Cappuccino 2.0

Lượt đọc: 2646 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 128.1. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166.
Tiến »
Chương 83.

❊ ❊ ❊

Đây là người con gái thứ 3, chính xác là thế và cũng là lần thứ 3 tôi bị chê yếu. Không ai khác lần này lại là Lam Ngọc. Sao ông trời lại bất công đến thế kia chứ. Tôi nhúng nhường không muốn gây thêm rắc rối lại khiến tôi bị gắn cái mác “yếu” là sao. Thật là bất công, nhìn dòng tin nhắn mà tôi cứ ngậm ngùi khóc thầm trong lòng. Biết đến bao giờ mới thoát khỏi cái mác này đây.

Nhưng sau tin nhắn đó, tâm trạng tôi bỗng nhiên tốt hơn. Mọi ấm ức buồn bực trong lòng tôi đều tan biến đi hết. Lam Ngọc chẳng còn giận tôi nữa, vì nếu giận thì làm sao có thể trêu đùa với tôi như mấy dòng tin nhắn lúc nãy được. Cho nên với tâm trạng hồ hởi đó, tôi dần cảm thấy thoải mái hơn và đôi mắt dần buông xuống để khép lại một đêm tuyệt vời nhất mà tôi có được. Chào tạm biệt màn đêm…

o.O.o

-Dậy mày…sáng rồi…!

Tôi lại uể oải tỉnh giấc trong tiếng gọi của thằng Toàn. Lần này không phải là gọi đi thực hiện kế hoạch nữa, trời đã sáng, những tia náng đã chiếu xuyên mái lều rọi thẳng vào mặt tôi chói lòa.

Như một thói quen khi bị ai đó đánh thức, tôi rụt đầu vào một chỗ tối nào đó vớ lấy một món đồ mềm mềm có thể ôm được mà tiếp tục tận dụng buổi sáng tốt lành này.

Hôm nay lạ quá, tôi đã nướng gần 5 phút đồng hồ rồi mà chẳng có lấy một câu gọi dậy nào khác từ thằng Toàn. Nếu như lúc thường nó có lẽ đã đập tôi dậy bằng mọi cách rồi. Đột nhiên linh tính mách bảo tôi rằng mình đang trong tình thế xấu lắm. Ắc hẳn là có vấn để đang xảy ra ở đây, xung quan tôi hoàn toàn im ắn chẳng có một chút tiếng động nào ngoài những tiếng tí hí như đang cười thầm.

Tôi hé mắt nhìn thăm dò một lượt xung quanh để xem chuyện gì đang xảy ra với mình. Nhưng chỉ vừa hé một chút xíu, tôi đã phải giật mình vì giờ này tôi đang nằm lọt thõm giữa một bầy mấy đứa trong lớp. Rõ ràng hơn là tôi đang nằm giữa đám con gái trong lớp tôi, bao gồm cả thằng Toàn và tụi thằng Huy lúc này. Bọn nó đều đã thức giấc, chỉ có mình tôi còn nằm nướng cho đến tận giờ này, và tôi đã phải trả giá cho cái sự lười biếng đó.

Nhưng sẽ chẳng là gì so với cái vật mà tôi đang rụt đầu vào tránh ánh sáng. Dựa vào độ mềm và hình dạng của nó thì tôi đã nghi từ lúc mới ôm rồi nhưng đến khi mở mắt ra, tôi mới biết chắc được đằng đó là chiếc đùi của một người, mà người này không ai khác chính là Lam Ngọc.

Ngay khi tôi mở mắt ra đã thấy nàng nhíu mày nhìn tôi với vẻ mặt hết sức sững sốt. Và cho đến lúc này mấy đứa trong lớp tôi mới bật cười khanh khách cả lớp không một chút ngại ngùng, thậm chí có đứa còn phài quệt của nước mắt mà lăn bò càng ra cả nên đất khi thấy tôi như thế. Nói chung tôi đang bi quê toàn tập với mấy đứa con gái trong lớp bởi cái tính mê ngủ của mình.

Nhưng cái gì cũng có giới hạn của nó, Lam Ngọc không phải là một người thích đùa nhay, nhất là mấy chuyện tế nhị như thế này nàng rất ghét, cho nên mấy đứa trong lớp đùa được một lúc lâu, nàng bắt đầu đâm quạo:

-Thôi đủ rồi, dẹp chuyện này qua một bên đi, tôi bắt đầu thấy nhàm rồi đấy!

Ngay lập túc cả trại câm như hến chả có đứa nào dám hó hé. Coi bộ sát khí mà Lam Ngọc tỏa ra cũng còn ghê gớm lắm, nhìn đến đứa nào là đứa đó cuối đầu co ro như mèo cụp đuôi vậy, đáng sợ vô cùng.

Cũng may là trong lúc ngủ tôi chưa có nằm mớ quơ quàng lung tung, nếu không thì chẳng biết hậu quả sẽ như thế nào đây.

Buổi sáng hôm nay hầu như cả lớp tôi đều tề tựu đông đủ về trại. Ngay cả Ngọc Lan cũng có mặt ở đây, nàng đang trò truyện với Lam Ngọc về một vấn đề gì đó mà cả hai người đều nhăn mặt méo mày. Ngay cả thằng Toàn ngồi kế bên còn phải trố mắt sắn ngang cuộc trò chuyện giữa hai người. Tôi cũng muốn biết lắm, phàm là chuyện nghiêm trọng thằng Toàn mới trố mắt đến vậy, nhưng với tư cách là một dân thường trong lớp thì còn lâu tôi mới được xen vào.

Ấy thế mà chỉ chốc sau, tôi đã biết được bí mật đó. Không chỉ mình tôi mà còn cả lớp nữa, là vì bàn tính một hồi, Ngọc Lan bỗng đứng lên dõng dạc với cả lớp:

-À mọi người ơi! Một lát bên trại cán bộ đoàn sẽ đến đây để giao lưu với lớp mình đó!

Vừa nói, cả lớp đã hả lên một tiếng sững sốt trong đó còn có cả tôi. Vì sao thằng đó lại đến trại của lớp tôi chứ, bộ hết chuyện làm rồi sao?

Thắc mắc tôi hỏi ngay và được nàng trả lời:

-Vì ai cũng nói lớp mình rất đoàn kết nên bí thư đoàn trường muốn được đến giao lưu tìm hiểu đấy!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 128.1. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166.
Tiến »