“Điền phu nhân mang vẻ thục mị của một người phụ nữ trưởng thành, nhưng lại khiến Dương Ninh cảm thấy xao động không yên. Hắn có chút bực mình, tự nhủ sao cứ nhìn thấy người đẹp như vậy lại nảy sinh ý nghĩ không đứng đắn, thật không nên.”
Lý trí của hắn già dặn hơn nhiều so với vẻ bề ngoài, cũng vì thế mà dễ rung động trước những người phụ nữ trưởng thành, mang phong thái thục nữ.
Huống chi Điền phu nhân quả thực là một mỹ phụ cực phẩm, khó tránh khỏi khiến hắn xao xuyến.
"Phu nhân còn biết nấu ăn sao?" Dương Ninh cố gắng trấn tĩnh lại, dời mắt khỏi thân hình mềm mại, đầy đặn của Điền phu nhân, nhìn những món ăn trên bàn. Không thể không thừa nhận, Điền phu nhân ít nhất cũng đã dụng tâm chuẩn bị, dù sao phụ nữ luôn để ý đến hình thức.
Điền phu nhân đặt chén canh xuống, ngồi bên cạnh, cười nói: "Hầu gia nếm thử xem sao, không biết có hợp khẩu vị không?"
Dương Ninh gắp một miếng đậu phụ, vừa đưa vào miệng đã tan ra, hương vị vô cùng ngon, hắn không khỏi khen: "Đậu hủ phụ nhân làm thật sự rất tuyệt, được ăn đậu hủ phu nhân, thật là tam sinh hữu hạnh.”
Điền phu nhân giật mình, vành tai hơi nóng lên. Thấy Dương Ninh mặt không đổi sắc, nàng thầm nghĩ có lẽ mình quá lo lắng. Quanh năm buôn bán, nàng cũng quen với những chuyện giao tế, bèn cười nhẹ nhàng: "Hầu gia thích là tốt rồi. Hôm nay Hầu gia đã vất vả cả ngày, lại chưa ăn gì nhiều, nếu hợp khẩu vị thì ăn thêm chút nữa. Nếu không có Hầu gia, tai họa ở kinh thành không biết đến bao giờ mới dứt, dân phụ xin mạn phép thay mặt dân chúng trong thành cảm tạ Hầu gia."
Dương Ninh nghĩ thầm đây chỉ là lời khách sáo của Điền phu nhân, nếu không vì chuyện khác, nàng chẳng hơi đâu mà thay mặt dân chúng cảm tạ ai. Có lẽ trong lòng Điền phu nhân, người khác sống chết ra sao cũng chẳng liên quan đến mình.
"Phu nhân quá lời rồi," Dương Ninh giữ vẻ bình tĩnh, mỉm cười nói: "Đây đều là nhờ phúc đức của hoàng thượng, không phải công lao của ta."
Điền phu nhân vội nói: "Dạ, dạ, dạ, Hầu gia nói rất đúng, là hoàng thượng ban phúc." Đôi mắt đẹp khẽ động, lúc này nốt ruồi son nơi khóe mắt càng làm tăng thêm vẻ quyến rũ, phong tình vạn chủng của nàng.
Không phải Điền phu nhân cố tình làm ra vẻ Vũ Mị, chỉ là nốt ruồi son kia vốn dĩ rất dễ thu hút sự chú ý. Người ta thường nói, nốt ruồi ở khóe môi và đầu lông mày là nét đặc trưng của mỹ nhân, lại càng làm tăng thêm vẻ quyến rũ. Nàng vốn đã có tướng mạo kiều mm, thuộc loại diễm lệ, thêm nốt ruồi son kia, dù chỉ là một thần thái nhỏ cũng trở nên kiều mị, mê người.
Dương Ninh thầm nghĩ quả không sai, từ xưa trong truyền thuyết đã có nhiều mỹ nhân, câu nói này ở thời đại nào cũng đúng. Điền phu nhân chẳng những có vẻ mềm mại, đáng yêu của gái Giang Nam, mà còn có làn da trắng nõn, mịn màng của gái Xuyên Trung, tinh xảo, đẹp đẽ.
