Biết Vị Ký

Lượt đọc: 5454 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330
Tiến »
Chương 25
bạt tiêm.

❊ ❊ ❊

Học đường này rất giống phòng học hiện đại, rộng mở sáng ngời. Đầu tiên là bàn của phu tử, hai bên có hai câu đối, bên dưới còn có án thư. Phía dưới là mười tám án thư, chia làm hai dãy, mỗi bên chính cái. Án thư này dài hơn bàn học hiện đại nhiều, cũng lớn hơn, trên có đặt bút mực.

Mọi người còn đang hiếu kỳ xem xét thì ngoài cửa xuất hiện một lão giả chừng sáu mươi tuổi, vóc dáng cao gầy, đó chính là Trương phu tử. Đi sau hắn còn có một nam hài khoảng mười lăm, mười sáu tuổi, tay cầm sách, có lẽ là bài học của mọi người.

Quả nhiên, sau khi mọi người đứng lên hành lễ, Trương phu tử phát biểu vài lời xong thì nam hài kia liền bắt đầu phát sách cho mọi người.

Lâm Tiểu Trúc kinh ngạc nhìn ba chữ Tam Tự Kinh, trong lòng như có cuộn song ba đào. Kiếp trước nàng xuất thân là thế gia giáo sư, gia gia, phụ thân, mẫu thân đều là giáo sư cho nên từ năm bốn tuổi nàng đã thuộc làu cuốn sách này. Không ngờ xuyên đến đây, nàng còn phải đem cuốn sách này học lại từ đầu. Nàng cố kiềm chế suy nghĩ không biết cha mẹ sẽ thế nào sau khi biết mình bị tai nạn xe cộ mất đi, đưa tay lật cuốn Tam Tự Kinh, nhìn nội dung quen thuộc bên trong, hai mắt không khỏi mờ lệ, hoàn toàn không để ý Tô Tiểu Thư ở bên cạnh đang kinh ngạc nhìn nàng.

Đối với các nữ hài tử chưa từng sờ qua giấy bút, Trương phu tử cực kỳ kiên nhẫn, đọc sáu từ đầu tiền mấy lần, đợi khi mọi người quen thuộc mới bắt đầu dạy bọn họ viết chữ.

Sở dĩ Lâm Tiểu Trúc chọn vị trí này là vì nàng có bí mật. Dù sao kiếp trước cũng coi như đọc đủ thứ thi thư, muốn ở trước mặt một lão nhân hơn năm mươi tuổi giả vờ cái gì cũng không biết, thực sự rất khó khăn. Phương pháp tốt nhất là tránh xa hắn một chút, hơn nữa mỗi ngày đều ngồi đây học những thứ mình đã biết, nàng không dám cam đoan mình sẽ không ngủ gật, cho nên tìm một chỗ xa một chút có vẻ an toàn hơn.

Nàng có thể đọc được chữ phồn thể nhưng viết thì chưa chắc. Chỉ tầm nửa nén nhang, tức khoảng hai đến ba phút ở hiện đại, Lâm Tiểu Trúc đã ghi nhớ cách viết sáu chử kia. Thân thể này cực kỳ thông minh, trí nhớ cũng rất tốt, việc gì đã gặp qua là sẽ không quên, càng dùng càng làm nàng vui sướng không thôi. Thấy Trương phu tử còn lâu mới dạy đến chỗ nàng, Lâm Tiểu Trúc lại nhàm chán xem lại nội dung bên dưới một lần nữa, sau lần này gần như nàng đã có thể viết được những chữ trên sách.

Vốn ở những lớp học như thế này, dù không hiểu được chữ thì luyện chữ cũng rất tốt nhưng kiếp trước gia đình của Lâm Tiểu Trúc là thư pháp gia, từ nhỏ nàng đã bị bắt luyện chữ. Tuy không thể trở thành thư pháp gia nhưng chữ viết ra cũng không đến nỗi tệ. Lúc này nàng phải giả dạng là người mới biết viết, thực vất vả không phải bình thường, chỉ e là Trương phu tử đã thành tinh sẽ nhìn ra manh mối.

Nhưng cho dù nàng che giấu thế nào thì chữ viết dù là kết cấu hay bút phong cũng không giống người mới biết viết chữ. Trương phu tử nhìn thấy, khen ngợi không thôi, nói nàng thông minh chứ không có hoài nghi gì, làm Lâm Tiểu Trúc thầm thấy may mắn.

Hôm nay học viết chữ có nửa canh giờ nhưng với Lâm Tiểu Trúc đúng dày vò, vất vả lắm mới đợi được đến lúc tan học, nàng không khỏi thở phào một hơi.

“Làm sao vậy” Tô Tiểu Thư đang thu thập đồ dùng quay lại nhìn nàng

“Không có gì, chỉ cảm thấy thực vất vả!” Lâm Tiểu Trúc vội vàng cười nói.

Tô Tiểu Thư nhìn chữ Lâm Tiểu Trúc viết, ánh mắt lóe lên, không có hỏi tiếp

Tiếp theo là học quy củ, tuy Nguyễn giáo tập thực nghiêm khắc nhưng đối với Lâm Tiểu Trúc cũng thật nhẹ nhàng. Bởi ở phương diện này, nàng là người mới học, nên không cần phải che giấu thực lực. Chỉ cần Nguyễn giáo tập nói một lần là nàng đã nhớ kỹ, luyện một hai lần là đã thành thục, cho nên cửa ải này rất dễ vượt qua.

Tô Tiểu Thư cũng là người thông minh, viết chữ đọc sách hay học quy củ cũng không làm khó được nàng, luôn theo sát Lâm Tiểu Trúc, trở thành người thứ hai được các sư phụ khen.

“Lâm Tiểu Trúc, lát nữa cơm nước xong, ngươi có thể dạy ta nhận thức chữ không?” khi xếp hàng nhận cơm chiều, Vương Xuân Vũ cùng phòng trước giờ hiếm khi nói chuyện với nàng lại e lệ hỏi

“Không thành vấn đề.” Lâm Tiểu Trúc cười nói. Vương Xuân Vũ này hôm nay đã làm Trương phu tử thật đau đầu, thực ra nàng không ngốc, chỉ là những người khác quá thông minh mà thôi. Người Viên Thiên Dã mua thì dù thế nào chỉ số thông minh cũng không thể thấp, đều là nhân vật nổi bậc trong thôn ah. Có lẽ vì mới đến đây một hai ngày, không muốn nảy sinh mâu thuẫn mà một đám người tài giỏi ở chung với nhau thế nào cũng sẽ không ai phục ai, phải từ từ tìm hiểu rồi một lần nữa phân ra mạnh yếu, cuối cùng đạt được sự cân bằng mới có thể bình tĩnh lại.

“Lâm Tiểu Trúc, sao ngươi lại biết viết chữ? Ta ngay cả cầm bút cũng không tốt, bút pháp mềm nhũn, viết lên giấy chỉ là một điểm đen, không thể nào viết thành chữ”. Lý Mai ở phòng bên cũng quay đầu góp chuyện. Bội phục kẻ mạnh luôn là xu thế cuộc sống. Tối qua Lâm Tiểu Trúc thái độ hào phóng, ôn hòa hôm nay lại biễu hiện xuất chúng nhưng nàng cũng không kiêu không nóng nảy, vẫn khiên tốn có lễ nên mọi người đều yêu thích, muốn cùng nàng nói chuyện kết giao

“Ngươi thông minh như vậy, viết thêm mấy lần liền không thành vấn đề” Lâm Tiểu Trúc cười tủm tỉm đáp “ông nội ta trước kia dạy ta cầm bút, cho nên mới cứng cáp hơn các ngươi một chút”

“Như vậy a!” Mọi người giật mình, trong lòng cũng hòa hoãn hơn.

“Lâm Tiểu Trúc.” Xa xa truyền đến một giọng nam.

Mọi người nhìn qua liền thấy Viên Thập đứng ở cửa viện, vẫy tay với Lâm Tiểu Trúc “công tử gọi ngươi”

Lâm Tiểu Trúc nhìn trời. Buổi sáng mới nói xong, Viên Thập sao không chịu nhớ chứ? Tìm nàng thì tìm, la lối um sùm làm gì, nàng hình như chưa từng đắc tội với hắn nha.

