Chí tôn tiểu tiên y

Lượt đọc: 7714 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1774 Mỹ nữ cứu Cát Tường một mạng

❊ ❊ ❊

Cát Tường và cô gái trẻ đó nấp sau cánh cửa. Khi tên sát thủ vừa xông vào với khẩu súng lục trên tay, Cát Tường ra tay nhanh chóng: "Rắc" - một cây sắt đập trúng cổ tay tên sát thủ, hắn rú lên thảm thiết. Chưa kịp để Cát Tường nhặt súng lên, cô gái trẻ đã nhanh hơn, thuận thế nhặt khẩu súng dưới đất. Tên sát thủ thấy Cát Tường đã cầm được súng ngắn, không dám ham chiến, quay người bỏ chạy.

Chờ tên sát thủ chưa chạy xa năm mươi mét, Cát Tường liền "Đoàng - đoàng -" bắn liền hai phát, trúng vào hai chân tên sát thủ, hắn quỳ gục trên mặt đất lạnh lẽo rên rỉ: "Tài xế - mau đến cứu tôi -" Bỗng nhiên từ trong ngõ lớn vọng ra tiếng xe cảnh sát, Cát Tường quay người cảm kích nói với cô gái trẻ đằng sau: "Cảm ơn cô, đã cứu tôi một mạng. Tôi tên là Cát Tường. Có cơ hội tôi sẽ báo đáp cô. Cô tên gì?"

"Tên tôi chẳng quan trọng, tôi cứu anh cũng không phải để anh báo đáp. Trời tối lạnh, vai anh bị thương, anh còn định trốn đi đâu? Đây là nhà tôi, nếu anh không chê thì hãy vào băng bó vết thương rồi tính tiếp. Anh không giết chết tên sát thủ đó đã là làm hết lòng nhân nghĩa rồi."

"Có làm phiền đến cô không?" - Trong hoàn cảnh như vậy, gặp được cô gái trẻ như thế, Cát Tường vừa cảm động vừa lo lắng hỏi.

Dưới ngọn đèn đường yếu ớt, Cát Tường thấy cô gái này chỉ khoảng hai mươi tuổi, hơn nữa rất xinh đẹp. Chỉ là sắc mặt của cô gái hơi tái nhợt, ngay cả khi vừa nãy cô nắm tay anh, anh cảm thấy tay cô đều lạnh ngắt. Thấy Cát Tường chưa đồng ý ngay, cô gái trẻ lại nói: "Sao nào, tôi còn chẳng sợ, lẽ nào anh lại sợ một phụ nữ độc thân như tôi sao? Tôi biết anh, anh là em của Hoa Thiên Thành. Anh trai anh đã trở thành tội phạm truy nã, anh ra ngoài cũng phải đề phòng một chút. Xem ra đây là kẻ thù của anh trai anh, muốn giết sạch các anh."

Nghe xong những lời này, lòng Cát Tường chợt ấm áp, cười khổ nói: "Tôi đang bị truy sát, lại còn gặp được quý nhân cứu giúp. Chỉ cần Cát Tường tôi còn sống, nhất định sẽ báo đáp ân tình của cô. 'Ơn tơ hào báo suối vàng' - đó là điều anh trai tôi thường dạy chúng tôi. Làm người phải biết cảm ân, hay là cô cho tôi số điện thoại đi?"

"Được, nhưng đợi tôi băng bó vết thương cho anh xong đã, rồi tôi sẽ cho anh số điện thoại. Mạn phép hỏi một câu, anh có người con gái nào mình thích không?"

Hai người đứng gần nhau như vậy, Cát Tường gãi đầu cười nói: "Tôi nghèo thế này, trắng tay không có gì, ai mà thèm để mắt tới chứ. Bây giờ anh tôi bị truy nã, cuộc sống sau này của tôi càng khó khăn hơn. Tối nay tôi có uống chút rượu, không biết sau này mình nên đi về đâu."

"Cát Tường, anh phải có lòng tin vào anh trai anh. Anh ấy sẽ không chết đâu, các anh đừng gặp khó khăn đã ủ rũ, mất niềm tin vào tương lai. Bên ngoài lạnh lắm, mau vào trong với tôi." Nói rồi cô gái trẻ kéo tay Cát Tường bước vào sân nhà nhỏ này. Đèn trong phòng không sáng lắm, hơi tối mờ. Ở đây chỉ có hai căn nhà cấp bốn, trong phòng không có lò sưởi.

Cô gái trẻ nhanh chóng lấy ra một cuộn băng gạc, bật đèn bàn đến trước mặt Cát Tường nói: "Hở vai ra để tôi xem, xem viên đạn có xuyên vào da thịt anh không."

"Không, nếu đạn xuyên vào xương tôi, tôi sẽ cảm nhận được. Tôi nghĩ chỉ tổn thương phần da thịt thôi. Cô là y tá?" - Cát Tường nhìn người phụ nữ trẻ xinh đẹp trước mặt hỏi, hơi thở cô phả ra đều lạnh ngắt. Cô nói: "Cũng tạm coi là vậy, tôi năm nhất đại học có học qua y tế chăm sóc. Đừng ngại, hở vai ra mau, để tôi sát trùng bằng i-ốt rồi băng bó cho anh. Anh từng đi lính, chắc không sợ đau chứ?"