Dương Ninh đặt đũa xuống. Điền phu nhân đã cầm bầu rượu lên, đứng bên cạnh Dương Ninh, hơi khom người. Dương Ninh ngửi thấy mùi hương hoa mai thoang thoảng trên người nàng, không khỏi liếc nhìn. Khuôn mặt trái xoan trắng mịn như tuyết của Điền phu nhân ở ngay bên cạnh, dáng người có vẻ nhỏ nhắn, vai thon, cổ cao như hạc, tỷ lệ cơ thể lại hết sức hài hòa. Bộ ngực đầy đặn, mềm mại được lớp sa lăng ôm lấy, đường thêu trên áo ngực vì nàng hơi cúi người mà căng phồng, hằn lên những đường cong kinh người dưới ánh đèn, đến cả thợ thêu lành nghề cũng khó mà phân biệt rõ. Khi rót rượu, cánh tay khẽ động, hai bầu ngực như hai trái đậu hũ non rung rinh, khiến người ta hoa mắt, thần trí mơ hồ, không nỡ rời mắt dù chỉ một giây.
Dương Ninh không khỏi cảm thấy xao động, dưới ánh đèn mờ ảo, có mỹ phụ kề bên. Dù sao Dương Ninh vẫn còn là chàng trai trẻ, huyết khí phương cương, trong lòng rung động, trên mặt ít nhiều vẫn còn chút không tự nhiên.
Điền phu nhân dường như cũng nhận ra điều gì đó khác lạ, khóe mắt liếc nhìn, thấy Dương Ninh dường như đang nhìn trộm bộ ngực của mình, nàng ngẩn người, rồi cảm thấy mặt nóng bừng. Nàng thầm nghĩ, tên Hầu gia này sao lại khinh bạc như vậy. Nhưng rồi lại thấy ánh mắt Dương Ninh đã dời đi, khí sắc tinh thần bình thản, thần sắc ung dung, nàng lại thấy buồn cười, tự nhủ mình đúng là nghĩ ngợi lung tung. Người ta là Cẩm Y Hầu gia đường đường, địa vị tôn quý, muốn có loại phụ nữ nào mà chẳng được, sao lại để ý đến một người đã có cả một lũ con như mình. Thật sự là mình quá nhạy cảm.
Lúc nãy thấy Dương Ninh nhìn bộ ngực mình, nàng còn có chút khẩn trương, giờ nghĩ thông suốt rồi lại thấy thoải mái, trong lòng buồn cười. Dương Ninh dù là Hầu gia, cũng chỉ là một thằng nhóc hơn hai mươi tuổi, trong Hầu phủ thiếu gì thiếu nữ xinh đẹp, ngày ngày có bao nhiêu thiếu nữ vây quanh, mình đã ba mươi tuổi đầu rồi, đừng nói mình chỉ là một thương nhân nhỏ bé, dù mình là Vương Hầu phu nhân thật, so ra kém mười mấy tuổi, e rằng đưa đến trước mặt Hầu gia hắn cũng chẳng thèm ngó.
Nghĩ đến đây, nàng thấy nhẹ nhõm hẳn, rót rượu xong mới cười dịu dàng: "Hầu gia, đây là rượu Hầu Nhi từ Tây Xuyên đưa tới, ngài uống nhiều quỳnh tương ngọc dịch rồi, cũng có thể thử xem đồ của dân chúng chúng tôi."
Dương Ninh cười ha ha một tiếng, nói: "Dân chúng gì chứ, đừng nói thế." Hắn bưng chén rượu lên uống một ngụm nhỏ, hương thơm thanh nhã, khẩu vị lại khá nhạt.
Hắn cũng có thể uống được, nhưng cũng biết loại rượu này quá nhạt, người sành rượu sẽ không quen.
Đặt chén rượu xuống, Dương Ninh đi thẳng vào vấn đề: "Phải chăng phu nhân muốn biết chuyện ở Thái Y Viện?"
Điền phu nhân vừa ngồi xuống đã nghe Dương Ninh hỏi vậy, thầm nghĩ người trẻ tuổi đúng là người trẻ tuổi, nói chuyện trực tiếp như vậy, chẳng biết vòng vo gì cả.
