Cappuccino 2.0

Lượt đọc: 2543 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 128.1. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166.
Tiến »
Chương 65.

❊ ❊ ❊

Nhưng vào lúc này tôi chẳng thể suy nghĩ nhiều, Lam Ngọc đang không tự chủ mình, nếu tôi còn tiếp tục để nàng làm như thế, chẳng khác nào lợi dụng việc này thừa nước đục thả câu. Mà ngặc nỗi tôi chẳng thể cử động được, chân phải của tôi đang bị cái giá treo sào ngán phải, mỗi lần cử động là mỗi lần đau, đau đến thấu tim cứ như cắt da cắt thịt.

Nhưng nếu để Lam Ngọc như thế này, chắc chắn thiệt thòi sẽ về phần nàng bởi lẽ tôi cũng là con trai, cũng có những ham muốn lúc bị kích thích mà Lam Ngọc cứ dồn ép thế này dù chày cối cách mấy tôi e rằng sẽ chẳng chịu đựng được bao lâu. Cho nên ngay khi Lam Ngọc vừa bung 1 nút cúc áo đầu tiên, tôi liền cấm lấy tay nàng gắt lớn:

-Đủ rồi, thôi ngay đi!

-Gì vậy Phong, sao lại lớn tiếng với bé gấu vậy?

-Vì cơ bản đây không phải là Lam Ngọc mà Phong quen biết, trở lại đi….ahhhhhhhh!

Tôi thét lớn dùng hết sức bình sinh của mình gượng dậy khỏi đống dụng cụ đang đè trên người bất chấp cái giá treo kia có làm chân tôi tê dại đến đâu. Xung quanh tôi đồ đạt cứ rơi ngổn ngang như núi lở, cứ mỗi lần ngoi lên một chút, từng đống dụng cụ cứ thi nhau rơi xuống đất nghe loảng choảng đến đinh tai nhức óc. Thậm chí thấp thoáng dưới chân tôi có cả những cục tạ rơi lổn cổn nứt cả sàn nhà.

Tôi vẫn ôm Lam Ngọc, mặc cho những biểu hiện thất thường của nàng. Trong tâm trí tôi, dù nàng có thay đổi đến đâu đi chăng nữa, thì nàng vẫn là nàng. Vẫn là bé gấu nhỏng nhẻo năm nào và cần được một ai đó bảo vệ khỏi những nguy hiểm lúc nào cũng chực chờ xung quanh.

Tôi ôm nàng vào lòng, gồng hết sức bình sinh của mình, chống chân cố nhô mình lên khỏi đống dụng cụ bên trên. Lúc đầu còn khá nặng, tôi gần như sụp xuống khi chuẩn bị gồng mình, nhưng dần dần, số dụng cụ đó trôi đi khỏi lưng tôi làm áp lực nhẹ dần, nhẹ dần cho đến khi tôi không còn cảm thấy sức nặng nữa. Tôi dùng hết sức lực cuối cùng của mình, bật một phát thật mạnh lên trên. Tôi chẳng biết mình đã bật cao đến đâu nhưng khi mở mắt ra, tôi chỉ nhìn thấy bên dưới toàn là đống dụng cụ đang nằm ngỗn ngang như chiến trường.

“Tao đã chiến thắng bọn mày rồi, lũ khốn!”

Tôi liếc nhìn một lượt bọn chúng, những đống dụng cụ dưới sàn nhà như thể đó chính là đối thủ thực sự của tôi vậy. Nói thế không sai chút nào cả, chính bọn chúng đã đè bẹp tôi cùng với Lam Ngọc, chính bọn chúng đã khiến tôi phải khổ sở đến như thế và cũng chính bọn chúng đã khiến cho Lam Ngọc phải ra nông nỗi thế này. Vượt qua được bọn chúng, cảm giác như tôi đã vượt qua được một đối thủ nặng ký vậy. Rất hãnh diện, rất tự hào.

Tuy nhiên, chiếc chân đau chẳng thể trụ cho tôi đứng lâu được. Tôi khụy xuống miếng đệm lót nhảy cao cũng với Lam Ngọc giờ này đang mê man trong lòng tôi chẳng biết tự khi nào. Có lẽ chân tôi đã bị gãy mất rồi, ngay chỗ bị ngán sưng phù đau phát khiếp. Nhưng ít ra chúng tôi đã thoát được cảnh bị đè bẹp dưới đống thiết bị, so với chiếc chân gãy này việc đó chẳng là gì cả.

-Ngọc ơi, tỉnh lại đi! Ngọc…

Tôi lây mặt nàng đánh thức.

-Um…, chuyện gì thế này! Chúng ta thoát rồi sao?

-Chỉ là thoát khỏi đống dụng cụ thôi, chưa thoát khỏi phòng thiết bị!

