Ba năm sau.
Cuối tháng Tư ở vùng Đông Bắc, thời tiết vẫn còn chút dư âm giá lạnh, cành lá mới bắt đầu đâm chồi.
Mạnh Xảo Liên xách một xô nước gạo từ trong nhà đi ra, Tiểu Tứ chạy tới giành lấy.
Tiểu Tứ cũng đã cao thêm chút đỉnh, chỉ là không bằng mấy người anh, ngay cả Tiểu Ngũ cũng cao hơn cậu nửa cái đầu. Có lẽ cậu thừa hưởng chiều cao từ Mạnh Xảo Liên, trở thành người thấp nhất trong số các anh em nhà họ Mạnh, chỉ vừa tròn một mét bảy.
"Mẹ, mẹ có thể nghe lời con không? Để Ngọc Anh nhìn thấy lại mắng mẹ một trận, rồi lại mắng cả con nữa." Tiểu Tứ xách xô nước gạo đi về phía cổng sân.
Chưa kịp mở cửa, Kế Đại Niên đã đi vào.
"Chú Kế, con thấy chú dậy sớm đi ra ngoài, chú đi đâu vậy?" Tiểu Tứ tò mò hỏi.
"Đi dạo chút thôi." Kế Đại Niên ậm ừ đáp một câu.
Tiểu Tứ ngửi thấy trên người ông nồng nặc mùi rượu, quay đầu nhìn Mạnh Xảo Liên một cái, không dám nói thêm lời nào.
Kế Đại Niên xoay người bước vào căn phòng giữa sân. Căn phòng này được xây vào năm thứ hai sau khi Kế Xuân Phong kết hôn.
Thực sự không thể sống chung một mái nhà với Dương Liễu được nữa. Dương Liễu này giống như đến để báo thù, ngày nào không vừa ý là đánh mắng làm loạn, vì có đứa con làm bùa hộ mệnh nên cũng chẳng ai dám làm gì cô ta.
Khó khăn lắm mới chịu đựng đến ngày sinh được một thằng bé bụ bẫm, cứ tưởng cô ta sẽ thu liễm lại, nào ngờ lại càng quá quắt hơn.
Từ Đại Chủy và Kế Đại Niên, cặp đôi già khốn khổ này, trở thành những người chịu uất ức nhất. Kế Xuân Phong nhìn không nổi, muốn chỉnh đốn Dương Liễu thì hai người họ lại ngăn cản không cho.
Kế Xuân Phong đành dọn hẳn ra công ty ở.
Dương Liễu thấy Kế Xuân Phong không thèm đoái hoài đến mình, lại càng trút giận lên hai ông bà già. Sau khi sinh con, lại được chăm sóc tốt, sức khỏe của cô ta cực kỳ sung mãn, một khi đã làm càn thì trong nhà họ Kế không ai là đối thủ.
Mỗi lần như vậy, Tiểu Tứ đều phải chạy qua giúp đỡ mới bảo vệ được hai ông bà không bị đánh.
Dương Liễu không chỉ đối xử như vậy với họ, mà ngay cả nhà mẹ đẻ cũng không tha, chưa bao giờ cho cha mẹ mình sắc mặt tốt. Hai người đó cũng nguội lạnh lòng, không thèm qua lại nữa.
Muốn họ dọn ra ngoài, nhưng Kế Xuân Phong cả ngày không về nhà, Dương Liễu một mình chăm con cũng không xong, nên đành để căn nhà chính cho hai vợ chồng trẻ ở, còn hai ông bà già thì dọn vào căn phòng giữa sân.
Căn phòng tự xây này không bằng nhà chính, bốn bề đều là tường rỗng, gió bắc thổi qua là xuyên thấu, cả mùa đông vừa rồi họ không ít lần phải chịu khổ.
Cũng may bây giờ có tin tức nói khu tập thể Tân Hoa sắp được giải tỏa, cũng có người đến đo đạc nhà cửa rồi, mọi người đều đang chờ tin tốt.
Đặc biệt là hai ông bà nhà họ Kế, tâm trạng lúc này chẳng khác nào đang chờ ngày mãn hạn tù. Nhìn Kế Tiểu Bảo cũng sắp ba tuổi rồi, thời đó một người phụ nữ hoàn toàn có thể tự chăm con, đến lúc đó giao căn nhà lầu cho họ, không tin Dương Liễu còn không chịu.
