Là Lục Tiêu Dao phát hiện Ngọc Anh mất tích.
Mấy ngày nay bệnh cảm của cậu rất nặng, sốt cao hai ngày liền, may mà cuối cùng không phải nhập viện, tự giải quyết ở nhà là xong.
Nền tảng sức khỏe của cậu vốn kém, một trận cảm cúm khiến cậu sụt mất hơn mười cân, cả người trở nên nhẹ bẫng.
Điều khiến cậu khó chịu nhất chính là nỗi nhớ Ngọc Anh.
Đã hẹn tối Ngọc Anh sẽ gọi điện thoại tới, vậy mà chờ mãi chẳng thấy tin tức gì.
Sắp đến giờ đi ngủ, bà Lạc qua đưa thuốc, lại sờ trán cậu, thấy đã mát lạnh, chứng tỏ đã hạ sốt.
"Bà nội, cho cháu một viên thuốc ngủ đi ạ." Lục Tiêu Dao khẩn cầu.
"Cháu đã uống nhiều thuốc thế này rồi, đừng uống thuốc ngủ nữa, không tốt cho cơ thể đâu." Bà Lạc không chịu.
"Cho cháu một viên thôi bà, cháu sẽ mất ngủ mất."
"Tại sao? Ban ngày ngủ nhiều quá à?" Bà Lạc quan tâm hỏi.
"Uống thuốc vào ngủ một giấc đến sáng, Ngọc Anh sẽ xuất hiện." Trong mắt Lục Tiêu Dao thoáng qua vẻ u ám, khiến bà Lạc thấy xót xa.
Rốt cuộc bà vẫn không đưa thuốc cho cậu. Cậu lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, cố gắng chịu đựng đến tận rạng sáng, cuối cùng kiệt sức mà thiếp đi.
Không biết đã qua bao lâu, từ dưới lầu bay lên mùi thơm, là dì giúp việc mới tới đang nấu cơm. Cô ấy có một đặc điểm khi nấu nướng, bất kể làm món gì cũng cho thêm chút vừng, mùi hương rất đậm.
Hiện giờ bà Lạc và giáo sư Lục tuổi đã cao, vị giác thoái hóa nên khá thích cách nấu nướng của cô ấy, vì vậy dù Lục Tiêu Dao không thích mùi hương này cũng chưa bao giờ đưa ra ý kiến.
Hôm nay chắc là có thêm món, cuối cùng cũng mong được đến chủ nhật, Ngọc Anh sẽ tới thăm cậu.
Thật ra Lục Tiêu Dao hiện giờ có chút chán ghét cuộc sống thế này, cậu muốn nhảy cóc đại học để kết hôn với Ngọc Anh luôn.
Dù sao tiền bạc cũng không phải vấn đề, tại sao phải chịu khổ sở chạy ngược chạy xuôi, hơn nữa cậu vẫn chưa hiểu rõ việc Ngọc Anh học đại học này có ý nghĩa gì.
Mặc dù Ngọc Anh chưa từng nói gì với cậu, nhưng cậu lờ mờ cảm thấy Ngọc Anh có điểm gì đó phi thường. Lục Tiêu Dao thuộc kiểu người có chỉ số thông minh cao, nhưng trước mặt Ngọc Anh, cậu vẫn thấy mình thấp hơn một bậc, mà cái "cao" này của Ngọc Anh không hoàn toàn là sự áp đảo về trí tuệ, hình như còn có thứ gì đó khác nữa.
Lục Tiêu Dao lật người ngồi dậy, cầm lấy áo sơ mi.
Vừa định mặc vào thì đột nhiên nhìn thấy bên cửa sổ đứng một người, là Ngọc Anh.
Không biết Ngọc Anh vào từ bao giờ, cô không mặc áo khoác, chỉ khoác chiếc áo len lông cừu dáng lỏng lẻo màu xanh nhạt đang thịnh hành lúc bấy giờ, cô tết hai bím tóc vắt qua vai, đang nghiêng đầu nhìn cậu.
"Em vào từ bao giờ mà anh không biết vậy."
"Anh đến tìm em đi." Ngọc Anh đột nhiên cười khẽ, cơ thể dựa vào cửa sổ rồi biến mất.
Lục Tiêu Dao đưa tay ra phía trước, chỉ chạm vào không khí, vội vàng lao tới bên cửa sổ.
Kỳ lạ là Ngọc Anh đã ở dưới lầu rồi, chỉ là chưa mặc áo khoác, cô dùng sức vẫy tay với Lục Tiêu Dao.
"Ngọc Anh! Mau lên đây, sẽ bị cảm lạnh đấy!" Lục Tiêu Dao sốt ruột muốn mở cửa sổ, nhưng các khe cửa đều đã được dán giấy kín mít, làm sao cậu mở ra được.
Cậu vội vàng chạy về phía cửa phòng, nói cũng lạ, cánh cửa này thế nào cũng không mở ra được, cậu nóng lòng dùng cả người lao mạnh vào...
"Á!" Lục Tiêu Dao kêu lên, mở mắt ra.
Đầu cậu đập vào đầu giường gỗ.
Cậu xoa cái đầu đau nhức, nước mắt suýt chút nữa rơi xuống. Nhìn về phía cửa sổ, đâu có bóng dáng Ngọc Anh nào, rõ ràng chỉ là một giấc mơ.
Chỉ là mùi hương kia đúng là đã bay lên, đã đến sáng rồi.
Cậu đi tới bên cửa sổ kéo rèm ra, nhìn về vị trí đã thấy Ngọc Anh trong mơ, trống không.
Cậu cười khổ lắc đầu, mặc quần áo rồi xuống lầu.
Bà Lạc và giáo sư Lục đều không có nhà, dì giúp việc đã bày cơm nước lên bàn ăn.
"Ông bà đi dự đám cưới cháu trai của bạn học rồi, thuốc ở đây, lát ăn cơm xong nhớ uống nhé." Dì giúp việc là một người phụ nữ hơi béo, gương mặt phúc hậu.
Lục Tiêu Dao đáp một tiếng, ngồi xuống bắt đầu ăn cơm.
Không biết tại sao trong lòng cứ bồn chồn, cậu thỉnh thoảng lại nhìn về phía cửa.
Tiếng chuông cửa cậu mong đợi cuối cùng cũng vang lên.
Nhưng người dì giúp việc cho vào lại là Tiêu Đằng.
"Sao cậu lại tới đây?" Lục Tiêu Dao không muốn liên hệ với cậu ta, nói thẳng thừng.
"Tôi chỉ hỏi một câu thôi, đi ngay đây." Tiêu Đằng còn chẳng định thay giày vào nhà, lớn tiếng nói.
"Cậu nói đi." Lục Tiêu Dao mong cậu ta đi thật nhanh.
"Tống Ngọc Anh chạy đi đâu rồi?"
"Cô ấy không ở trường à?"
"Không có."
Tiêu Đằng từng giúp Ngọc Anh diễn một vở kịch hay, luôn muốn đòi công lao.
Cậu ta biết Ngọc Anh chủ nhật phải về nhà, tối qua muộn quá, chắc chắn là ở lại ký túc xá.
Cho nên sáng sớm tinh mơ đã đến ký túc xá chặn đường Ngọc Anh.
Nhưng chờ mãi, bao nhiêu nữ sinh đầu bù tóc rối đi ra đi vào, mà chẳng thấy bóng dáng Ngọc Anh đâu, chẳng lẽ vẫn còn đang ngủ nướng?
Tiêu Đằng cuối cùng không chờ nổi nữa, cậu ta đi gõ cửa.
Người mở cửa là một nữ sinh, cô ta nghi hoặc nhìn Tiêu Đằng.
"Tôi tìm Tống Ngọc Anh."
"Không có!" Nữ sinh định đóng cửa lại, bị Tiêu Đằng dùng khuỷu tay chặn lại, cố tình chen vào khe cửa.
Không có Ngọc Anh, giường tầng trên trống không.
"Cô ấy dậy sớm đi rồi à?"
"Cô ấy vốn không hề quay về!" Cửa đã mở, nữ sinh cáu kỉnh nói.
Trong phòng này trống mấy cái giường. Nhóm Lý Ban ba người đã về nhà thẳng, Mạc Tâm Lan đang nằm viện, chỉ còn lại một nữ sinh này.
Chẳng lẽ hôm qua Ngọc Anh về nhà trong đêm?
Nhà họ Tống có điện thoại, nếu Ngọc Anh về nhà, chắc chắn sẽ gọi điện tới, Lục Tiêu Dao tin vào vị trí của mình trong lòng cô.
Lục Tiêu Dao vẫn gọi cuộc điện thoại này, người nghe máy là Tiểu Tứ, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
Lục Tiêu Dao và Tiêu Đằng không nói lời nào, lao ra cửa.
Ngọc Anh xảy ra chuyện rồi.
Họ tới trường trước một chuyến.
Chủ nhật về cơ bản mọi người đều về nhà, quản lý ký túc xá dù đang trực nhưng vẫn rất thờ ơ, tìm mãi mới lật ra được thông tin của cô, vẫn với vẻ mặt không kiên nhẫn.
"Tôi làm sao biết có về hay không, các cậu hỏi câu này thừa quá vậy."
Tiêu Đằng vừa định nổi nóng đã bị Lục Tiêu Dao kéo lại, hai người đi ra ngoài.
"Chỉ có chút manh mối này mà cậu cũng không cho tôi hỏi!" Tiêu Đằng tức tối nói.
"Tìm ở hành lang xem, biết đâu tìm được manh mối hữu ích." Lục Tiêu Dao lấy ra một chiếc đèn pin nhỏ bỏ túi.
Cậu vốn không thích những thứ này, là Ngọc Anh bắt cậu phải mang theo. Không ngờ bây giờ lại có ích.
Nói cũng lạ, giờ càng cảm thấy sự việc nghiêm trọng, cậu lại càng bình tĩnh.
Cậu và Tiêu Đằng tìm kiếm từng chút một từ cửa phòng ký túc xá của Ngọc Anh đến cửa tòa nhà.
"Nhìn kìa!" Tiêu Đằng đột nhiên chỉ vào phía sau cửa.
Lục Tiêu Dao cũng nhìn thấy, cậu lao tới trước một bước, đưa tay chặn tay Tiêu Đằng lại.
"Đừng chạm vào, xác định rồi, là đồ của Ngọc Anh, mau báo án đi." Khi Lục Tiêu Dao nói đến đây, tim cậu đau như cắt.
Chiếc thẻ đánh dấu sách này là cậu mang từ nước ngoài về, trong nước căn bản không mua được. Ngọc Anh lấy để trong sách, cô tuyệt đối sẽ không vứt bỏ tùy tiện, trừ khi là gặp phải tai nạn.
Người của đồn công an đến rất nhanh, cuộc gọi của Tiêu Đằng vẫn có tác dụng nhất định.
Trong khoảng thời gian này, hai người họ luôn canh giữ hiện trường, nên rất nhanh đã thu thập được một số bằng chứng.
Phía sau cửa có một dấu chân, trên mặt tuyết còn chút dư lượng của thuốc mê, ngoài ra ở cửa còn có dấu vết bị kéo lê.
Chân Lục Tiêu Dao nhũn ra.