-Ùm, Phong làm cách nào vậy? Lúc nãy tự nhiên đang kể với Phong, Ngọc lại ngủ quên! Thiệt tình…!

Nàng xoa đầu bóp trán như vừa trãi qua cơn đau đầu khủng khiếp.

Tôi không biết nàng đang bị chứng gì, nhưng nếu bây giờ hỏi nàng, có hỏi đến mai nàng cũng chẳng nhớ ra đâu. Chỉ còn cách là trực tiếp đến hỏi dì vú của nàng thì mọi chuyện sẽ rõ. Dì vú cũng nói khi nào tôi đến sẽ kể mà. Chắc tôi sẽ lựa một buổi rảnh rỗi nào đó, hông có Ngọc ở nhà để hỏi thôi.

Suy nghĩ vẫn vơ là vậy bởi vì chúng tôi phải nhanh chóng ra khỏi nơi quỷ quái này càng sớm càng tốt. Nếu ở lâu, sự an toàn của Ngọc Lan sẽ bị đe dọa. Nhất là khi đối thủ của chúng tôi kì này lại là thằng bí thư đoàn trường với đủ mọi quyền hành trong tay chỉ dưới hiệu trưởng, vả lại nó còn rất mưu mô khi lừa cả tôi và Lam Ngọc vào phòng thiết bị này. Đó là lí do vì sao chúng tôi phải thoát khỏi nơi đây.

-Bây giờ chúng ta ra khỏi đây bằng cách nào?

-Để xem đã nào?

Nàng nhìn bao quát xung quanh căn phòng nơi chưa những thiết bị ngổn ngang. Rồi đột nhiên nàng bước đến gần những tấm rèm phủ khõ cộc cộc vào đó, còn vén chúng lên xem nữa.

Chừng chốc sau nàng lại réo vang lên:

-Có rồi Phong ơi, xem này!

-Chuyện gì vậy?

-Nhìn cho kỹ nè!

Nàng vung tay giật mạnh tấm rèm xuống đất. Đằng sau tấm rèm dày cộm như bức tường đó hóa ra lại là một lớp kính trong suốt, thứ mà bọn tôi nhìn vào vẫn phản chiều lại hình ảnh của chính mình. Đây chính là kính một chiều, thảo nào bọn tôi lại chẳng để ý đến nó.

Nhưng Lam Ngọc đã sớm nhận ra được rắc rối mà tôi đang mắc phải:

-Chân Phong…sao sưng to vậy?

-Không sao đâu, chắc là do kiến cắn đấy!

-Làm gì có vụ kiến cắn mà sưng như thế, Ngọc có học võ nên đây chắc chắn không phải như Phong nói đâu! Chân Phong bị cái giá treo kia ngán gãy rồi à?

-Ùm, cũng không biết nữa! Chắc là gãy thật rồi, nó đau lắm!

-Thôi Phong cứ chờ ở đây, đợi Ngọc một lát nhé!

-Ngọc đi đâu vậy?

-Phá cửa kính!

-Sặc, thật à?

-Lối ra chỉ có một thôi,không còn cách nào khác đâu!

Nói rồi nàng đứng lên, nhặt một quả tạ tròn gần đó cười tự tin:

-Đó giờ Phong có tập đẩy tạ chưa?

-Vẫn chưa, hình như lên 11 mới học!

-Thế thì xem cho kĩ nhé!

Rồi nàng để quả tạ vào cổ, giơ tay khom người cứ y như một vận động viên thực thụ. Bất chợt nàng dịch người nhanh về phía trước bung hết sức đẩy quả tạ một cách chớp nhoáng. Quả tạ đi nhanh đến nỗi tôi chỉ thấy một vệt dài màu đen lao đến khung cửa kính với tốc độ kinh hồn.

-Choảng…

Cửa kính vở tan tành, rớt xuống đất nghe đến chói cả tai. Tiếng động lớn đến nỗi tôi phải bịt tai lại nếu không muốn bị chúng làm thủng màng nhĩ.

Ngắm nhìn Lam Ngọc với vẻ mặt tự tin nhìn về phía cửa kính lúc này, tôi lại cảm thấy tràn đầy sức sống. Lại một lần nữa nàng đã cứu tôi, vựt tôi dậy khỏi những khó khăn trước mắt. Nàng vẫn là nàng, vẫn là một Lam Ngọc tự tin, lạnh lùng và quyết đoán.

Cửa kính đã được phá vỡ, cũng như kế hoạch nhốt hai tụi tôi của thằng bí thư kia. Rồi nó sẽ trả giá cho tất cả những gì mà nó đã gây ra.

“Hãy chờ đấy thằng khốn, cho dù có khô máu tao vẫn chơi với mày đến cùng…”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 128.1. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166.
Tiến »