh cứ lo việc của mình đi. Trước mặt Phó thị trưởng Dương, mong anh giúp tôi nói vài lời tốt đẹp."
"Dễ thôi, hôm nay nếu không có ông kịp thời tới đây, tôi đã bị nhốt vào phòng giam rồi." Nói xong, Hoa Thiên Thành mỉm cười.
Sở trưởng thấy sắc mặt Hoa Thiên Thành đã dịu lại, liền nói tiếp: "Sau này có đến Kim Sa Than thì cứ gọi cho tôi trước, tôi nhất định sẽ tiếp đãi anh chu đáo. Hôm nay tôi đang cùng người thân ăn cơm ở nhà thì bất ngờ nhận được điện thoại của Phó thị trưởng Cố. Những sở trưởng nhỏ bé như chúng tôi, bình thường rất ít khi được tiếp xúc với cấp Phó thị trưởng."
"Cảm ơn sở trưởng!" Hoa Thiên Thành vừa dứt lời, Thạch Lỗi đã lái xe cảnh sát chở con chó mực tới, mặt mày hớn hở nói: "Hoa chủ nhiệm, bây giờ ăn thịt chó là chuẩn nhất, con chó mực này tôi xin biếu anh." Hoa Thiên Thành nhìn con chó mực lớn, thấy nó được nuôi rất béo, toàn thân đầy thịt.
Hoa Thiên Thành mỉm cười: "Tôi không công không nhận lộc. Thế này đi, thấy con chó này béo tốt, tôi muốn rút một ống tiêm máu của nó, cậu không phiền chứ?"
"Không phiền, anh rút mười ống cũng được. Để tôi giữ đầu nó cho anh rút nhé?" Nói rồi Thạch Lỗi ngồi xổm xuống ôm lấy đầu con chó mực.
Hoa Thiên Thành lấy từ trong túi ra một ống tiêm lớn, chích vào cổ con chó mực, rút một ống máu đầy rồi bơm vào một chiếc lọ nhỏ. Sau đó, Hoa Thiên Thành vẫy tay chào sở trưởng và Thạch Lỗi: "Tạm biệt!"
Nhìn bóng lưng Hoa Thiên Thành rời đi cùng hai mỹ nhân, sở trưởng và Thạch Lỗi trong lòng cảm thấy vô cùng khó chịu...