Cappuccino 2.0

Lượt đọc: 2608 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 128.1. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166.
Tiến »
Chương 100.

❊ ❊ ❊

-Thì lúc nãy tao giơ 10 ngón tay lên là ám chỉ mày đợi 10 phút nữa viện binh sẽ đến ai bảo mày hấp tấp làm gì để bị đánh cho ra nông nỗi thế này!

-Thế ra có viện bình thiệt à?

-Thiệt!

-Là ai?

Tuy nhiên, nó chưa nói gì viện bình đã chạy lộc xộc từ ngoài quán vào một cách hối hả. Người đó chẳng phải ai xa lạ, cũng chẳng phải kì nhân dị sĩ gì, mà người đó rất đặc trưng với hương nước hoa quen thuộc, hương lily.

Tất nhiên người đó không ai khác chính là Lam Ngọc, mới vừa bước vào nàng đã trừng mắt với bọn nó:

-Ba anh này sao đánh người bừa bãi thế hả?

-Trùi ùi, em gái nào dễ thương thế này! Bạn của 2 thằng này đó hả?

-Tôi không đùa!

-Coi kìa, nhìn mặt giận dễ thương phết, cho anh nựng cái nào!

Thằng đó chưa kịp đụng vào đôi má mủm mịm, thì đã bị nàng chộp lấy cánh tay tọng liền vào ngực 2 đấm trời giáng khiến nó há hốc ngã lăn ra đất.

Thằng còn lại mới vừa vung tay đã bị nàng xọc thằng ngón tay vào chấn thủy, ngã gục tại chỗ không kịp rú lên một lời nào.

Tất cả sự việc chỉ diễn ra trong một tíc tắc nhưng sức sát thương mà Lam Ngọc đã gây ra cho hai thằng quả thật là chẳng chê vào đâu được. Đòn nào đòn nấy thật dứt khoát và mạnh mẽ, quả không hổ danh là đai đen nhị đẳng.

-Đánh nhau quan trọng nhất là không được khinh địch cho dù người đó là có là ai đi chẳng nữa, đã phạm sai lầm thì đương nhiên sẽ phải trả giá đắt.

-Con nhãi kia, mày là ai?

Thằng còn lại rung lẫy bẫy nói như không ra hơi.

-Không cần biết tôi là ai, nếu muốn lành lặn bước ra khỏi chỗ này thì đi mau đi!

Mặc dù vẫn còn một chút tính sĩ diện nhưng nó vẫn run rẩy vứt gậy sắt xuống đất chạy nhanh ra khỏi quán cứ như Lam Ngọc là một con quái vật thực thụ vậy.

Khi mọi việc đã được giải quyết xong, Lam Ngọc bèn đi đến chỗ bọn tôi:

-Thì ra đây là kế hoạch của hai người sao?

-À ừ thì là vậy, nhưng gặp một chút rắc rối về võ vẽ thôi!

-Hừ, thế mà bảo không cần sự giúp đỡ đấy!

-Hề hề, tai nạn chút mà!

Đột nhiên sựt nhớ ra việc của Ngọc Lan, tôi lây vai nàng khẩn trương:

-Nhanh lên Ngọc, phải đi đến chỗ của Lanna đã!

-Sao, Lanna ở đâu!

-Lanna bị thằng Vũ bắt cóc đến khu du lịch Đại Nam rồi, mau đến đó đi!

-Phong có đùa không, Đại Nam à?

-Phong nghe rõ ràng là thế, mau lên đi!

Dù vẫn chưa hiểu được chuyện gì nhưng Lam Ngọc vẫn nhanh chóng chở tôi trên chiếc đạp điện của mình để đến chỗ tôi đã nói, chỉ để lại một mình thằng Vũ giải quyết những việc còn lại ở quán.

Trên đường đi, tôi cứ suy nghĩ về địa điểm Ngọc Lan đã nhắn cho tôi mãi. Đại Nam không phải là gần, nó ở tít Bình Dương những 40 cây số là ít. nếu đi xe máy nhanh lắm cũng phải mất 1 tiếng đồng hồ. Không hiểu sao thằng Nghĩa lại dẫn Ngọc Lan đến đó, phải chăng nó nghĩ càng xa thành phố càng tốt và chẳng có ai nhận ra nó ở đó? Càng nghĩ tôi càng rối và lâm vào bế tắc hoàn toàn.

-Này Phong, có chắc là thằng Nghĩa ở Đại Nam không?

-Phong cũng không chắc, nhưng Ngọc Lan đã nhắn thế, Phong không thể suy nghĩ được nhiều!

-Thôi thì cứ tới đó trước vậy, Phong chịu khó nhé, xe đạp điện chạy hơi chậm!

-Không sao, có phương tiện vào giờ phút này đã là may mắn lắm rồi!

Và Lam Ngọc có lẽ sẽ chở tôi ra Bình Dương thật nếu như bọn tôi không tình cờ chạy ngang qua khúc cua gần đường Hoàng Diệu cách trường tôi khoảng 2 cây số.

Lí do khiến tôi phải để ý đến khúc cua là vì nó có một nhà trọ tên là Đại Nam, khá giống với khu du lịch Đại Nam mà Ngọc Lan đã nhắc đến, ngay cả Lam Ngọc cũng nhắc đến nó khi đi ngang:

-Này Phong, nhà trọ Đại Nam kìa, dạo này nhiều nơi ăn theo khu du lịch đó nhỉ?

-Ừ, khu du lịch nổi tiếng mà!

Nhưng trong đầu tôi lúc đó không mấy để tâm đến những lời nới cũng Lam Ngọc. Việc tôi suy nghĩ hiện giờ chính là dòng tin nhắn cuối cùng của Ngọc Lan. Nếu thằng Vũ muốn hãm hại nàng và không muốn cho người ta biết thì không nhất thiết phải dẫn nàng đến nơi xa như thế. Thằng Nghĩa là một người tính toán tinh vi, nhưng không tinh vi đến mức phải đày đọa mình đến một nơi xa như vậy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 128.1. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166.
Tiến »