Cappuccino 2.0

Lượt đọc: 2640 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 128.1. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166.
Tiến »
Chương 66.

❊ ❊ ❊

Nhưng nếu thoát ra khỏi phòng thiết bị thôi chúng tôi chỉ mới thành công một nửa. Bởi lẽ nơi cắm trại của chúng tôi rất xa, tít đến tận Thủ Đức. Nhẩm tính từ đấy đến đó mất khoảng 20 cây số là ít. Đi bằng xe đạp thì có mai mới tới. Lam Ngọc có một chiếc đạp điện nhưng đã để ở nhà rồi nên chúng tôi đành gọi taxi đi đến đó để tiệm kiệm tối đa thời gian nhất. Thế nhưng đó vẫn chưa phải là rắc rối lớn nhất của chúng tôi.

Toàn bộ cổng trường trước sau đều đã bị khóa lại, nếu muốn thoát ra ngoài gọi taxi thì phải leo cổng nhảy ra. Mà chân tôi bị đau như thế nay, đến đi đã rất khó khăn rồi huống chi phải leo lên những thanh cổng cao vút đó.

Tuy nhiên Lam Ngọc đã rất quả quyết:

-Phong lên đây Ngọc cổng cho!

-Ơ, như thế kỳ lắm, ai lại để con gái cổng chứ!

-Giờ này mà con ngại gì nữa, thế Phong không lo cho Lanna sao?

-Ơ…ùm…đành vậy?

Chẳng thể làm gì hơn, tôi đành leo lên lưng Lam Ngọc để nàng cổng.

Đây ắc hẳn là lần đầu tiên tôi được một người con gái cổng như vậy. Cảm giác thật lạ, nó cứ lâng lâng, chộn rộn trong lòng chẳng thể nào tả được. Nhưng tôi phải thừa nhận rằng, tấm lưng của Lam Ngọc rất ấm, cả bờ vai của nàng cũng thế. Còn mái tóc của nàng thì khỏi phải nói, thướt tha, mượt mà lại còn rất thơm nữa, nếu như có được ở trên lưng nàng như thế này cả đời, tôi cũng bằng lòng.

-Giờ sao đây, cổng cao quá, chắc Ngọc không cổng Phong leo nổi đâu!

Nàng nhăn mặt khi nhìn thấy chiếc cổng sau cao vút.

-Ẹc, cần gì phải cổng Phong leo lên chứ, mình đi đường tắt đi!

-Đường tắt hả?

-Phải, Ngọc đi lối này nè!

Men theo bờ tường cổng sau, chúng tôi đến một khúc tường cũ kĩ đã bị rêu bám xanh lờn khuất sau dãy phòng học dành cho lớp 12. Gần thêm một chút, chúng tôi lại thấy một tấm tôn dựng thẳng vào tường.

Tôi bảo Lam Ngọc thả tôi xuống:

-Ngọc nhất tấm tôn đó ra đi!

-Rồi, đợi tý!

Lam Ngọc xoắn tay áo cao hơn lúc nãy, dùng sức khiêng tấm tôn ra khỏi nơi ngự trị của nó từ nãy giờ. Núp sau tấm tôn đó, có một lỗ hỏng khá lớn bằng cánh cửa, thông thẳng ra một hẻm nhỏ nằm sát trường chúng tôi.

Việc đó làm Lam Ngọc tròn xoe mắt ngạc nhiên:

-Gì vậy, ở đây có chỗ ra à?

-Chỗ này vốn là nơi ra vào của mấy cô chú lao công trường mình nhưng tụi Phong tình cờ biết được nên sử dụng nơi đây làm lối ra vào luôn!

-À, thảo nào chẳng điều tra ra được những học sinh cúp tiết, thì ra là do Phong bày đầu hả?

-Bậy, Phong cũng được bạn bè chỉ lại thôi, chưa sử dụng lối này lần nào mà!

-Phong có biết đang nói chuyện với đội trưởng đội cờ đỏ hay không? Phen này thì tóm cả bọn cúp tiết nhé!

Nàng hấp háy đôi mắt đen tuyền trêu đùa tôi.

-Thôi thôi, cho Phong xin đi! Gia tài học sinh người ta có chỗ trú thân mà tóm kiểu này cho nước chết!

-Hì hì, nói thì nói vậy thôi Ngọc cũng là học sinh mà!

