Cappuccino 2.0

Lượt đọc: 2622 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 128.1. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166.
Tiến »
Chương 31.

❊ ❊ ❊

Phải tôi đã khóc, khóc cho cái sự vô dụng của mình. Thường ngày tôi đánh với người ta ầm ầm vẫn không sao. Thế mà chỉ mới té xe, tôi đã không gượng dậy được. Phải chăng tôi quá yếu đuối, tôi quá mềm lòng mới dẫn đến tình cảnh hôm nay. Nhưng dù có thế nào đi chăng nữa Lam Ngọc đã đi rồi, tôi chẳng còn thấy em ở đâu nữa cả. Đầu óc tuôi quay cuồng, cơ thể tôi đau đớn, tôi muốn nhắm mắt, tôi muốn ngủ…

Đột nhiên, trong cơn mơ màng tôi cảm giác được đầu mình đang tựa vào một vật gì đó rất mềm, rất ấm. Đúng hơn là cả cơ thể tôi bây giờ đang được bao bọc với một thứ gì đó rất ấm áp. Ngoài trời mưa cứ đổ nhưng tôi chẳng còn cảm thấy lạnh nữa. Chỉ có điều tôi chẳng biết đó là gì, ông tiên đến giúp tôi chăng? Chắc là không, bây giờ làm gì có tiên nữa. Hay là tôi đã chết, người ta thường nói chết rồi sẽ không còn cảm thấy gì nữa? Nhưng tại sao tôi lại ngửi được, tôi cảm thấy rất rõ, đó là mùi nước hoa, một hương hoa quen thuộc.

-Ngọc, là Ngọc đó hả?

Tôi bất giác gọi tên nàng khi hình bóng của nàng hiện ra trước mắt tôi trong màn mưa mờ ảo.

-Có phải Ngọc Không?

-Đừng, Phong đừng nói gì cả? Hãy nhắm mắt lại đi!

Nàng dạn dĩ ôm tôi vào lòng với vòng tay đủ để tôi cảm nhận được sự ấm áp toát ra từ cơ thể nàng.

Từ nãy đến giờ có lẽ tôi đã được nàng ôm như thế rất lâu. Chắc là từ lúc tôi cảm nhận được một sự ấm áp lạ lùng trong cái lạnh thấu xương. Nhưng dù sao đi chăng nữa, nàng đã quay lại, nàng đã quay trở lại để giúp tôi. Nếu không phải sự thật thế, từ nãy giờ chỗ tôi nằm là mặt đất ướt sũng chứ không phải trong lòng Lam Ngọc như lúc này. Nó khác lắm, khác từ nhiệt độ đến cảm giác, tôi thậm chí có thể nghe được từng nhịp tim nóng hổi của nàng, rất rõ, rất nhẹ.

Tuy nhiên, khi tôi định cựa đầu để nhìn lên mặt nàng thì đã bị nàng ngăn lại. Nàng đưa tay vịnh chặt vào trán tôi:

Đừng cử động, trán của Phong chảy máu nhiều lắm!

Trán tôi chảy máu ư? Chắc là do đập vào ghi đông lúc nãy. Nhưng tôi chẳng hề cảm thấy đau gì cả, có lẽ do quá vui mừng khi Lam Ngọc trở lại nên tôi đã quên cảm giác đau mất rồi. Bây giờ khi nghe nàng nói như thế, tôi mới cảm thấy đau dần dần lên. Nhưng tôi không lo lắng, bởi vì đã có Lam Ngọc kề bên. Nàng ôm tôi rất chắc, bàn tay nàng đang che lấy vết thương của tôi, lâu lâu lại khẽ xoa dịu nó khiến tôi chẳng thế nào cảm thấy đau được

Nhẹ nhàng dìu tôi lại một mái hiên gần đó để tránh cơn mưa. Nàng bỗng quay gót bước đi làm tôi chợt giật mình ghì tay nàng lại:

-Đừng đi…

-Ngốc, Ngọc đi dẫn xe lại đây mà!