Mạnh Xảo Liên thấy Kế Đại Niên xiêu vẹo bước vào phòng giữa sân, mới mở cửa đi vào.
Vừa vào nhà đã nghe tiếng ríu rít trong phòng nhỏ, biết là Ngọc Anh và Tiểu Yến Tử đã thức dậy. Chủ nhật nên cả hai đều nướng khét lẹt trên giường.
"Mẹ, tối nay con sang nhà Lục Tiêu Dao ăn cơm."
"Cho con đi cùng với, con đảm bảo không ăn vụng nữa." Tiểu Yến Tử vội nói.
"Còn dám ăn nữa à?" Ngọc Anh lườm nó một cái, nhảy xuống giường.
Lần trước đưa Tiểu Yến Tử sang nhà Lục Tiêu Dao ăn cơm, nó thừa lúc bảo mẫu không để ý, ăn vụng hết cả đĩa hạt điều, khiến bảo mẫu thiếu mất một món, bị bà Lạc mắng cho một trận tơi bời.
"Ở nhà cũng có đồ ăn ngon mà, đừng đi nữa." Mạnh Xảo Liên sợ Tiểu Yến Tử khó xử nên tìm cho nó một bậc thang xuống.
Ngọc Anh đứng trước gương chải tóc.
Bây giờ đang thịnh hành kiểu tóc "Tiểu Lộc Thuần Tử", các nữ sinh đều thích để.
Cần phải có mái tóc dài ngang vai, túm phần trên lại buộc lên, như vậy vừa gọn gàng, không bị xõa xuống che mắt, lại vừa khiến mái tóc trông dày dặn và có độ bồng bềnh.
Ngọc Anh nhìn vào gương, ngọt ngào gọi một tiếng mẹ.
"Ơi!" Mạnh Xảo Liên vội đáp.
"Mẹ, mẹ xem con có phải lại cao thêm rồi không? Bây giờ soi gương là vừa vặn rồi."
Chiếc gương này không biết là ai đóng từ hồi nào, hơi cao, ngày trước Ngọc Anh muốn soi gương phải bê một cái ghế con lại.
Giờ không cần ghế nữa, còn nhìn thấy được cả nửa người.
"Tiểu Tứ lại đây! So chiều cao với em gái con xem nào!"
Tiểu Tứ là thước đo chiều cao di động, vì chỉ có mỗi nó là không chịu lớn.
Tiểu Tứ không vui, xoay người định chạy thì bị Tống Lão Nhan túm cổ áo kéo lại.
Ông ấn hai anh em đứng dựa lưng vào nhau, Tống Lão Nhan còn cố tình dùng sức ấn tóc Tiểu Tứ xuống.
"Cha, nếu cha không vui vì con cao hơn Ngọc Anh, thì con ngồi xổm xuống là được chứ gì!" Tiểu Tứ tức vì cha thiên vị.
"Ngồi cái gì mà ngồi, em gái con sắp đuổi kịp con rồi kìa."
Ngọc Anh 13 tuổi (tuổi mụ) đã cao 1 mét 63, tính ra là chiều cao rất ấn tượng.
Từ khi học cấp hai, con bé cứ gầy đi, mặc kệ Tiểu Tứ có tẩm bổ thế nào cũng không béo lên được, ngoài khuôn mặt vẫn còn chút phúng phính trẻ thơ, vóc dáng đã trở nên thanh mảnh.
Khoác lên mình bộ đồng phục nylon rẻ tiền thời đó cũng không che giấu được vẻ thanh thoát của con bé.
"Đi mở cửa đi, Thái Hồng đến rồi." Mạnh Xảo Liên mắt tinh tường, gọi một tiếng.
Tiểu Yến Tử lao tới mở cửa.
"Chị ơi!" Thái Hồng vừa nhìn thấy Ngọc Anh và Tiểu Yến Tử là mắt sáng rực lên.
Đứa trẻ do Lâm San San nuôi dạy, chắc chắn không thể chê vào đâu được. Thời đó trẻ con ba bốn tuổi sợ bẩn quần áo nên đều mặc thêm yếm bên ngoài.
Nhà người khác toàn dùng vải hoa, mang nét quê mùa.
Lâm San San thì khác, toàn chọn loại vải thun trắng trơn, tự vẽ kiểu rồi nhờ Mạnh Xảo Liên may, thêm nơ với bèo nhún, mặc lên trông như váy công chúa, nhìn kiểu gì cũng thấy xinh.
Thái Hồng đang ở cái tuổi đáng yêu nhất, khuôn mặt tròn trịa trắng hồng, nhìn là chỉ muốn cắn cho một cái.
Ngọc Anh rất quý Thái Hồng, bế lên hôn chùn chụt một cái.
"Chị ơi, đẹp quá!" Thái Hồng nói rồi cũng ôm lấy mặt Ngọc Anh hôn lại.
"Đừng quấn lấy chị con nữa, không để mắt tới một cái là chạy sang đây ngay." Lâm San San đuổi theo.
"Để con bé ở đây chơi, cô cũng tranh thủ làm chút việc, tôi thấy ngày nào nó cũng quấn lấy cô." Mạnh Xảo Liên đang quét bụi trên giường, cười nói.
"Chồng tôi sắp về rồi, tôi cũng được giải phóng chút ít." Lâm San San cười đáp.
Hiện tại Vương Nam vẫn phụ trách kỹ thuật của công ty, đợt này đi phương Nam nhập thiết bị, sắp về rồi.
"Thái Hồng nhớ cha rồi." Nhắc đến Vương Nam, cái miệng nhỏ của Thái Hồng dẩu lên, sắp khóc đến nơi.
"Ôi chao, xem cái bộ dạng kìa! Mày định đợi cha mày về để mách tội à? Tao còn không trị nổi hai bố con nhà mày sao?" Lâm San San không khách khí cướp lấy Thái Hồng từ tay Ngọc Anh, vừa mắng vừa đi về nhà.
Ngọc Anh nhịn không được bật cười.
"Vẫn là vụ đổ nước vào hộp phấn trang điểm của mẹ lần trước ạ?"
"Không phải, là đổ hết lọ nước hoa đi rồi đổ dầu đậu nành vào. Con bé này cũng nghịch quá, cũng phải quản thôi." Mạnh Xảo Liên vừa nói vừa đứng thẳng người trên giường, nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy ngoài cổng có động tĩnh.
"Mợ hai đến rồi." Ngọc Anh mở cửa đón ra ngoài.
"Mợ dọn cái vại dưa chua, vẫn còn hai bắp dưa ngon lắm, mang đến cho Ngọc Anh đây." Mợ hai đẩy xe đạp, lấy túi nilon trong giỏ xe ra đưa cho Tiểu Tứ, nước dưa chảy tung tóe lên giỏ xe.
Tiểu Ngũ đứng bên cạnh thấy vậy, vội lấy khăn lau đi.
"Mợ hai lau tay đi ạ." Ngọc Anh chạy vào nhà lấy khăn sạch ra.
Mợ hai và cậu hai chuyển về từ năm ngoái, đang làm việc tại xưởng máy tập thể. Căn nhà được chia không xa chỗ này, rảnh rỗi lại qua lại.
"Trưa nay gói sủi cảo đi." Tiểu Tứ cầm túi dưa chua lên ước lượng.
"Được, thời tiết này sắp nóng rồi, dưa chua cũng không để được lâu, ăn ngay cho rảnh nợ." Mạnh Xảo Liên gật đầu.
"Mẹ, mẹ mua ít cần tây về đi, dưa chua chỉ dùng một bắp thôi, bắp kia để tủ lạnh, giữ lại. Hôm nào Ngọc Anh muốn ăn thì làm tiếp." Tiểu Tứ vẫn cẩn thận dặn dò.
"Một bắp dưa chua, có gì mà quý." Mạnh Xảo Liên nói rồi đi ra ngoài, bà định ra cửa hàng thực phẩm mua ít thịt.
Ngọc Anh chạy theo, không phải vì muốn ăn vụng, công ty nhà mình thiếu gì, mà vì sợ Mạnh Xảo Liên xách đồ nặng vất vả.
Hai mẹ con vừa đi vừa cười nói ra khỏi cửa, thì thấy chủ nhiệm Chu đang chạy như bay tới.
"Xảy ra chuyện lớn rồi!"