Nhưng tối nay nàng thiết yến, vốn dĩ cũng muốn hỏi rõ chuyện này, dù sao với nàng, có thể nhờ vả chút quan hệ với Thái Y Viện mới là mục đích chính. Dương Ninh đã nói thẳng ra trước, như vậy lại đỡ mất công quanh co. Nàng dịu dàng cười, đưa tay vén một lọn tóc mai sau tai, động tác đầy nữ tính khiến nàng thêm phần thành thục, hàm súc, khẽ nói: "Hầu gia phái người qua nói chuyện bên trong cung đã xong rồi, dân phụ... dân phụ không biết cuối cùng là chuyện gì xảy ra, cho nên... tối nay mời Hầu gia đến dùng bữa, cũng là vì chuyện này."
Dương Ninh thấy buồn cười, nhưng vẫn nói: "Không có vấn đề gì, trong cung sẽ phái người thông báo với Thái Y Viện, chắc hai ngày nữa sẽ có tin." Hắn thầm nghĩ may mà mình đã nhắc đến chuyện này với Long Thái trong cung, Long Thái cũng đã nói rõ ràng, nếu không thật không biết phải nói thế nào với Điền phu nhân.
Dương Ninh tuy là hầu tước, nhưng tước vị này xem như nhặt được, hơn nữa đến tận bây giờ, trong bản chất hắn vẫn chưa có khái niệm rõ ràng về giai cấp. Tuy cảm thấy thân là hầu tước nói ra cũng có chút mặt mũi, nhưng cũng không nghĩ đến việc dùng tước vị này để khoe mẽ. Nếu không, thân là Cẩm Y Hầu, một trong tứ đại hầu tước thừa kế của đế quốc, cũng không thể đến nhà một thương gia nhỏ bé dùng cơm, lại còn ngồi cùng Điền phu nhân, cũng không cảm thấy mình hơn người so với Điền phu nhân, chỉ đơn giản là cảm thấy đang ngồi ăn bữa cơm với một mỹ phụ gợi cảm mà thôi.
Gương mặt xinh đẹp của Điền phu nhân lập tức rạng rỡ, nàng nói: "Hầu gia, ý ngài là Điền gia dược hành thật sự có thể cung cấp dược liệu cho Thái Y Viện sao?"
“Trong cung đã phái người thông báo, đĩ nhiên là không thành vấn đề," Dương Ninh gắp thức ăn, Nhưng việc liên hệ với Thái Y Viện là chuyện riêng của phu nhân, ta không tiện ra mặt, trong cung càng không thể ra mặt. Với trong cung, đây chỉ là chuyện nhỏ như hạt vừng, sẽ không hòi đến lần thứ hai. Nhưng đã có người trong cung gọi, bên Thái Y Viện cũng sẽ không lạnh nhạt, ngươi có thể tự mình đi tìm quan viên phụ trách mua dược liệu của Thái Y Viện, cùng hắn cẩn thận thương lượng là được. `
"Tôi biết, tôi biết," Khuôn mặt trắng nõn của Điền phu nhân ửng hồng vì hưng phấn, nàng bưng chén rượu lên: "Hầu gia, dân phụ kính ngài một ly, cảm tạ ngài đã chiếu cố Điền gia dược hành, dân phụ xin uống trước." Nói xong, nàng che miệng uống rượu, tư thế rất tao nhã.
Uống cạn một ly, hai má nàng nhanh chóng ửng đỏ, dưới ánh đèn dầu càng thêm xinh đẹp như hoa.
"Phu nhân không cần khách khí như vậy," Dương Ninh mỉm cười, thấy mỹ phụ uống rượu xong, khuôn mặt đỏ hồng, đầu lông mày có nốt ruồi, càng thêm Vũ Mị, hắn cảm thấy trong lòng trỗi dậy ý trêu chọc, không khỏi bưng chén rượu lên lắc lư, khẽ cười nói: "Phu nhân, ta giúp ngươi ân tình lớn như vậy, ngươi cảm thấy nên báo đáp ta thế nào?"
Điền phu nhân sững sờ, nhưng rất nhanh đã nở nụ cười quyến rũ, đứng dậy đi về phía sau bình phong. Chẳng mấy chốc, nàng quay trở lại, ngồi xuống bên bàn, trong tay bưng một chiếc hộp nhỏ đặt lên bàn, khẽ nói: "Hầu gia, đây là chút tạ lễ dân phụ chuẩn bị cho ngài, mong Hầu gia vui lòng nhận cho."