"Ha ha, không sợ." Suy nghĩ một chút, Cát Tường liền cởi áo bên vai phải, để lộ phần vai bị thương. Khi Cát Tường cởi áo ngoài, tay áo bên phải của chiếc áo sơ mi trắng bên trong đã bị máu tươi nhuộm đỏ. Viên đạn đã xuyên thủng xương vai của Cát Tường, nhưng viên đạn đã bay ra ngoài, không lưu lại trong thịt.

Cát Tường để lộ vết thương do súng ở vai phải, chịu đau nói với cô gái trẻ: "Vì cô đã học qua y tế chăm sóc, phiền cô sát trùng và băng bó cho tôi."

Cô gái trẻ gật đầu, cầm bông gòn thấm i-ốt, sát trùng vết thương cho Cát Tường, mỗi lần lau đều nhìn biểu cảm trên mặt Cát Tường. Cát Tường cười nói: "Cô cứ yên tâm lau đi, vết thương ngoài da này không đáng kể đâu. Cô đúng là một cô gái tốt bụng. Cha mẹ cô đâu? Sao chỉ có mình cô ở nhà?"

"Họ đi nhà họ hàng rồi. Hôm nay tôi ở nhà trông cửa. Anh ráng chịu một chút, tôi sắp lau xong rồi, sau đó sẽ băng bó cho anh." Tay cô gái trẻ rất khéo, cũng ở rất gần anh, một mùi hương nhè nhẹ thoảng qua khiến tim Cát Tường đập nhanh hơn. Đây là lần đầu tiên anh ở riêng với một cô gái trẻ, nói chuyện cùng nhau trong đêm.

Cát Tường bất chợt cười hỏi: "Cho hỏi cô có người yêu chưa?"

"Chưa, nhà tôi nghèo, không ai chịu cưới tôi." Nói xong câu đó, cô gái trẻ nhìn Cát Tường cũng cười.

Cát Tường lấy hết can đảm, bỗng nhiên nói: "Nếu cô không chê tôi là thằng nghèo rớt mồng tơi, làm bạn gái tôi nhé? Để tôi chăm sóc cô cả đời, báo đáp ơn cứu mạng." Nghe xong lời này, mắt cô gái trẻ ánh lên lệ, khiến Cát Tường rất hoảng hốt: "Xin lỗi, tôi đường đột quá. Nếu cô không muốn, coi như tôi chưa nói gì. Cô xinh đẹp thế này, nhất định sẽ tìm được người giàu sang cao đẹp."

"Giờ tìm người yêu, phía nữ đều muốn bên nam có xe có nhà, nếu có biệt thự càng tốt. Nhưng tôi bây giờ không có xe, ngay cả chỗ ở cũng không có."

"Cát Tường, tôi không phải vì điều này, tôi cũng không cầu biệt thự xe sang. Chỉ cần tôi tìm được một người đàn ông yêu tôi và tôi yêu hắn, là tôi mãn nguyện rồi. Tôi chỉ chợt nghĩ đến chuyện khác, có chút buồn thôi. Tối nay nếu anh thực sự không muốn đến chỗ Mã Trung ngủ, anh có thể ở lại đây, tôi còn một phòng nữa."

Nghe vậy, lòng Cát Tường giật mình: "Mã Trung cô cũng biết à? Cô cũng biết tôi ở nhà Mã Trung?"

"Đương nhiên biết rồi. Anh trai anh và mấy anh em các anh, đều là người nổi tiếng ở trấn Kim Ngưu của chúng tôi. Gần đây tôi thấy anh thường xuyên đi ngang qua đây, rồi vào nhà Mã Trung. Không phải anh ở nhà Mã Trung thì còn ở đâu? Bây giờ bốn công ty của anh trai anh, cùng với Thần Long Sơn Trung Y Viện đều bị niêm phong rồi."

Thấy cô gái trẻ nói vậy, Cát Tường cũng thoải mái hơn nhiều: "Phải rồi, tôi bị kẻ xấu truy sát, nếu không có cô cứu, hôm nay tôi chết trong ngõ này rồi. Một lần nữa, cảm ơn." Chẳng mấy chốc cô gái trẻ đã băng bó xong vai phải cho Cát Tường.

"Trai gái ở riêng một sân, liệu có ảnh hưởng đến danh tiếng của cô không?" - Cát Tường dò hỏi.

"Một tuần nữa cha mẹ tôi mới về, tôi cũng không biết nấu ăn. Anh ở lại giúp tôi nấu cơm thế nào? Coi như báo đáp ơn cứu mạng của tôi đi."

Cô gái trẻ mở to mắt nhìn Cát Tường hỏi, chờ anh trả lời. Liệu Cát Tường có ở lại không?

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:1773
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »