Biết Vị Ký

Lượt đọc: 5534 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330
Tiến »
Chương 21
tưởng niệm.

❊ ❊ ❊

Thanh âm chưa dứt, Nguyễn giáo tập liền xuất hiện ở tại cửa. Nàng nhìn lướt qua trong phòng, thấy Lý Linh Nhi nước mắt lưng tròng, ánh mắt liền lạnh lên “rốt cuộc sao lại thế này?”

Trong phòng không ain lên tiếng, những người là việc không liên quan đến mình, không muốn lắm miệng, mắc công lại bị Nhuyễn giáo tập trách phạt. Lý Linh Nhi là vì chột dạ, sợ mọi người đều làm chứng cho Lâm Tiểu Trúc, đến lúc đó trộm gà không được còn bị mất nắm gạo, bản thân sẽ bị thiệt thòi. Mà Lâm Tiểu Trúc vừa rồi chẳng qua hù dọa Lý Linh Nhi mà thôi, nàng cũng không nhàm chán tới mức cáo trạng mấy chuyện bé như hạt dưa này. Chẳng qua là mấy tiểu cô nương khắc khẩu nhau chút thôi, nếu Lý Linh Nhi bị phạt, lương tâm nàng sẽ rất áy náy, lúc đó chính nàng mới là người khi dễ người khác.

“Câm điếc hết rồi hay sao?mau nói xem đã xảy ra chuyện gì?’ Nguyễn giáo tập lại quét mắc nhìn mọi người, ánh mắt càng nghiêm khắc hơn

“Không có việc gì, không có việc gì. Chúng ta vừa rồi chỉ nói đùa thôi” Lâm Tiểu Trúc thấy không ai lên tiếng, sợ cả đám bị phạt đành phải mở miệng

“Nói giỡn?” Nguyễn giáo tập có chút ngoài ý muốn nhìn Lâm Tiểu Trúc. Cố ý không phân chỗ nằm cũng giống như việc không phân chia bánh, là một dạng khảo nghiệm, muốn thông qua đó nhanh chóng biết được tính tình của mọi người. Vừa rồi nàng nghe rất rõ tran chấp trong phòng. Lâm Tiểu Trúc này vóc dáng gầy yếu nhưng nói chuyện rất có ý tứ, mọi người bất tri bất giác đều bị nàng dắt mũi. Hơn nữa vừa rồi rõ ràng là nàng chiếm nhưng mọi người lại nói giúp cho nàng, nếu nhân cơ hội này mà nói ra, có thể mượn tay mình chỉnh Lý Linh Nhi thảm hại hơn, sao nàng ta lại lựa chọn bỏ qua?

Không riêng gì Nguyễn giáo tập, những người khác cũng cảm thấy ngoài ý muốn, nhất là Lý Linh Nhi, nghi hoặc nhìn Lâm Tiểu Trúc chằm chằm, đầu tiên là nghĩ Lâm Tiểu Trúc sợ mình nên mới không dám làm lớn chuyện nhưng nghĩ tới biểu hiện vừa rồi của nàng thì lại cảm thấy khả năng đó không lớn

“Đúng vậy, chỉ là nói giỡn thôi” Tô Tiểu Thư cũng mỉm cười lên tiếng, còn thừa dịp Nguyễn giáo tập không để ý mà nháy mắt với Lâm Tiểu Trúc, Lâm Tiểu Trúc nhịn không được mà cười khẽ một tiếng.

“Có phải vậy không? Thực sự không có việc gì?” Nguyễn giáo tập gắt gao nhìn Lý Linh Nhi, giọng điệu cũng ôn hòa hơn

Thấy Nguyễn giáo tập bình thường vẫn nghiêm khắc bỗng nhiên hòa nhã với mình, trong lòng Lý Linh Nhi liền thấy vui vẻ, suýt chút nữa đã muốn cáo trạng. Bỗng nhiên nhìn thấy ánh mắt trào phúng của Lâm Tiểu Trúc, nàng liền ngậm miệng lại, ngập ngừng nói “không, không có việc gì”

“Không có việc gì là tốt rồi.” Nguyễn giáo tập liếc mắt nhìn Lý Linh Nhi một cái rồi quay sang nói với mọi người “nếu đã chọn chỗ nằm xong, nhanh đi nhận quần áo đi”

Ai nấy đều vui vẻ ra ngoài.

Hai bộ áo lót màu trắng,hai bộ áo màu chàm cùng váy dài màu xanh, hai dây buộc tóc đồng mày, giày vải màu xanh thẫm cùng hai đôi tất trắng. Quần áo tuy không hoa lệ nhưng chất vải mềm mại, kiểu dáng đơn giản hào phóng, làm cho Lâm Tiểu Trúc yêu thích không muốn buông tay.

Tuy khi chọn mua bọn họ, đám người Viên Thiên Dã cũng không quá đề cao dung mạo nhưng những người được chọn đều là nữ hài tử có diện mạo thanh tú, dáng người cân xứng. Mọi người cầm theo quần áo mới theo Nguyễn giáo tập đến nhà tắm, thay đổi y phục, búi hai cái nha hoàn kế, tất cả dường như trở thành người khác.

Mọi người đều là nữ hài tử vừa rời nhà, vốn không có nhiều mâu thuẫn, lại thêm Lâm Tiểu Trúc tìm cách xoa dịu nên ngay cả Lý Linh Nhi lúc đầu bị vắng vẻ cũng rất nhanh được tiếp nhận, cùng mọi người vui đùa, chỉ là không thân cận với Tô Tiểu Thư và Lâm Tiểu Trúc. Nhưng bọn họ đối với nàng lại khác, nhiệt tình giúp đỡ, chỉ trích nhung cũng hàm chứa bao dung. Nghĩ tới vừa rồi Tô Tiểu Thư còn hùa với mình cho qua mọi chuyện, hảo cảm của Lâm Tiểu Trúc đối với nàng càng đậm, chỉ chốc lát sau hai người đã là bạn tốt. Mà Ngô Thái Vân và Lý Linh Nhi lại kết thân với nhau.

“Đến lúc ăn cơm rồi, đi, ra ngoài nhận cơm thôi” Tô Tiểu Thư nhìn ra bên ngoài, nói một câu rồi nhảy xuống giường.

Mọi người đến ngoài cửa, thấy hai bà tử xách cần hai cái vá xốc xốc trộn trộn mộc dùng, nhất thời mùi đồ ăn liền tràn ngập trong sân, thấy mọi người đã đến, một bà tử lên tiếng “xếp từng hàng một, không được chen lấn”

Lúc phân phòng mọi người cũng đã xếp hàng, nên cũng hiểu ý bà tử nhưng liệu xếp sau cùng có còn đồ ăn hay không? Ăn cơm là chuyện lớn hơn trời, không thể nhường được, vì vậy dù bà tử nói mấy lần, mọi người vẫn quây thành một đoàn.

“Ầm” một tiếng, bà Tử dùng thìa gõ vào mộc dùng hô to “không xếp thành hàng, không cho ăn cơm” còn bổ sung thêm “đồ ăn còn nhiều mà, người cuối hàng vẫn có thể ăn no”

Nghe vậy mọi người lập tức xếp thành một hàng, Lâm Tiểu Trúc bị mọi người chen ngang vẫn vui vẻ mỉm cười

“Ngươi cười cái gì?” Tô Tiểu Thư ngạc nhiên hỏi.

“Không có gì.” Lâm Tiểu Trúc lắc lắc đầu. Nghe mùi hương nàng đã đoán được trong mộc dùng có cơm tấm, đậu hũ kho thịt và rau cải trắng xào. Đây là những món mà kiếp trước mẹ nàng thường làm, nửa năm qua nàng thường xuyên nhớ tới hương vị này, nhớ đến rơi nước mắt. Hôm nay rốt cuộc cũng được ăn lại những món này nhưng chẳng biết nàng có thể quay về được không, có thể gặp lại người thân, bạn bè kiếp trước hay không….

Tô Tiểu Thư nghi hoặc nhìn Lâm Tiểu Trúc, thấy nàng tuy tươi cười nhưng nước mắt lại tràn mi, đôi con ngươi không che giấu được sự bi thương. Cô gái này tuổi còn nhỏ nhưng không biết đã chịu đau khổ gì mà lại có biểu tình như vậy. Tâm nàng liền mềm như đậu hũ, đưa tay kéo Lâm Tiểu Trúc vào lòng.

Bỗng nhiên bị kéo vào trong bờ ngực mềm mại, Lâm Tiểu Trúc có chút run rẩy, nước mắt không kiềm được nữa mà từng giọt, từng giọt rơi ra. Nàng hít sâu một hơi, ngượng ngùng lau nước mắt, đứng thẳng người, thấp giọng nói “cảm ơn”. Ngước mắt lên đã thấy Viên Thiên Dã đứng ngoài cửa viện, ánh mắt thâm thúy yên lặng nhìn mình.

Cách xa bốn, năm trượng, cách đám người đi qua đi lại, Lâm Tiểu Trúc vẫn cảm thấy ánh mắt của hắn như xuyên qua thân thể nàng, nhìn thấu triệt để linh hồn nàng.

Nàng rũ mắt, nâng tay áo lau nước mắt rồi nhẹ nhàng lui lại từng bước, bất động thanh sắc giấu mình sau người Tô Tiểu Thư, ngăn cản ánh nhìn của Viên Thiên Dã

“Đi thôi.” Viên Thiên Dã xoay người, rời đi.

“Công tử, không phải ngài muốn đến nhìn từng sân sao? Sao đến nơi này lại không vào?” đi theo hắn là thuộc hạ nhỏ tuổi nhất cũng lắm lời nhất, Viên Thập.

Viên Thiên Dã không lên tiếng, ngẩng đầu nìn đàn chim nơi chân trời ngày một gần, vừa rồi bị ánh mắt bi thương kia làm ảnh hưởng đến cảm xúc, trong lòng đột nhiên thấy không vui lại không cách nào áp chế được. Hắn híp mắt nhìn đàn chim, đàn chim cũng bay đến trên cây đại thụ, nấn ná một hồi mới đáp xuống, kêu vang thành tiếng, náo động cả trời đất.

Viên Thập giật giật môi lại không thể nói ra lời an ủi, chim có tổ để về mà công tử có nhà lại không thể về.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330
Tiến »