“Mau, công tử gọi ngươi đấy.” Lý Mai đẩy Lâm Tiểu Trúc, khẩu khí tuy có chút chua nhưng thái độ cũng rất chân thành.

“Đi đi, ta giúp ngươi để dành cơm”. Tô Tiểu Thư cầm lấy cái bát trong tay Lâm Tiểu Trúc, vỗ vỗ bả vai nàng. Người khác đều hâm mộ Lâm Tiểu Trúc, chỉ có nàng mới hiểu được sáng nay Lâm Tiểu Trúc đã phải hứng chịu vô số ánh mắt ghen tỵ và thù địch.

Chủ tử triệu hồi, không thể không đi, hơn nữa còn phải lấy một trăm văn tiền, cho nên Lâm Tiểu Trúc chỉ có thể buồn bực giao bát cho Tô Tiểu Thư rồi nhanh chóng đi về chỗ Viên Thập. Những ánh mắt ghen tỵ lập tức phóng tới, cảm giác như trên lưng nàng có thêm mấy lỗ thủng.

“Đã bảo ngươi lén lút gọi, sao lại không nhớ hả?’ đi đến cửa viện, Lâm Tiểu Trúc hung hăng trừng mắt với Viên Thập.

Viên Thập rất biết nhận sai “ta quên”

Thật sự quên? Lâm Tiểu Trúc liếc hắn một cái. Người đi mua các nàng, vốn không có ai là ngu ngốc, huống chi Viên Thập còn hầu hạ bên cạnh Viên Thiên Dã, hẳn phải là nhân tinh trong nhân tinh ah. Viên Thập buổi sáng tám chuyện với nàng rất là lanh trí còn giả dối vô cùng, giờ bày đặt ngờ nghệch, tính lừa ai chứ?

Viên Thiên Dã có ý định gì?

Dọc đường đi Viên Thập vô cùng thành thật, không hề hỏi lung tung nữa, Lâm Tiểu Trúc trong lòng có tâm sự cho nên cũng khôn nhìn ngó chung quanh. Hai người rất nhanh đã đi đến cửa viện của Viên Thiên Dã.

“Chờ, ta đi bẩm công tử.” Viên Thập theo thường lệ nói một câu rồi đi vào trong

Lâm Tiểu Trúc nhìn chằm chằm đại môn đỏ thắm, vẫn không nhúc nhích, chốc lát sau Viên Thập chạy ra nói “Lâm Tiểu Trúc, công tử gọi ngươi vào”

Hôm nay không đi uổng công rồi, Lâm Tiểu Trúc thở phào một hơi, đi theo Viên Thập vào trong.

Vào sân, Lâm Tiểu Trúc không khỏi kinh ngạc mở to mắt. Đình đài lầu các, núi giả suối chảy, hoa hồng cây xanh, chim quý cá cảnh…đều được bố trí đẹp đến cực hạn, chân chính là “Chảy nhỏ giọt Lưu Thủy tế tẩm giai, tạc cái trì nhi chiêu cái Nguyệt Nhi đến, họa đống tần lay động, hà cừ tẫn quay xe”.

Dòng suối chảy quanh rừng trúc xanh biếc, vờn quanh đá Thái Hồ được xây thành núi giả. Viên Thiên Dã mặc trường bào đơn giản bằng lụa mùa trắng, bên trên không có thêu hoa văn gì, tóc chỉ được buộc sơ lại, còn có vài sợi xõa trên đầu vai. Hắn đang ngồi trên ghế thái sư dưới rừng trúc, ưu nhã pha trà. Trúc xanh suối trong, gió thổi vi vu, một thân áo trắng đơn giản cùng tóc đen càng làm nổi bật vẻ tuấn dật thanh lãng, cao quý lịch sự của hắn.

Khung cảnh yên tĩnh lại đẹp đẽ, làm cho Lâm Tiểu Trúc đi sau Viên Thập không khỏi ngẩn người, cảm khái trong lòng: họa thủy đúng là họa thủy, nếu để tiểu cô nương nào nhìn thấy hắn như vậy, không biết sẽ làm ra chuyện gì nữa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330
Tiến »