Tự nhiên thấy Lam Ngọc cười đùa thế này, tôi cảm thấy rạo rực vô cùng. Trước đây tôi thường hay tự hỏi, liệu những người lạnh lùng khi cười họ sẽ như thế nào. Và giờ đây tôi đã được chứng kiến. Nó còn đẹp hơn cả những người hay cười thường xuyên. Ở nàng có một sức hút ghê gớm lắm. Những ai đối diện với nàng một là khiếp hãi bởi ánh nhìn như viên đạn, hai là bị cuốn hút bởi nụ cười đẹp huyển hoặc như tiên của nàng. Nhưng chắc là khiếp hãi nhiều hơn bởi vì chẳng khi nào nàng cười với bất cứ ai cả, ngoại trừ một số trường hợp như thế này thì mặc nhiên nàng chẳng cười một tiếng nào cho dù xung quanh có nhộn nhịp đến đâu, Lam Ngọc thì vẫn là Lam Ngọc thôi.

Thoát ra khỏi nhà tù bất đắc dĩ, chúng tôi gọi ngay một chiếc taxi để đến điểm cắm trại nhanh nhất có thể.

Vườn ông Mười có thể được coi là một khu du lịch sinh thái rộng lớn, ở đó có một bãi sân rất rộng chuyên dùng để cắm trại pinic các kiểu. Xung quanh bãi sân đó, có vô vàng các loại cây mọc bao quanh tạo thành một quân thể cảnh quan thiên nhiên hết sức nên thơ, trữ tình đủ làm xao xuyến bất cứ ai đến đây. Nhưng trước tiên muốn đến vườn ông Mười, ta phải bắt đò đi ngang qua Sông Gò Công rộng lớn, nơi khá là nhìu phù sa bồi đắp.

-Lên nào, chỉ còn một đoạn nữa thôi!

Lam Ngọc lại dìu tôi lên lưng mình khi đò đã đến bờ bên kia.

Từ lúc rời khỏi xe taxi đến giờ nàng vẫn cổng tôi mà chẳng hề than vãn tý nào. Nhìn những giọt mồ hôi lăn dài trên má nàng mà tôi thấy thương ghê gớm.Tấm lưng nàng giờ đây đã ướt mem vì mồ hôi. Tôi có thể cảm nhận được, nó còn thấm qua cả áo tôi nóng hổi. Với người ngoài có thể đó là một việc rất dơ bẩn, nhưng đối với tôi, đó có thể xem như chia sẽ gánh nặng cùng nàng, bởi những giọt mồ hôi đó đều đổ vì tôi cả.

Lam Ngọc cổng tôi chạy thật nhanh đến khu trại của cán bộ đoàn, nơi thằng bí thư đang tá túc trong đấy.

Đáng lẽ ra nàng sẽ không cổng tôi đến đó đâu, vì tôi cứ nằng nặc đòi qua đó với lời hứa sẽ không làm gì quá trớn nàng mới chấp nhận như thế. Nhưng tôi đã nói là sẽ làm, tôi thề sẽ đấm vào mặt thằng bí thư ấy một quả thì tôi sẽ thực hiện cho dù hậu quả có xấu đến mức nào.

Vừa vào trong ngôi trại, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt tôi là cảnh thằng bí thư đó đang ngồi dung dẻ với Ngọc Lan. Quả đúng y như tôi dự đoán rằng hắn sẽ giở trò gì đó với nàng, trông sắc mặt Ngọc Lan lúc này khá khó chịu, nên tôi liền nhảy phóc khỏi lưng Lam Ngọc bằng một chân, lao đến vung đấm vào mặt nó. Nhưng vì không kiểm soát được nhịp lao đến nên tôi đấm trượt xuống bụng làm nó quằng quại la thất thanh:

-Ahhh, có thằng du côn đánh tôi này! Bớ người ta!

Ngay lập tức, mấy đứa bí thư chi đoàn của những lớp khác chạy vào đông như kiến, có cả những đứa dân thường nhiều chuyện nữa.

Tôi thì chả quan tâm, đông như thế tôi mới làm nó xấu mặt được:

-Mọi người xem đây, thằng bí thư đoàn trường này nhốt tôi với bạn này vào phòng thiết bị đấy. Tôi suýt tý nữa đã chết trong đó rồi, cũng may mới bị gãy chân thôi!

Vừa nghe, bọn nó đã lao xao lên kể bàn ra người tính vào om cả khu trại.

Thằng bí thư chẳng phải loại thường, nó cắn trả ngay:

-Này, cậu đừng có vu oan cho tôi nhé! Tôi lừa cậu lúc nào? Cậu là trẻ mẫu giáo dễ bị lừa đến thế à?

-Đồ khốn…mày…

-Dừng lại ngay…

Tôi định vố nó thêm một đấm nhưng Lam Ngọc đã ngăn cản.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 128.1. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166.
Tiến »