-Đừng chạy nữa nha, Phong không còn sức đuổi theo đâu!

-Lại ngốc, Phong thế này ai lại chạy làm gì?

Yên tâm rời tay khỏi Lam Ngọc, tôi dõi mắt theo từng hành động của nàng lúc dẫn hai chiếc xe đến chỗ mái hiên trong cơn mưa. Lúc đó tôi cũng muốn chạy ra phụ nàng một tay lắm nhưng vì toàn thân đã kiệt sức nên chẳng thể nào gượng dậy được nữa. Tôi càng cố, càng để Lam Ngọc phải lo cho tôi hơn:

-Ây, đã bảo ngồi yên không có cử động mà! Vết thương lại hở ra bây giờ!

-Xin lỗi, Phong làm phiền Ngọc quá rồi!

-Hừm, đừng nói vậy! Phong…không có lỗi gì đâu! Chỉ…tại Ngọc thôi…

Nàng đan hai tay lại ấp úng nhìn đi chỗ khác.

Tôi biết một người lạnh lùng, ít nói như Lam Ngọc không phải là người biểu lộ tình cảm tốt. Ma kết có thể quyết đoán, có tài lãnh đạo nhưng chẳng bao giờ biểu lộ tình cảm bằng lời nói cả. Nhưng đổi lại nàng dùng hành động để biểu lộ thay cho lời nói. Có thể người khác không quen với việc này nhưng đối với tôi, nó còn hơn gấp trăm lần những lời hỏi thăm vô ích.

Ngoài trời mưa đã ngớt đi chút đỉnh nhưng vẫn còn nặng hạt. Những hạt mưa cứ rơi hững hờ từ mái hiên xuống đất, bắn tung tóe đi khắp nơi lên quần, lên áo, thậm chí còn văng lên cả khuôn mặt phờ phệt của tôi làm tôi phải liên tục đưa tay lên vuốt mặt.

Lam Ngọc giờ đang ngồi dựa tường nhìn về phía con đường xa xăm trước mặt. Dường như những hạt nước chẳng thể nào làm phiền em được. Chúng cứ thi nhau lăn dài trên má em xuống đến tận cổ. Cả người Lam Ngọc bây giờ ướt sũng chẳng thua gì tôi. Chiếc áo sơ mi mỏng toang của em không thể nào ngăn cản nổi những hạt nước mưa ngoan cố làm lộ ra những thứ bên trong lớp áo. Cứ mỗi lần như thế, tôi lại đỏ mặt quay đi chỗ khác nhưng lúc sau lại tò mò liếc nhìn em theo bản năng của một thằng con trai dụ dỗ.

Nhưng việc đó sớm lọt vào đôi mắt thần thánh của Lam Ngọc. Ngay khi tôi vừa định trộm nhìn thì đã đụng ngay mặt nàng đang nhìn tôi chăm chăm:

-Hay quá ha? Đúng là con trai!

-Ơ, Phong xin lỗi!

-Hừm, nếu biết nhìn trộm như thế chắc là đã khỏe lại rồi chứ gì?

Chẳng biết Lam Ngọc có ý đó không nhưng khi nghe nàng nói vậy tôi đột nhiên nắm lấy tay nàng sợ sệt:

-Đừng đi mà, Phong còn chưa khỏe!

-Ngốc, Ngọc nói đi hồi nào chứ?

-À, ừ! Nhìn mặt Ngọc vậy, chẳng ai đoán biết được chuyện gì cả?

Nghe thế Lam Ngọc tự dưng quay sang tôi:

-Bộ tính của Ngọc khó gần lắm sao?

-Không…không phải là khó gần mà là hơi khiến người khác sợ thôi!

-Sợ?

-Ừ, có thể nói như thế! Chắc là tại tính lạnh lùng của Ngọc đấy!

Thế nhưng nàng chỉ khẽ cười suýt xoa đôi bàn tay của mình cho đỡ lạnh:

-Biết sao được, từ nhỏ đến lớn đã thế!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 128.1. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166.
Tiến »