Biết Vị Ký

Lượt đọc: 5555 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330
Tiến »
Chương 7
cháo thần tiên.

❊ ❊ ❊

Lão nhân râu dê chán ghét liếc Tần thị một cái, không kiên nhẫn phất tay nói “tránh xa ra, tránh xa một chút”

“Khụ khụ khụ…” Bên cạnh truyền đến tiếng ho nhẹ liền thấy thiêu niên dùng một cái khăn tinh mỹ che miệng, nghiêng người ho khan. Lão nhân râu dê thấy vậy liền khẩn trương đến trước mặt hắn, nhẹ giọng hỏi “không có việc gì chứ?”

Thiếu niên khoát tay, nâng mắt, hứng thú hỏi Lâm Tiểu Trúc “ta hỏi ngươi, vì sao ngươi lại nghĩ ta có thể là chủ nhân?”

Lâm Tiểu Trúc có chút thất vọng nghe hắn hỏi vậy hai mắt sáng rỡ hẳn lên, nàng nhìn thiếu niên, tươi cười như đóa hoa nở rộ dưới ánh mặt trời làm cho tâm tình của thiếu niên tốt lên không ít, nhẹ giọng nói “ta thấy người còn giống quý nhân hơn cả hắn”

Lão nhân râu dê nghe vậy thì ngẩn người, chậm rãi thẳng lưng, tận lực bày ra vẻ uy nghiêm, thanh thanh giọng hỏi “dựa vào cái gì mà thấy được?”

Nhìn lão nhân râu dê ra vẻ, Lâm Tiểu Trúc trong lòng buồn cười, hai mắt tít lại “vị ca ca này ngồi ở chỗ kia liềm cảm giác hắn cái gì cũng không sợ, còn bá bá người thường hay liếc mắt nhìn ca ca, tựa hồ như sợ hắn không hài lòng chuyện ngươi làm”. Nói xong còn tự nổi da gà, giả vờ làm một tiểu cô nương thôn quê thật không dễ chút nào ah.

Thiếu niên liếc mắt chế nhạo lão nhân râu dê một cái, trên mặt cũng hiện vẻ tươi cười nhưng rất nhanh đã nhíu mày, lung lay thân hình rồi ho rũ rượi.

Lão nhân sơn dương liền khẩn trương lên, đi đến sau lưng thiếu niên, vỗ vỗ lưng hắn, mặt cực kỳ lo lắng hỏi “công tử, người không việc gì chứ?”

Ngữ khí của lão nhân râu dê rất cung kính làm cho mọi người biết lời Lâm Tiểu Trúc nói là đúng.

Tần thị nhìn thiếu niên rồi lại nhìn Lâm Tiểu Trúc, sau đó đẩy nàng một cái “mau chạy về nhà rót chén nước đến đây cho công tử nhuận cổ”

Lâm Tiểu Trúc vẫn không động đậy, nhìn chằm chằm vị thiếu niên kia, hồi lâu mới nói “có phải ngươi bị phong hàn không? Ta làm cho ngươi một chén cháo, có thể trị phong hàn, muốn hay không?”

Lão nhân râu dê tâm tình buồn bực, không chút kiên nhẫn phất tay nhíu mày nói “không cần, không cần, mau giải tán đi, chúng ta phải về”

“Chậm đã.” Thiếu niên cố nén ho, quay đầu nói với Lâm Tiểu Trúc “làm rồi mang đến đây đi”

Lão nhân râu dê liền ngăn cản “công tử, có thể không sạch sẽ”

“Vô phương.” Thiếu niên nói xong, lại ho

Lâm Tiểu Trúc thấy thiếu niên khó chịu liền nói “ta sẽ là thực sạch sẽ, ngài không cần lo lắng, có thể phái một người đi theo ta nhìn xem”

“Ngươi đi.” Lão nhân hất tay ra lệnh cho một hán tử trung niên đứng gần mình

“Dạ”

Nhà của Hạ Đại Trụ cũng cách đó không xa, Lâm Tiểu Trúc cùng đại hán đi một lát đã đến nơi. Lúc này Hạ Đại Trụ còn đang ngủ, nàng đưa đại hán đến phòng bếp, nhóm lửa, rửa nồi, đổ nước vào rồi lại đem một cái chén và một đôi đũa đã rửa sạch bỏ vào nấu, sau đó quay sang tươi cười nói với đại hán “đại thúc, ta vào phòng lấy chút gạo, phiền ngài ở đây canh lửa giùm ta”

Tươi cười như gió xuân làm đại hán nhớ tới nữ nhi nhà mình, lòng cũng mềm lại, gật đầu nói “đi thôi”

“Cảm ơn đại thúc.” Lâm Tiểu Trúc lễ phép cảm tạ rồi mới rời khỏi phòng bếp đi vào phòng ngủ của Hạ Đại Trụ và Tần thị, lục lọi trong tủ quần áo một hồi mới rón rén đi ra ngoài.

Trở lại phòng bếp, nàng rửa tay xong mới lấy chén đũa đã nấu ra, sau đó bõ gạo đã vo vào nồi, bắt đầu nấu, lại đến chỗ trồng rau hái một ít hành, gừng, đợi cháo chín mới đem hành gừng bỏ vào nấu thêm một lát, cuối cùng cho thêm chút đường đỏ, sau lại bỏ một ít dấm chua, nấu thêm lát nữa mới múc ra chén

“Được rồi, đại thúc, chúng ta đi thôi” nàng đặt chén cháo vào một giỏ trúc sạch sẽ, bên trên còn phủ một tấm vải trắng.

Đại hán ánh mắt ôn nhu nhìn nàng một cái, cũng không nói gì chỉ yên lặng cùng nàng đi ra ngoài.

Lúc này người trong thôn tụ tập tại sân đình càng lúc càn nhiều, trong núi hiếm khi có chuyện náo nhiệt cho nên những người đã rời đi nghe nói Lâm Tiểu Trúc nấu cháo cho thiếu niên kia liền rủ nhau quay lại xem nàng có được chọn hay không.

Khi nàng cùng đại hán đi đến, lão nhân râu dê liền hỏi đại hán “thuật lại mọi chuyện đi”

“Dạ, ta nhìn rất kỹ. Tiểu cô nương này tay chân lanh lẹ, nấu cháo rất sạch sẽ, bát đũa cho công tử dùng đều dùng nước sôi nấu qua, thỉnh công tử yên tâm dùng”

“Mang lên đi.” Thiếu niên không nói nhiều, lại dùng khăn tay nguyệt sắc che miệng ho khan vài tiếng, ánh mắt nhìn về phía Lâm Tiểu Trúc.

cũng không nói nói, dùng một khối nguyệt sắc khăn tay che miệng ho nhẹ hai tiếng, đem ánh mắt đầu hướng về phía Lâm Tiểu Trúc.

Lâm Tiểu Trúc đi lên trước, lấy cháo từ trong giỏ trúc ra đặt trên bàn trước mặt thiếu niên, rồi đưa đũa cho hắn “công tử, mời dùng”

Lão nhân râu dê nghe mùi cháo liền quay đầu sang hỏi nàng “dùng cái gì để nấu? sao có mùi vị lạ vậy?’

Lâm Tiểu Trúc không chút hoang mang nói: “khi ông nội ta còn sống từng đi ra ngoài học hỏi, trù nghệ rất khá. Khi ta bị phong hàn, hắn liền làm cháo này cho ta. Hắn còn nói: gạo nếp nấu thành cháo thêm hành gừng cùng ít dấm chua thì có thể trị được cảm mạo. Vì để cho dễ uống nên ta cố ý bỏ thêm chút đường đỏ vào, làm cho cháo có vị chua chua ngọt ngọt, uống ngon lắm”

Thanh âm của nàng thanh thúy dễ nghe, khi nói chuyện biểu tình lại tự nhiên hào phóng, thái độ không kiêu ngạo không siểm nịnh, mồm miệng lại lanh lẹ, nói năng khúc chiết nên ánh mắt tán thưởng của lão nhân râu dê với nàng càng lúc càng tăng.

Lâm Tiểu Trúc vừa dứt lời,đại hán bên cạnh đã bổ sung ‘đúng vậy công tử, mấy thứ này ta đã nhìn kỹ, đều rất tốt”

Tần thị nghe Lâm Tiểu Trúc nói liền nổi trận lôi đình, không đợi đại hán nói hết câu đã giơ tay tát cho nàng một bạt tai “ta đánh chết ngươi, xú nha đầu, dám trộm gạo nếp và đường đỏ của lão nương”

Trung niên đại hán liền bắt lấy cổ tay nàng, trừng mắt hét lớn ‘cút”

Tần thị đang la khóc om sòm bị nắm lại còn đang muốn lăn lộn tại chỗ nhưng lại bị hét lớn như thế, có chút sợ hãi vội buông tay, rụt mình lại.

Khi Tần thị vung tay tát Lâm Tiểu Trúc, ánh mắt của thiếu niên trầm xuống, khi thấy nàng thối lui, hắn mới tiếp nhận đũa trong tay Lâm Tiểu Trúc, chậm rãi ăn cháo. Dù bị toàn thôn dân nhìn chằm chằm hắn cũng không có mất tự nhiên, động tác ưu nhã thong, không nhanh không chậm.

Nấu cháo nhìn như dễ dàng thực ra lại rất dụng tâm: nước phải đun đúng nhiệt độ để cháo không quá nát cũng không quá khô, lửa cũng cần phải chú ý, đầu tiên là cho lửa lớn để đun sôi nước sau đó nhỏ dần, không vội, cứ vậy cho đến khi thành một chén cháo ngon; thời gian hầm cháo cũng phải nắm chắc, khi hạt gạo nở bung thì hầm một lát đến khi nước cháo trở nên sánh lại thì tắt lửa, nếu không hương vị cháo sẽ không đủ, gạo không cứng thì cũng sẽ bị nát còn mất đi mùi vị đặc trưng. Có thể nói nấu một chén cháo có thể nhìn ra được tính cách của người nấu, trầm ổn hay không, cẩn thận hay không, tận tâm hay không…

Mà bát cháo này của Lâm Tiểu Trúc mọi thứ lại vừa đúng. Hạt gạo không quá cứng cũng không quá nát, hành gừng cay nồng hoa cùng vị chua chua ngọt ngọt của dấm đường tạo nên hương vị ngon miệng. Cảm giác nóng nóng đi vào bụng, thấm vào phế phủ. Ăn xong chén cháo, thiếu niên cảm thấy lỗ chân lông toàn thân đều giãn nở ra, một cảm giác thư sướng không nói nên lời ùa đến…

Nuốt xong ngụm cuối cùng, hắn buông đũa, lấy khăn tay từ trong tay áo ra, tao nhã lau miệng rồi khẽ gật đầu với lão nhân râu dê.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330
Tiến »