Dương Ninh liếc nhìn, đưa tay mở nắp hộp, thấy bên trong có mấy tấm ngân phiếu, tờ đầu tiên mệnh giá một trăm lượng. Hắn cười nhạt một tiếng, đóng nắp hộp lại, đẩy về phía nàng: "Phu nhân cảm thấy ta chỉ vì chút bạc cỏn con này sao?”
Thấy Dương Ninh đẩy hộp ngân phiếu trở lại, Điền phu nhân ngẩn người, cắn môi đỏ mọng, đôi mắt long lanh như nước mùa xuân, có chút khó nói: "Hầu gia... Hầu gia chê ít sao?" Không đợi Dương Ninh nói gì, nàng đã nghiêng người về phía Dương Ninh, bộ ngực lớn, cao ngất đặt lên mép bàn, ép thành một khối, hạ giọng nói: "Hầu gia, đây chỉ là... chỉ là một phần thôi, đợi đến khi làm ăn được với Thái Y Viện, mỗi lần đưa dược liệu vào cung, tôi đều sẽ trích ra một phần đưa cho Hầu gia."
Dương Ninh thầm nghĩ người phụ nữ này thật tinh thông việc buôn bán, cũng chẳng trách Điền gia có thể hồi sinh.
Lần đầu tạ lễ không thể đảm bảo hiệu quả lâu dài, Điền phu nhân muốn dùng cách này để trói buộc hắn vào một thể lợi ích chung, có lợi ích kết hợp thì quan hệ mới bền chặt hơn.
"Ai!" Dương Ninh cố ý thở dài, nói: "Phu nhân là người làm ăn, cũng chẳng trách chỉ nghĩ đến bạc, nói đi nói lại, vẫn là xoay quanh chuyện tiền bạc. Ngươi có cảm thấy ta rất thiếu tiền không?"
Điền phu nhân trước đó chỉ cho rằng Dương Ninh chê ít, nàng đã có thể thông qua đường dây của Dương Ninh để liên hệ với trong cung, dĩ nhiên là vô cùng trân trọng cơ hội ngàn vàng này, chỉ sợ bị cắt đứt, nên cắn răng tăng thêm tiền bạc, vốn tưởng rằng việc lâu dài sẽ giúp Dương Ninh thỏa mãn, ai ngờ Dương Ninh dường như vẫn thờ ơ.
Trong bụng nàng có chút tức giận, thầm nghĩ bà đây đã bỏ vốn lớn như vậy, tên tiểu hỗn đản này chẳng lẽ không biết dừng? Nhưng ngoài miệng tự nhiên không dám nói, gượng cười một tiếng, khẽ hỏi: "Hầu gia... Hầu gia còn có yêu cầu gì, chỉ cần... chỉ cần Điền gia có thể làm được, dân phụ nhất định cố gắng hết sức."
Dương Ninh mỉm cười nói: "Đã có mối làm ăn với Thái Y Viện, Điền gia dược hành sau này có thể nói là tiền vào như nước, phu nhân có nên hào phóng một chút không? Đương nhiên, ta không cần tiền." Nói xong, ánh mắt hắn như có như không liếc qua bộ ngực của Điền phu nhân.
Điền phu nhân thấy ánh mắt Dương Ninh, không khỏi cúi đầu nhìn xuống, lập tức thấy bộ ngực lớn của mình bị ép trên mép bàn, nàng đỏ mặt, ngồi thẳng người, thấy lớp sa lăng có chút nhàu nhĩ vì bị đè ép, hai bầu ngực càng thêm nổi bật. Vội vàng đưa tay kéo kéo sa lăng, bên trong đôi gò bồng đào khẽ động. Thời này không có áo ngực, nếu không dùng vạt áo để nâng đỡ thì sẽ trông tự nhiên hơn. Lúc này, hai bầu ngực quá đầy đặn, vẫn hơi xệ xuống, xương quai xanh kéo thành một đường nghiêng. Hai bầu ngực treo trước ngực run rẩy, khó có thể nâng đỡ, trông hơi lồi ra, ngược lại lại đứng vững, hiện ra hình dáng cực kỳ xinh đẹp, mê người.
Offline mừng sinh nhật Tàng Thư Viện tại: