Biết Vị Ký

Lượt đọc: 5475 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330
Tiến »
Chương 86
canh suông tổ yến.

❊ ❊ ❊

Đi theo Du giáo tập đi vào bên trong phòng, một không gian sáng ngờ mở ra trước mắt Lâm Tiểu Trúc.

Sáu cái bếp dựa thành một hàng vào vách tường, lớn nhỏ, cao thấp khác nhau, tùy theo công dụng. Có hai bếp đang đỏ lửa, bên trên là hai cái nồi, trong không khí tràn ngập mùi canh già. Bên phải phòng là ba bồn nước lớn, tiếp theo là chai chai lọ lọ đựng gia vị, rực rỡ muôn màu. Ở giữa là một án đài lớn, trên có đầy đủ dụng cụ làm bếp, thớt đao... còn có vài nguyên liệu nấu ăn. Tất cả đều rất sạch sẽ, không nhiễm một hạt bụi.

Nhìn bài trí trong phòng, Lâm Tiểu Trúc liền ngứa tay, trong lòng thì hưng phấn vô cùng, rất muốn ngay lập tức bắt tay vào làm đồ ăn.

Từ khi lão gia tử rời đi, nàng chưa từng làm đồ ăn lần nào. Kiếp trước nàng thích ăn, thích nấu nướng nhưng chưa tới mức si mê lắm, nếu không thì nàng đã đi học nấu ăn rồi. Nhưng hiện giờ, sau khi học trù nghệ với lão gia tử, nàng phát hiện, đem các nguyên liệu nấu ăn xử lý, lại dùng nhiều cách nấu khác nhau để làm ra món ăn thơm ngon, làm cho bản thân mình thỏa mãn, làm cho người ăn phải khen ngợi là chuyện tuyệt vời biết ba nhiêu. Hiện tại, nàng đã trầm mê vào chuyện này, chẳng sợ thứ mình nấu ra không thể bỏ vào miệng, nàng vẫn vui vẻ chịu đựng, làm không biết mệt.

"Công tử thích sạch sẽ, phòng bếp càng phải sạch, không thể có một hạt bụi " Du giáo tập giải thích.

Sau đó chỉ vào nguyên liệu nấu ăn trên án đài " hiện tại ta sẽ kiểm tra ngươi, mấy món ăn ta vừa nói qua, ngươi nói xem, nên làm cái nào trước, cái nào sau? "

Lâm Tiểu Trúc nghĩ nghĩ: "hẳn nên làm rau trộn dầu giấm trước, tiếp theo là canh tổ yến, sau đó đến tôm nõn, phi lê cá chuối nướng, gỏi ngón sen, bí đỏ chưng trứng muối, rau muốn xào. Còn canh gà hầm linh chi thì phải xem công tử thích uống canh trước hay là sau "

Anh mắt Du giáo tập hiện lên vẻ khen ngợi, bất động thanh sắc hỏi tiếp " vì sao ngươi sắp xếp như vậy? "

"Rau trộn, món chính, đều phải chuẩn bị sẵn sàng, khi thực khách ngồi xuống lại có để mang ra, sau đó mới tới thức ăn. Rau trộn đế khai vị, món chính để no bụng, có khẩu vị thì mới thấy thức ăn ngon cũng không uổng công đầu bếp tỉ mỉ chế biến. Trong lúc thực khách nhấm nháp hai món này, đầu bếp sẽ có thời gian làm món nóng, thức ăn vừa ra khỏi nồi liền được bưng lên, nhiệt độ không bị trì hoãn, hương vị tất nhiên cũng tốt nhất. Sau khi dùng xong món nóng, lại đưa lên gỏi ngó sen, bí đỏ chưng trứng muối, làm cho no bụng, rau muốn xào tươi mát ngon miệng là để giảm mỡ sau khi ăn no bụng "

" Nói rất hay " Du giáo tập không che giấu sự tán thưởng " có điều, ngoại trừ như ngươi nói, cò phải nhớ kỹ, dù cùng loại thức ăn nhưng cái nào trước cái nào sau cũng cần phải chú ý: mặn trước nhạt sau; dầu mỡ trước đạm bạc sau; gạo tẻ trước gạo nếp sau "

"Tiểu Trúc ghi nhớ." Lâm Tiểu Trúc khom người đáp. Đứng dậy nhìn vẻ mặt hiền lành của Du giáo tập, nhịn không được bướng bỉnh " Tiểu Trúc biết, mặn trước nhạt sau, cho dù cuối cùng canh có quên bỏ muối thì thực khách cũng khen: canh này rất đậm đà "

Du giáo tập bật cười thành tiếng, đưa tay vỗ vổ đầu nàng " đúng là tinh nghịch "

Nói xong hắn nhìn ra ngoài, bĩu môi, nhẹ giọng nói " ngươi lé nhìn xem, có phải các nàng đều đang chuyên tâm làm việc không? "

Lâm Tiểu Trúc thấy hắn ra vẻ thần bí, ngầm hiểu liền rón ra rón rén đi đến bên cạnh cửa nhìn, Tô Tiểu Thư chăm chỉ làm việc còn Chu Ngọc Xuân và Ngô Thái Vân vừa làm vừa so công phu miệng. Nàng quay đầu, nhìn Du giáo tập, gật đầu

Du giáo tập đi đến bên bếp, mở nắp một cái nồi, bên trong có hai cái chung đang sôi ùng ục. Hắn cầm một cái muỗng, mở hai cái chung ra, múc một chút nước tổ yến rồi đậy nắp lại, đưa cho Lâm Tiểu Trúc " nếm thử đi "

Lâm Tiểu Trúc cầm cái muỗng, nhìn tổ yến trong suốt trong hai cáu muỗng, mũi liền có cảm giác chua xót, suýt chút nữa là rơi lệ.

Từ sau khi vào trù nghệ ban, lại ở chỗ Viên Thiên Dã bình luận về món ăn hắn làm Du giáo tập đối với nàng ưu ái có thêm, không chút che giấu sự tán thưởng trước mặt người khác. Hiện tại cũng không ngại mạo hiểm, cố ý đưa nàng vào đây, còn lén lấy trộm tổ yến dành cho hai vị công tử để nàng nếm thử.

Một đầu bếp, nếu muốn trở thành cao thủ trong nghề, điều đầu tiên là phải sành ăn, nếm qua vô số món ngon như vậy mới có thể làm ra mỹ vị. Du giáo tập làm vậy, rõ ràng là coi trọng tài năng của nàng mà bồi dưỡng.

Du giáo tập vui mừng vì gặp được thiên lý mã, nàng làm sao không cảm thấy may mắn vì gặp được Bá Nhạc. Nàng với hắn không quen biết nhưng hắn lại dốc lòng bồi dưỡng, phần ơn tình này, nàng sao mà không cảm động cho được.

Du giáo nhìn nàng cho tổ yến vào miệng, vẻ mặt chờ đợi " cảm thấy thế nào? "

Lâm Tiểu Trúc tinh tế nhấm nuốt xong, ngước đôi mắt trong veo, cười xán lạn " canh thanh như nước sắc như đạm trà, vị thơm ngát. Ngon tới cực điểm "

Du giáo tập ngẩn ngơ, hồi lâu mới vỗ tay nói " hay lắm, hay lắm "

Lâm Tiểu Trúc thầm kêu hỏng rồi, vội vàng đem muỗng tổ yến còn lại cho vào miệng, sau đó đem để trong bồn rửa chén, vừa làm xong đã thấy ba người bên ngoài thò đầu vào hỏi " sao vậy? "

Du giáo tập lúc này mới phát hiện mình quá mức kích động đã lớn tiếng, vội vàng phất tay nói " không có việc gì, không có gì, các ngươi làm việc của mình đi "

Đợi ba người kia quay đầu đi, hắn mới thong thả đi qua đi lại, tán thưởng nói " mười sáu chữ này đã nói hết sự tinh diệu của món canh tổ yến. Hay, thật sự rất hay " trong lòng âm thầm quyết định, lát nữa dâng tổ yến cho công tử ăn, hắn sẽ đem mười sáu lời bình của Lâm Tiểu Trúc nói ra.

Kích động qua đi, hắn nhìn sắc trời nói " tổ yến này, nhìn đơn giản nhưng làm cực kỳ phức tạp, trong khoản thời gian ngắn không nói rõ hết được. Chúng ta nấu cơm trước, sau đó sẽ nói cho ngươi biết sau "

" Dạ " Lâm Tiểu Trúc cười đáp.

Nàng học nấu ăn mười ngày với lão gia tử, cũng không lạ gì tổ yến cũng đã từng làm dưới sự hướng dẫn của hắn. Hương vị cũng không thua gì Du giáo tập, nếu không khiêm tốn thì có thể nói còn hơn hắn một bậc.

Canh suông tổ yến đương nhiên phải chọn tổ yến loại tốt nhất hoặc huyết yến, ngâm trong nước ấm để cho nở ra, rồi lại ngâm trong nước lạnh để loại bỏ lông chim và tạp chất, sau đó mới đem đi chưng. Thành phần quan trọng không kém, chính là nước dùng. Gọi là canh suông nhưng thực ra chính là canh gà. Canh này dùng gà mái, vịt mái, chân giò hun khói, thịt sườn, hành tỏi, ốc khô.. ướp với rượu, thêm gia vị rồi hầm trong hai canh giờ rồi đem lọc lấy nước. Lặp đi lặp lại hai, ba lần, canh gà lúc này trở nên trong veo lại thơm ngát, mùi vị đậm đà, không béo không ngấy, thấm vào ruột gan.

Đổ canh suông vào chung tổ yến, chưng cách thủy thêm một canh giờ lúc này mới thành chính quả. Cho nên món này vừa đắt tiền, cầu kì vừa tốn thời gian.

Lão gia tử dạy nàng, không chỉ có món này mà còn có món trân quý hơn, đó chính là cháo đông trùng hạ thảo. Căn cứ vào nguyên tắc, xuân bổ gan, hạ bổ tim, thu nhuận phế, đông bổ thận, cho nên vào ngày đầu mùa đông, cháo tổ yến sẽ giúp bổ thận cường thân, bình đàm, thích hợp cho người thường ho khan như Viên Thiên Dã dùng

" Tô Tiểu Thư " Du giáo tập chưa động thủ mà hướng ra ngoài hô lên,nghe Tô Tiểu Thư đáp lời liền phân phó " ngươi đến chỗ công tử hỏi xem hai vị công tử có muốn dùng điểm tâm không? "

" Dạ "

Nhìn Tô Tiểu Thư ra cửa, hắn đưa cho Lâm Tiểu Trúc một cái tạp dề nói " đến, chúng ta làm món cá chuối phiến "

Nhìn cá chuối được nuôi trong ao đá, Lâm Tiểu Trúc cảm khái " cá chuối to quá "

Cá chuối còn gọi là cá lóc, ô lân... được Thần Nông thảo mộc kinh liệt vào hàng thượng phẩm.

Loại cá này nhiều thịt, thịt có mày trắng, ít xương, dùng làm ngư phiến, hương vị cực kỳ thơm ngon hơn nữa dinh dưỡng phong phú, rất bổ dưỡng cũng có tác dụng tiêu viêm đối với vết thương.

Khoảng từ tháng mười, khi gió lạnh bắt đầu nổi lên là lúc cá chuối có hương vị ngon nhất. Con cá trong ao có cái đầu rất lớn, xem ra nặng chừng bảy, tám cân, bộ dáng rất sống động, dũng mãnh, hoàn toàn không giống cá chuối được nuôi mà Lâm Tiểu Trúc nhìn thấy ở kiếp trước.

Du giáo tập bắt con cá, dùng sống dao đập vào đầu cá, đợi con cá hết giãy dụa mới bắt đầu mổ bụng móc mang, xử lý sạch sẽ. Sau đó bỏ đầu cắt đui, chỉ chừa lại phần mình, tiếp theo lạng bỏ phần xương sống, tiếp theo là hai bên sường, cuối cùng lọc hết xương. Hắn bỏ đầu cá vào bỏ vào trong một cái bát nói " chút nữa làm thức ăn xong, ta sẽ dùng cái này làm canh cá chuối cho các ngươi dùng "

" Nha, canh cá chuối rất ngon " Lâm Tiểu Trúc vui vẻ reo lên. Canh cá là món nàng thích nhất.

Du giáo tập lại nói: "Nhìn đao của ta, miếng cá này, phải lóc từ đuôi lên,. Lấy tay đè phần thân đuôi, sau đó theo thân cá mà hạ đao " nói xong liền làm mẫu một lần.

"Du giáo tập, Viên Thập đại ca nói, nếu đã chuẩn bị xong thì có thể mang lên " Tô Tiểu Thư tiến vào báo.

"Được rồi." Du giáo tập kêu lên, "Nếu nguyên liệu nấu ăn đã xử lý xong thì rửa sạch rồi mang vào đây " lại chỉ huy Lâm Tiểu Trúc chuẩn bị dụng cụ, lại bảo Chu Ngọc Xuân và Ngô Thái Vân " chút nữa làm thức ăn xong, hai người các ngươi giúp mang thức ăn lên "

Có thể ở trước mặt công tử vốn là chuyện vinh quang, Ngô Thái Vân bình thường sẽ rất cao hứng nhưng hôm nay nàng lại không cao hứng nổi. Xảy ra chuyện lúc sáng, nàng hi vọng công tử sẽ quên mình trong một khoảng thời gian, đợi chuyện này qua đi. Lúc này xuất hiện trước mặt hắn còn không biết sẽ bị trừng phạt thế nào.

"Du giáo tập, chân ta hơi đau, đi lại không thuận tiện, nếu lỡ làm rơi rớt đồ ăn thì sẽ liên lụy đến ngài. Người xem, có thể bảo Tô Tiểu Thư mang thức ăn lên không? " Ngô Thái Vân ra vẻ tội nghiệp nói

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330
Tiến »